Trang Thơ Đấu Tranh
Tác giả : QUