Trang Thơ Đấu Tranh – 3

 

Tác Giả :  QUỐC B̀NH

 

( Đảng viên Đảng Cách Mạng B́nh Xă Việt )

 

 

 

VIỆT NAM ƠI XIN HĂY

 

Việt Nam ơi xin hăy phất cờ

Ngàn năm nay đă đến thời cơ.

Hồn thiêng dân tộc c̣n in dấu

Hạo khí non sông vẫn đang chờ!

Gươm báu, ngựa thần thêu chiến tích

Anh hùng, hào kiệt dệt nên thơ!

Trận chiến cuối cùng chôn giặc Mac

Việt Nam ơi! Xin hăy phất cờ!

 

 

THƠ KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

 

Thơ ta không bao giờ chết

Nhưng ta đă chết lâu rồi:

Chết từ năm mười chín đôi mươi

Chết ở lúc tuổi thơ ta đẹp nhất!

Ta chết trong giam cầm, tù ngục

Trong âm mưu, thủ đoạn đê hèn.

Trên đầu ta mấy mảnh khăn đen

Là sự thật: mấy lần ta đă chết.

Giờ ta chỉ c̣n trơ thân xác

Trôi lênh đênh trên khắp biển, sông, hồ

Nước ŕ rầm xào xạc nhỏ to

Ấy là tiếng thơ vang vọng.

 

Không! Thơ ta c̣n sống

Thơ ta nay như một linh hồn

Ngày ngày thơ cùng với quê hương

Đấu tranh đ̣i tự do, lẽ phải.

Dù có chết thơ cũng nguyền sống lại

Đất đau thương chết đâu dễ nằm yên?

Thơ ta nhập vào cho Lê thị Công Nhân

Nhập vào cho Văn Đài, Thanh Thủy

Nhập vào cho bao anh hùng chiến sĩ

Để đấu tranh cho lẽ phải, tự do!

Ngày ngày thơ vẫn thét to:

Đả đảo bất công, tàn bạo!

Ngày ngày, Dân Oan tranh đấu

Vẫn có thơ, thơ vẫn xuống đường!

Ngày ngày, trên vạn nẻo quê hương

Tiếng thơ vang vọng khắp hai miền Nam Bắc.

 

Hỏi, có xứ sở nào trên trái đất

Người dân phải chịu thế nầy chăng?

Hỏi, bạo tàn mồm chúng nói v́ dân

Sao chúng lại nhốt dân trong tù ngục?

Hỏi, chủ nghĩa Mac-lê là ưu việt

Sao dân ta khổ ải nhất hành tinh?

Hỏi, Đảng cầm quyền là trí tuệ, quang vinh

Sao dân tộc phải xót xa tủi nhục?

Ta càng hỏi, càng thêm bức xúc

Thấm nỗi đau đến cả cha ông.

Ta chỉ có con đường vùng dậy đấu tranh

Chôn tàn bạo xuống bùn đen kiếp.

 

Thơ tranh đấu sẽ không bhao giờ chết!

 

 

 

KHÔNG ĐÂU!

 

Chẳng lẽ ta cứ để mắt trông

Mặc t́nh cho quỷ dữ hại dân?

Không đâu! Chưa đến ngày hỏi tội

Bởi dân ḿnh muốn chúng tĩnh tâm.

 

Chẳng lẽ ta cứ măi đấu tranh

Cứ hô hào, cứ chạy lanh quanh…?

Không đâu! Khi hồn thiêng đă dậy

Lúc bấy giờ mới biết sức dân.

 

Chẳng lẽ ta năm đợi, tháng chờ

Giống đại đồng Cộng Sản trong mơ?

Không đâu! Đây là điều hiện thực

Hiện thực thường hay có bất ngờ.

 

Chẳng lẽ ta cam chịu đọa đày

Xin bạo tàn? Chờ vận? Cầu may?

Không đâu! Chưa đến ngày chung cuộc

Một tiếng: đùng: tất cả đổi thay!

 

 

TA HỎI

 

Ta hỏi chế độ này

Sao lại phải cấm ta

Không được thương người khổ?

Sao lại giam cầm ta

Khi ta làm điều nghĩa?

 

Ta hỏi cờ búa liềm

V́ sao mất biển giới?

Cứ để cho ngoại xâm

Chúng ngày càng lấn tới?

C̣n bắt dân quỳ gối!

 

Ta hỏi Đảng cầm quyền

Đảng v́ dân ái quốc

V́ đâu Hoàng Sa mất?

V́ đâu có Dân Oan

V́ sao dân đấu tranh?

 

Ta hỏi Hồ Chí Minh

(Xác khô hồn chẳng có)

Ta hỏi, cứ lặng im

Chỉ máu tuông cờ đỏ

Ngập tràn Mac-Lenin

 

Ta hỏi những người khổ

V́ sao mà đấu tranh?

