Phát Hành Vào Đầu Tháng 11 / 2010

 

 

 

Cuốn sách song ngữ Việt – Anh

Thích hợp với mọi gia đ́nh người Việt tị nạn tại hải ngoại

KHÁT VỌNG TỰ DO

 

... Làm sao có thể sống nổi với cái chế độ cộng sản phi nhân, vô luân này ?! Cái chế độ ǵ mà trong tiến hành cách mạng th́ đầy sự thù hằn, khắc nghiệt, đấu tố, chôn sống người; trong tiến hành chiến tranh th́ tàn bạo, ác độc, vô lương, giết hại vô số đồng bào ruột thịt; trong thống nhất th́ tṛng lên cả nước cái ách độc tài, chuyên chế, cướp đoạt tất cả tài sản người dân, bắt bỏ tù cả trăm ngàn sĩ quan, văn nghệ sĩ, tu sĩ, cưỡng ép người dân đi “kinh tế mới”, bắt buộc toàn dân sống trong cơ cực, thiếu thốn, nhịn đói, nhịn khát để xây dựng cái thiên đàng cộng sản ảo tưởng của chúng !. Bằng mọi cách tôi phải có được một cuộc sống tự do. Tự do tri, ngôn, hành theo chủ thể của ḿnh. Sống, làm việc và học hành theo ư thích của ḿnh. Tôi phải tự chắp cho ḿnh đôi cánh bay đi t́m một đời sống tự do nơi phương trời viễn xứ…

 

... Khát vọng tự do bùng vỡ đă đưa hàng triệu, triệu người dân ra biển, vào rừng; cả tôi bé nhỏ trong ḍng sinh mệnh bất hạnh của dân tộc giờ đây cũng quyết tâm nối bước đi t́m một sinh lộ cho đời ḿnh. Tôi nhớ đến câu viết của người chiến binh chế độ Việt Nam Cộng Ḥa đă tự sát trên bến sông Bạch Đằng : “Tự do hay là Chết”. Vâng ! Tự do hay là Chết ! Vậy là tôi lên đường…. ( Trích truyện KHÁT VỌNG TỰ DO )

----------------------------------------------------------------------------

 

Phát Hành Vào Đầu Tháng 11 / 2010

Tập Truyện

Khát Vọng Tự Do

Tác giả : Huyên Chương Quư

 

Sách dày 350 trang, anhsangmoi2015.com xuất bản 2010

Giá $17. Mỹ  kim ( Thêm $2.ớc phí nếu mua qua bưu điện )

Chỉ nhận US Dollars Money Order, xin đề tên :

KHẢI HUY

1250 S. Euclid St,  # I - 350

Anaheim, CA 92802, USA

 

Tel : 714 – 991 0736  *  Email : huyenchuongquy@yahoo.com                                                                                                 

LỜI GIỚI THIỆU

 

Huy Trâm

 

        Cách đây mấy tháng, một học giả Việt Nam có tiếng tăm ở miền Đông Hoa Kỳ, qua một bài viết, đă báo động về t́nh trạng sa sút của thị trường sách báo VN tại hải ngoại. 

         Theo nhận xét của ông, sở dĩ thị trường sách báo VN bị thu hẹp, phần lớn là do số lượng độc giả đă vơi dần. Lớp người già, đứng tuổi ưa đọc ngày một ít, lớp trẻ hoặc sinh ra ở đây, không thích và cũng không đủ khả năng thẩm thấu các giá trị văn chương của dân tộc. Thêm vào đó là sự trở ngại về việc phát hành sách báo.

        Nhưng lạ thay, trong t́nh trạng đáng buồn ngại ấy, những cây viết vẫn ngày đêm miệt mài sáng tác, thơ và truyện để mạnh dạn xuất bản, bất chấp khó khăn.

       Trong số những người đáng quư này, phải kể đến Huyên Chương Quư, với tác phẩm đầu tay “Khát Vọng Tự Do” mà quư vị sắp đọc trong giây lát.

        Khát Vọng Tự Do là một tuyển tập, dày 350 trang gồm 11 truyện ngắn, trên hai mươi bài thơ và một số bài viết bằng Anh ngữ  mà  tác giả tích lũy bao nhiêu vốn sống, rung cảm và suy tư trong nhiều năm để đến hôm nay mới viết xong và cho ra mắt độc giả. Nội dung của thơ, truyện trong Khát Vọng Tự Do gói ghém tâm tư của một người sống với lư tưởng, đầy t́nh tự dân tộc.