Tất cả đều đồng thanh:

Cửa nhà đều mất hết

Không đấu tranh cũng chết.

 

Ta lại hỏi quê hương

Đất trời đều ngơ ngác

Nắng nhạt vẫn tơ vương

Mà hồn quê tím ngắt

Như báo điều tai ương.

 

Ta lại hỏi ḷng ta

Nghĩ ǵ về đất nước?

Tự nhiên ḍng nước mắt

Như suối, cứ tuông sa

Ruột đau như dao cắt.

 

Ta hỏi khắp quê nhà-

Hởn căm đang nén chặt.

 

 

CHÚC TÙ NHÂN

 

Năm mới xin mừng chúc Tù Nhân

Cất cao tiếng nói tự lương tâm.

Vạch trần tội ác ra ánh sáng,

Cứu khổ người oan khỏi tối tăm.

Yêu nước, đập tan quân cường bạo,

Thương đời, đạp đổ ách xiềng gông

Lịch sử ngàn năm luôn ngời chói

Năm mới xin mừng chúc Tù Nhân!

 

 

CHỚ

 

Chớ để ngoại xâm nó lộng quyền

Mặc t́nh dẫm xéo mảnh đất thiêng

Giết người, cướp của, gây tội ác

Mà lũ việt gian cứ lặng im.

 

Chớ để ngoại bang nó xâm lăng

Giang sơn đă có bốn ngàn năm

Một vùng đất là một vùng máu

Mỗi bến bờ là mỗi chiến công.

 

Chớ để việt gian nó tung hoành

Chơi tṛ chính trị kiểu lưu manh

Gian tham, thối nát, chung băng đảng

V́ lợi, quyền mà chúng hại dân.

 

Chớ để việt gian nó giả tâm

Dùng điều luật pháp hại người dân

Tù giam hành hạ người tranh đấu

Chơi đủ tṛ hèn mạt, bất nhân.

 

Chớ để ta hóa kẻ lặng im

Trước bạo tàn chỉ biết van xin

Trước nghĩa nhân ta cam ngoảnh mặt

Thân sống hờ như chẳng óc tim.

 

Chớ để cháu con phải trắng tay

Hoàng Sa, biên giới phải làm ngay

Đời nay hờ hững, đời sau nhục

Nước mất, tan nhà kể từ đây!

 

Chớ…

 

 

SÁCH

 

Một người bạn gởi thư

khuyên tôi có đoạn thơ :

 

“Tiếc nghĩa, đạo người để mất đâu?

Nam nhi, trung hiếu lấy làm đầu.

Theo gương kim cổ mà ta sống,

Đừng để tự ḷng phải xót đau!”

 

Và tôi đă họa lại tứ thơ đó

và gởi cho anh ta:

 

Vứt bỏ thân nầy sá chi đâu!

Dẫu phải làm ma bóng cụt đầu;

Vẫn cứ hơn làm thân trâu ngựa,

Nước mất, tan nhà, vạn nỗi đau!

 

 

 

 

TỔ QUỐC ƠI!

 

Tổ quốc ơi! Xin được phất cờ,

Ngàn năm nay đă đến thời cơ.

Hồn thiêng dân tộc c̣n in dấu,

Hạo khí non sông vẫn mong chờ.

Gươm báu, ngựa thần thêu chiến tích,

Anh hùng hào kiệt dệt nên thơ.

Trận chiến cuối cùng chôn giặc Mac

Tổ Quốc ơi, xin được phất cờ!

 

 

 

VIỆT NAM CÓ TÊN “BÁC”

 

Việt Nam có tên “Bác”

Có cảnh khổ lầm than

Có kinh hoàng cải cách

Có địa ngục trần gian!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Có mấy bận chiến tranh

Có tương tàn huynh đệ

Máu giống ṇi c̣n tanh!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Hoàng Sa đă mất rồi

Cả dân tộc đau xót

Lịch sử măi than ôi!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Có uẩn khúc hồn oan

Có vô thần, vô đạo

Có đ́nh chùa nát tan!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Có cảnh nhục vượt biên

Người chết non, chết biển

Đă hóa thành hồ thiêng!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Em gái phải bán ḿnh

Em trai thành nô lệ

Nơi xứ người văn minh!

 

Việt Nam có tên “Bác”

Ôi nói chẳng hết lời

Thấy Lăng mà đau xót

Bác hay là ma trơi?

 

Việt Naqm có tên “Bác”

Có ǵ Việt Nam ơi?!

 

 

HĂY ĐỢI ĐÓ!

 

Hổ sinh vào thời mạt quốc

Chí làm trai khó thoát cảnh xiềng gông.

Năm mươi năm tính lại chỉ bằng không

Nghĩ mà thẹn với anh hùng áo vải.

Nếu tuổi trẻ ta ra tay làm lại

Cởi sóng Biển Đông, đạp núi Trường Sơn;

Hỏi tội bạo tàn, tính sổ xâm lăng

Trừng trị quân vô thần phản tặc.

Quyết không để giống ṇi, xă tắc

Một cổ đôi tṛng khổ ải lương dân.

Đất Vua Hùng khi đă được b́nh yên

Con cháu sẽ đi vào vũ trụ.

 

Hăy đợi đó!

Dù cơ duyên chưa đủ

Th́ ư thần đă quyết xông pha!

Ta chỉ có gươm, ta không có tên lửa tầm xa

Ta vẫn cứ chém tan tàu chiến.

Ta không có binh đoàn

Quân không đông như kiến;

Nhưng đâu đâu cũng có trận đồ

Đâu đâu cũng có thời cơ

Đón giặc nhanh như tia chớp.

Dù chúng có chui sâu xưống chín lớp

Dân thần cũng tróc cổ lôi lên.

Tóm gọn từng bầy, tra hỏi từng tên

Dạy cho chúng bài chiến tranh vũ trụ.

 

Hăy đợi đó!

Dù cơ duyên chưa đủ

Nhưng ư thần đă quyết xông pha!

Gươm đă tuốt rồi

Chiến thắng không c̣n xa

Hăy đợi đó! Quân vô thần, vô đạo!

 

 

LẠI CẢNH NGOẠI XÂM

 

Lại cảnh ngoại xâm, lại kẻ thù

Giang Sơn xưa biết mấy công phu.

Mắt trông biển mất sao nỡ để

Ḷng nghĩ non tan khó đắp bù.

Bán nước, cầu vinh, muôn thuở nhục

Mua danh,luồn cúi, thẹn ngàn thu.

Ông cha xưa chép thiên hùng sử

Con cháu nay há chịu ngục tù?!

 

 

 

TIẾNG L̉NG

 

Quốc Quốc! Cho dù hết chiến tranh

Xương c̣n trong đất, máu c̣n tanh

Hồn thiêng sông nứi c̣n rên xiết

Quốc Quốc, làm sao dược yên lành?

 

Quốc Quốc! Âm mưu đă vạch trần

Của bầy lang sói, giả v́ dân

Của phường phản quốc, quân lừa đảo

Của bọn gian tham, lũ hung thần.

 

Quốc Quốc! Tiếng kêu của tiếng ḷng

Tiếng đau của đất nước, non sông

Tiếng hờn truyền kiếp thù giai cấp

Tiếng thét: vùng lên hỡi con Hồng!

 

 

 

 

NÓ SẼ ĐẾN

 

Có lẽ đời vui bởi có ta

Trong xương, trong máu vẫn chan ḥa,

Trong nghèo, trong đói thơ thành suối

Trong vạn thảm sầu vẫn hát ca.

 

Giữa chốn hiểm nguy ta vẫn cười,

Như Trường Sơn măi măi xanh tươi.

Đạn rền chim vẫn bay về núi,

Lửa bừng bừng mây trắng vẫn trôi.

 

Cho dẫu chiến tranh, dẫu bạo tàn

Dẫu một phần trái đất nát tan;

Th́ cuộc sống vẫn muôn đời bất diệt

Vẫn ước mơ, vẫn có Thiên Đàng.

 

Ta sẽ về với cuộc sống b́nh yên

Từ trong tro tàn ta dựng lại.

Nghèo th́ lâu, giàu th́ mấy

Ai quan ba họ, ai khó ba đời.

Trong bể dâu ai biết được cuộc chơi

Của Tạo Hóa đổi thay, luân chuyển?

Sẽ có lúc non kia thành biển

Cũng có khi biển hóa thành non.

Người chỉ hơn ở tấm ḷng son

Tin trời đất: những ǵ sẽ đến.

Trong vũ trụ đâu là bờ bến?

Chỉ ḷng ta mới có bến bờ.

Chỉ ḷng ta mới có ước mơ

Có thiện ác, có nhân, có nghĩa…

 

Dù ta đang trong tù giam máu lửa

Th́ ta măi măi vẫn là ta.

Những ǵ sẽ đến dẫu c̣n xa

Nhưng chắc chắn ngàn lần: nó sẽ đến!

 

 

 

 

 

 

TÔI CÓ ĐẢNG TỪ ĐÂY

    

 ( Ghi nhớ ngày vào ĐẢNG CÁCH MẠNG B̀NH XĂ VIỆT )

 

Chí Sĩ QUỐC B̀NH

 

------------------------------------------------------------------------------------------

 

Ánh Sáng Mới 2015 giới thiệu : 

 

Bài thơ “TÔI CÓ ĐẢNG TỪ ĐÂY” là tâm sự của Chí sĩ QUỐC B̀NH đang ở trong nước. Ông nhận ra lư tưởng tốt đẹp của ĐẢNG CÁCH MẠNG B̀NH XĂ VIỆT nên đă chính thức gia nhập trong năm 2010.