       Phong cách văn chương của ông giản dị, trong sáng và có chổ thật hồn nhiên, dễ thương. Từ cảnh đời ly hương, sầu xứ đến những tư duy khắc khoải, cô đơn, luôn luôn hé mở một cái tâm thiện, thương ḿnh, thương người, yêu quê hương, yêu dân tộc. Trong đời thường, Huyên Chương Quư là một nhà văn hiền hậu, dễ ḥa đồng, đi tới đâu là đem theo cái nhă nhặn, êm đềm tới đó.

       Tôi lấy làm vui được giới thiệu tập truyện Khát Vọng Tự Do với quư bạn đọc bốn phương và cầu chúc tác giả có thêm tác phẩm mới.

Orange 7 / 16 th / 2010

Huy Trâm

 

KHÁI QUÁT

TÁC GIẢ Và TÁC PHẨM

 

Tŕnh Quốc Sĩ

 

        GỌI ĐÀN vui mừng chào đón Tập Truyện KHÁT VỌNG TỰ DO của người bạn trẻ Huyên Chương Quư. Qua hai lần ra mắt Đặc San GỌI ĐÀN, bạn nhận định việc làm đầy quyết tâm và có ư nghĩa, đă liên hệ hợp tác với Bút Nhóm. Chúng tôi đơn thuần đấu tranh chống CSVN, mà ư chí là thành tŕ, và cách truyền đạt tư tưởng là diễn đàn ngôn luận thay cho vũ khí…với niềm tin sẽ lột mặt nạ “bọn cầm quyền ấu trĩ đang làm Thái thú Trung cộng, rặp khuôn lang sói khống trị dân bằng thủ đoạn dă man đàn áp, c̣n diễn thêm lắm tṛ bán nước buôn dân, nhũng tham thối nát dẫy đầy… Chừng nào họ c̣n cố bảo vệ ngôi vị độc tôn của đảng CS trên Quê Mẹ VN, chúng tôi c̣n khẩn thiết tiếp nối nhau cất lên tiếng “GỌI ĐÀN!”. Do vậy, sau mỗi chủ đề tŕnh bày qua bài viết là bao ngụ ư, nhắn gửi vào thế hệ tương lai lư-do-quật-khởi và mong chờ hiện-tượng-đột-phá để đáp ơn dựng nước và giữ nước của Tiền Nhân…

     

         Miền Nam VN sụp đổ bạn c̣n là học sinh, chưa phải ngấm vết đ̣n thù. Nhưng đă ư thức được đường chánh, nẻo tà…và hấp lực của Tự Do giúp bạn thắng sợ hăi, vượt gian khổ bằng đường bộ đến Thái Lan rồi đến Mỹ. Ôi! Một hành tŕnh lê thê đủ mùi đau tủi, lất lay theo mệnh nước nổi trôi, mất hết cha mẹ và sáu anh chị em v́ chiến cuộc! C̣n đau đớn nào hơn?! Nhưng bài viết bạn tham gia cùng GỌI ĐÀN th́ trung thực, đĩnh đạc và đôn hậu, làm chúng tôi yên tâm về thế đứng của bạn. Mỗi kỳ, lối diễn đạt càng được trau luyện, như đang hít thở khí trời trong sạch làm tăng thêm phần khỏe khoắn. Tất cả vốn có nơi bạn là một khả năng thiên phú nguyên vẹn, chưa thể đoán được chừng mực và giới hạn ra sao…

    

        Thiển nghĩ, tác giả dám nâng cây bút của ḿnh lên, tất phải cố diễn đạt sắc thái độc đáo, bằng mạch văn khúc chiết để lột tả các sự kiện, biết xoáy tầm nh́n về góc độ dâng tràn cảm xúc…Bạn tự toát ra tư cách và văn phong! Việc khen chê trở nên vô nghĩa, trước quyết tâm đi tới đích. Ḷng hâm mộ văn chương, xui bạn chọn cách trau luyện cho ng̣i bút quyết định tương lai, để Tự Truyện diễn đạt chính ḿnh là chứng nhân, và sự cam chịu mất mát, uất ḷng làm hoạt cảnh. Tác giả mạnh dạn nắm bắt cơ hội, kể như thiêng liêng an bài, mà nhiệm ư góp đam mê làm cứu cánh, dù vẫn biết cái đích c̣n vời vợi! Hy vọng điều lóe sáng thiên tư xuyên vào miền kích hoạt, chiếu rọi quá khứ thê lương, an ủi người chấp chới cơn mơ : “Hăy kiên tŕ, bản nháp cuộc đời sẽ giúp ngươi t́m ra đáp số cuối cùng!”. Nghệ thuật cầm bút kích động điều suy nghiệm, chuyển biến tâm tư làm dẫn lực lôi cuốn người đọc!

 

        Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần tác phẩm của bạn, để nước mắt thương cảm rơi trên lối hành văn, trên nền vận dụng chữ nghĩa, mới biết rơ cuộc đời và cảnh sống vương vất khổ đau của bạn. Phải chăng do tuổi thơ bất hạnh, bạn t́m ra được sự dung hợp t́nh người? Thay v́ đả kích kịch liệt chiến tranh tàn ác, làm bao thân phận phải lạc loài…bạn đă dành th́ giờ t́m nguồn an ủi qua cách tự tạo chất men say, đem thôi thúc giấc-mơ-lành làm phát sanh kỳ vọng, khi ǵn ḷng gơ vào computer, những giọt tâm tư giải tỏa nỗi khổ đau chính ḿnh, cho mềm ḍng cảm khái mặn môi! Rồi chỉ nhận định mọi diễn biến xảy ra trước mắt ḿnh, bằng nét đan quyện bàng bạc với ngỡ ngàng khi tuổi c̣n thơ, bị mất hết lẽ sống ở đời…Trời ơi! Một thân phận kém may mắn không bút nào tả xiết! Thế mà bạn không mặn mà cùng đối phó, chỉ mong làm con Chim Việt đậu đúng cành Nam! Nếu là tôi, tôi có c̣n đủ can đảm để sống hay không? Bạn có lẽ sống để tồn tại đến hôm nay, đâu cần kích động bao người v́ thương cảm mà cũng chất ngất niềm đau, sao ai không muốn chung tay quật ngă đám cuồng khấu tung hoành! Bạn ư thức mau thoát khỏi dă tâm, do chế độ bạo tàn vỗ béo con mồi để thịt.

    

        Phải chăng, nhờ hấp thụ nền văn hóa dân tộc mà bạn có được, để bộc lộ tinh khôi nét hồn nhiên nhân bản, biết sống v́ lư tưởng chân chính làm kim chỉ nam? Dù có thế nào “giấy rách phải giữ lấy lề”, bạn không hô hoán để chứng tỏ một bản lănh, hay đủ vẻ phù phép hăo huyền quá khứ, vị lai… Thơ văn bạn mong nói lên điều cần yếu, là giữ được tấm ḷng nhân hậu đáng mừng, đă qua hồi kiếp nạn! Kiến thức góp lửa nung ḷng, sẽ kích động bạn t́m ra sứ mệnh cầm bút, trước hiện t́nh đất nước không dễ phôi phai… Chúng ta có quyền hy vọng, điều kỳ diệu xảy ra sau khi hiểu ư nghĩa cao đẹp của mấy câu danh ngôn dưới chân tượng đài Nữ Thần Tự Do(...) bởi chúng ta là công dân của đất nước Hoa Kỳ, nhưng không quên cội nguồn đất Việt!

       

        Thân chúc bạn thành công hơn nữa trong các tác phẩm mới…Trân trọng giới thiệu cùng độc giả xa gần.

                                                                                   

Thay mặt Bút Nhóm GỌI ĐÀN

 

Tŕnh Quốc Sĩ              

-------------------------------------------------------------                                                                                  

 

 

ĐỌC

KHÁT VỌNG TỰ DO

 

Bùi Phượng Vĩ

 

Cầm cuốn Đặc San Gọi Đàn số 4 trên tay, tôi lần lượt đọc từng trang; tôi vẫn có thói quen rất tệ là chỉ thích đọc truyện mà không hề quan tâm đến tên tác giả. Đọc hết bài Tâm T́nh Mùa Thu Lịch Sử, tôi thật thích thú v́ lối hành văn găy gọn, trong sáng và cuốn hút của người viết. Tôi vội vàng t́m tên tác giả: “Huyên Chương Quư.” Tôi gọi điện thoại đến nhóm chủ trương “Đặc San Gọi Đàn” để hỏi về tác giả, tôi quen biết Huyên Chương Quư từ đó. Quả thật tôi đánh giá không sai, được biết sau nầy Huyên Chương Quư đă đoạt được giải thưởng đặc biệt của tờ Việt Báo. Và tôi tin rằng anh sẽ c̣n tiến xa hơn nữa trong sinh hoạt văn học nghệ thuật của cộng đồng  người Việt tị nạn tại hải ngoại.