Trong bài thơ này, những chữ “Đảng” ( màu đỏ ) là nói về Đảng Cộng Sản Việt Nam; những chữ ĐẢNG ( chữ in, màu xanh ) là nói về ĐẢNG CÁCH MẠNG B̀NH XĂ VIỆT  

 

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

Cả cuộc đời v́ nước, v́ dân

Bị lạc lối tôi nào có biết.

Tôi đâu kể gian nguy, sống chết

Cứ xông pha theo tiếng gọi của non sông.

Nhưng đâu đâu cũng thấy đau ḷng

Cũng khổ ải, bất công, tội ác.

Nước mất, nhà tan v́ giặc Mac

Dân đau, quê khổ bởi gian tà.

Bắc Nam cùng chung cảnh xót xa

Cùng Đảng trị, tù giam, xiềng xích.

Những chuyện dă man năm cải cách,

Chuyện Hồ Chí Minh giết cả t́nh nhân…

Tôi v́ dân, dân lại khổ gấp vạn lần

Dân khó nhọc, “Đảng ta” lại cướp.

Mỗi chi bộ, mỗi tên mẹ đớp

Mỗi đảng viên, mỗi giặc Mac-Lê.

Nước non đâu cũng khổ ải trăm bề

Dân mê muội trước những lời giả dối;

Vẫn không thấy ngục lao tăm tối

Vẫn ḥ reo “mừng Đảng, mừng xuân”…

 

Ḷng tôi nhức nhối đến tột cùng

Tôi nguyện làm tỏ ḷng dân, t́nh nước.

Tôi nguyện, dù cho tôi phải chết

Quyết đem tấm thân đền đáp quê hương.

Lần thứ hai, tôi dấn bước lên đường

Đi t́m ĐẢNG, t́m văn minh, ánh sáng;

T́m chân lư, t́m con đường cách mạng

Để cứu dân ra khỏi xiềng gông,

Để giữ vẹn toàn mảnh đất cha ông

Làm rạng rỡ bốn ngàn năm văn hiến.

Tôi gặp ĐẢNG! ĐẢNG cùng tôi quyết tiến.

T́nh anh em như đă hẹn ngàn xưa.

Tôi lên đường, muôn khúc hát tiễn đưa

Văng vẳng bên tai ấy là lời sông núi.

Hỡi bạo tàn!

Mi không ngăn được bước chân ta tiến tới.

ĐẢNG kính yêu!

Xin dâng trọn trái tim nầy

Cuộc đời tôi: tôi có ĐẢNG từ đây!

 

Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ sẽ đổi thay,

Ngoại bang sẽ không c̣n tự do cấu xé.

Chủ nghĩa hồn ma, dân không c̣n nô lệ

Không c̣n công an ch́m, nổi rập ŕnh.

Mỗi cuộc đời là mỗi cuộc sống văn minh

Mỗi trái tim là mỗi t́nh yêu đất nước;

Có t́nh đồng loại, t́nh giống ṇi tha thiết

Quê hương sẽ hết cảnh đói nghèo.

Không có người oan, không có những tiếng kêu,

Em gái không phải bán ḿnh nơi xứ lạ,

Em trai không phải lao nô vật vă

Kiếm miếng ăn nơi đất khách quê người.

Con mẹ không phải bơ vơ nơi góc biển chân trời

Trên khắp Năm Châu sẽ trở về đoàn tụ.

Cuộc sống tự do, không có mặt người dạ thú,

Dẫu khó khăn nhưng vẫn được yên vui.

Mỗi người dân và mỗi cuộc đời

Nơi quê mẹ sinh ra đều b́nh đẳng.

Tất cả đều mang t́nh sâu nghĩa nặng

Anh em chiến đấu bốn ngàn năm.

Không hận hờn, không giai cấp chia phân

Tất cả cùng v́ một quê hương, đất tổ.

Con tiến bước, không sợ ǵ cản trở

V́ máu hồng c̣n nguyên vẹn trong tim.

Và trong con c̣n có niềm tin

Có ánh sáng, văn minh, chân lư.

Con chiến đấu với bao Chí Sĩ

ĐẢNG trong con luôn soi lối dẫn đường…

Tất cả v́ t́nh yêu đất nước quê hương

Con sẽ chào đón mẹ ở một ngày xuân mới!

 

Hỡi bạo tàn!

Mi không ngăn được bước chân ta tiến tới!

ĐẢNG kính yêu! Xin dâng ĐẢNG trái tim nầy!

Cuộc đời tôi, tôi có ĐẢNG từ đây!

 

 

QUỐC B̀NH