       

          Mỗi người Việt tị nạn chúng ta ở thế kỷ nầy là một nhân chứng bi hùng của lịch sử Việt Nam. Mỗi nhân chứng có tiếng nói riêng để kể lại những đau thương của chính ḿnh trong chiến tranh, những khổ đau dưới chế độ Cộng sản, những uất nghẹn đói khát trong ngục tù cải tạo và  những máu, nước mắt khi t́m cách rời bỏ quê hương để t́m tự do sau ngày 30 / 4. Huyên Chương Quư cũng vậy, anh dùng tất cả bầu nhiệt huyết tuổi trẻ và lối hành văn thiên phú của ḿnh để kể lại giai đoạn lịch sử đau buồn ấy. Tác giả được sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đen tối và đau thương nhất của Việt Nam. Đọc Tập Truyện KHÁT VỌNG TỰ DO để thấy một Huyên Chương Quư từ bỏ cơ hội làm con nuôi của một người Mỹ giàu có chỉ v́ ḍng nước mắt của người chị. Đọc KHÁT VỌNG TỰ DO để thấy một Huyên Chương Quư ngày 30 tháng 4 cố gắng chen chân trong biển người chạy loạn đến tàu vượt biển. Nhưng khi tay chạm đến con tàu tự do th́ anh lại do dự chùn chân, trong khoảnh khắc quan trọng ấy, anh chợt nhận ra anh không thể bỏ lại quê hương, bỏ những người ruột thịt, bạn bè và nhất là một cô gái đă cho anh nụ hôn đầu đời nhưng chưa bao giờ cho anh lời hứa hẹn. Cuối cùng anh quyết đinh ở lại, chắc hẳn lúc bấy giờ anh vẫn không ngờ chế độ Cộng sản c̣n cay độc dă man hơn anh tưởng… Huyên Chương Quư ở lại Việt Nam sau 30 tháng 4 để cùng chung số phận với những người Việt khi  Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam. Dân chúng đói khổ lầm than, họ thu hết lúa gạo, chơi tṛ đổi tiền nhiều lần để lấy hết tài sản của những người c̣n ở lại. Cũng như nhiều người dân Việt miền Nam lúc bấy giờ, tác giả cũng bị những trận đ̣n tra tấn và tù đày bởi bản chất nghi ngờ của loài quỷ đỏ…tịch thu tài sản, đánh tư sản mại bản…tử h́nh, đấu tố, cải taọ, kinh tế mới… Những danh từ ấy đă làm kinh hoàng khiếp đảm dân Viêt và đánh động lương tâm thế giới. Huyên Chương Quư lên án chế độ Cộng sản bằng lời kể chân t́nh về cuộc đời của chính anh. Với tôi, đó là những lời buộc tội sắc bén nhất để chúng ta nh́n rơ chế độ Cộng sản, để chúng ta kiên quyết không hợp tác, không thương thuyết, không giao hảo với Cộng sản. Đọc Tập Truyện KHÁT VỌNG TỰ DO để  thấy khuôn mặt một chú bé miền Nam Việt Nam, Huyên Chương Quư, tuổi mười một,  mười hai đơn sơ nh́n những anh lính Mỹ mắt xanh, tóc vàng, trẻ trung, tốt bụng… h́nh như đó cũng là h́nh ảnh của chúng ta ngày ấy, cũng lạ lẫm nh́n những người lính Mỹ cao lớn mà lại rất ngây ngô trên quê hương Việt

Nam. Đọc Tập Truyện KHÁT VỌNG TỰ DO để chúng ta yêu biết bao vùng trời tự do chúng ta đang sống, để chúng ta cảm nhận những chương tŕnh an sinh xă hội đầy ắp “t́nh người” và cũng để chúng ta luôn nhớ đến đồng bào ruột thịt ở quê nhà đang oằn oại dưới ách thống trị nghiệt ngă.

         

           Tôi trân trọng kính giới thiệu cùng bạn đọc Tập Truyện KHÁT VỌNG TỰ DO của Huyên Chương Quư, tác phẩm đầu tay được anh viết bằng đôi tay đă từng bị Cộng sản gông cùm, bằng đôi mắt sợ hăi trong đêm đen, bằng đôi chân trần đẫm máu lội bộ để đi t́m tự do, và bằng ng̣i bút đă từng thắng giải  của anh. 

 

 

Bùi Phượng Vĩ

 

 

Tập Truyện

Khát Vọng Tự Do

 

Tác giả : Huyên Chương Quư

 

Sách dày 350 trang, anhsangmoi2015.com xuất bản 2010

Giá $17. Mỹ  kim ( Thêm $2.ớc phí nếu mua qua bưu điện )

 

Chỉ nhận US Dollars Money Order, xin đề tên :

KHẢI HUY

1250 S. Euclid St,  # I - 350

Anaheim, CA 92802, USA

 

714 – 991 0736

huyenchuongquy@yahoo.com

 

CHIẾN TRANH VÀ NGƯỜI MỸ TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI :    ….Tuổi thơ tôi có lần tự hỏi : V́ người Mỹ có mặt càng ngày càng đông trên quê hương tôi mà chiến tranh lan rộng, hay v́ Việt cộng tăng cường chiến sự, mở rộng chiến tranh mà người Mỹ mới ngày càng có mặt đông đảo trên quê hương tôi ?

.... Tại sao từ một nơi xa lắc, xa lơ cách một Thái B́nh Dương vời vợi, người Mỹ lại đến đây chiến đấu cho quê hương tôi và chết v́ quê hương tôi như thế ?...

 

TÂM T̀NH MÙA THU LỊCH SỬ :

…. Em đă lớn lên không phải trong ngôi nhà xinh xắn có vườn hoa đẹp anh đă có dịp bước vào trong mùa hè quen em. Nước mắt tủi hận đă nuôi em khôn lớn từng ngày, đưa em đi vào cuộc đời từ một căn nhà xiêu vẹo nơi một vùng đất khô cằn, nắng cháy bỏng da; cùng với người mẹ hiền nhẫn nhục, chịu đựng vất vả nuôi con ăn học, nuôi chồng đi tù cải tạo hơn mười mấy năm trời !. Anh cũng sống đời lêu bêu; rồi rời bỏ mái trường đại học để dặm ngàn xa xứ; ngắc ngoải kiếp lưu vong nơi đất nước một thời làm đồng minh bỏ chạy này….

 

MỘT CHUYẾN VỀ LẠI PHAN RANG :

….Thời thế đổi thay, con người tự vong thân với chính ḿnh khi phải sống trong gian dối, trong sự ức chế, đè nén bản ngă của ḿnh chỉ v́ cái cuồng ngông, bạo ác của thế lực phi nhân phủ chụp lên đầu ḿnh

….Và rồi ngày tháng dần trôi qua. Biết bao nhiêu đổi thay trong ḍng đời. Cho tới nay, tôi vẫn chưa thể gặp lại Quỳnh. Cả lời nguyện hứa sẽ xây lại mộ ba cho đẹp, tôi cũng chưa thể làm được. Nhưng tôi tin, mọi nhân quả đều có báo ứng theo luật Trời. Cái “thiện” được tôn vinh. Cái “ác” sẽ bị tiêu diệt. Sẽ có một ngày quê hương được hoàn toàn tự do, cho toàn dân Việt đều được sống trong một xă hội an b́nh, công bằng, bác ái….

 

T̀NH NGƯỜI :

….Tôi thấy thế giới này trở thành một Thiên Đàng. Tôi bay đi khắp cùng trái đất. Đâu đâu cũng có cảnh sắc đẹp tuyệt vời, cỏ cây tươi xanh, ngàn hoa khoe sắc thắm tỏa hương thơm ngát, và chim muông nhảy nhót, líu lo bên cạnh con người. Con người ở khắp năm Châu đều có cuộc sống an b́nh, phồn vinh, thịnh vượng. Không c̣n có sự đe dọa của bom nguyên tử và những vũ khí độc hại tàn sát loài người. Không c̣n có những kỳ thị màu da, sắc tộc, tôn giáo. Không c̣n có những tranh chấp lợi quyền,  hận thù, ganh ghét giết hại nhau. Nhân loại sống với nhau thật hiền lành, ḥa ái, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau cùng có được đời sống an lạc, vui sướng, hạnh phúc vĩnh cửu. Thiên hạ thái b́nh !...

         Giấc mơ đó bao giờ sẽ trở thành sự thật ??? …

 

VÀNG SON ĐĂ MẤT :

….Rồi tôi hỏi chổ ở của cô hiện nay. Cô cho biết đang được các thầy cho cư trú trong chùa A.H.Tự. Tôi mừng cho cô. Hy vọng trong không khí trang nghiêm, trầm lắng của Phật đường, cô sẽ có được sự thanh thản trong tâm hồn, không c̣n sự xáo động của những ngày thác loạn với ma túy và nỗi u hoài về một thời vàng son đă mất….

 

NGƯỜI BẠN TỐT : 

….Trên chuyến bay đêm trở về lại Quận Cam, tôi cảm thấy ngậm ngùi cho một t́nh bạn, vừa vui gặp lại chưa được bao lâu đă phải chia tay trong buồn bă. Thấy Quang thành công, có được cơ ngơi nhà cao cửa rộng và hạnh phúc với vợ con th́ tôi mừng lắm. Nhưng không v́ vậy mà tôi có thể trở thành “người làm” cho bạn ḿnh !...

 

CÔ EM KẾT NGHĨA DỄ THƯƠNG

 ….Em đă trải qua những ngày tháng thật đau thương. Quả thật, đời sống con người phức tạp, có nhiều bi ai, hoan lạc. Hạnh phúc đó rồi đau khổ đó. Có khi hạnh phúc của người này lại là khổ đau cho kẻ khác. Ở một nơi này có đàn ông làm khổ đàn bà, th́ ở một nơi khác có đàn bà làm khổ đàn ông !.  Thế kiếp sau, em muốn tiếp tục là phái nữ, hay làm phái nam ?...

 

CHẤT ĐỘC GIẾT NGƯỜI

….Tránh xa ma túy là tránh xa được hung thần, ác quỷ. Đời sống có những hoàn cảnh trắc trở, đau buồn v́ nguyên nhân ǵ vẫn có thể xoay chuyển để có được một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng nếu dính vào ma túy là mất cả tương lai…

 

TÔI THI QUỐC TỊCH MỸ

….Chị Mai cười, nói : “Chịu làm em rể tôi không ? Em gái tôi ở Việt Nam hiền, ngoan, lại đẹp lắm”. Ngọc chỉ về Hồng : “Đây nè. Đi đâu Việt Nam cho xa. Hồng đang pḥng không, chiếc bóng chờ anh đó”. Hồng cũng chẳng vừa : “Em có tiệm nail, có sẵn nhà nữa. Chịu th́ cho em số phone”..

KHÁT VỌNG TỰ DO

….Lúc đó, có sáu người vượt biên khác cũng đang bị một toán lính Polpot dẫn tới. Chúng tôi bảy người, bốn đàn ông và ba phụ nữ trẻ đẹp bị chúng bắt cởi hết quần áo. Hai tên đứng chỉa súng, bốn tên lục các quần áo t́m vàng, bạc. C̣n ba tên lần lượt khám xét từng người chúng tôi để lấy nữ trang, đồng hồ. Tôi chỉ có cái đồng hồ đeo tay bị chúng lột ngay. Ba người phụ nữ bị hai tên lính vừa khám xét lấy nữ trang vừa ṃ mẫm khắp chổ kín. Lục xét xong, chúng cho bốn đàn ông được mặc đồ lại và ngồi xuống một góc nhà, c̣n ba phụ nữ vẫn bị bắt đứng trần truồng như nhộng trước mắt mọi người….

 

THE WAR AND THE AMERICANS IN MY COUNTRY 

…. The more the intensity of the war stepped up, the more the American soldiers at Hoàng Diệu post and the people of Tân Phú Hamlet suffered by the VC’s shelling.  Every some days a house collapsed and some inhabitants died or were wounded.  In my innocent age, once I asked myself:  Is it because the more Americans’ presence, the more the war spread; or because the more the VC augments war activities and expands the war, the more the Americans are crowdedly present in my country?

…. Therefore, I was in anguish for them when I read newspapers and knew many American soldiers wounded, died while fighting very close by our soldiers all over in the half S-shaped territory.  Totally forgetting Uncle Bảy’s explanation, I asked myself:  Why do the Americans from a place very, very far separated by the Pacific Ocean come here to fight and die for my country like that?

…. To live agonizingly in the communist society, people had to practice to lie, to be dishonest and deceptive to the authorities, even to other fellowmen; they had to tread on each other for living.  Vietnamese communists united the country but not the people's heart. Some millions of people gradually fled from the country by means of seas, roads in hope of finding a new way of life having the light of freedom, democracy,the right to be a human being…

 

 

HUYÊN CHƯƠNG QUƯ

 

Tập Truyện

KHÁT VỌNG TỰ DO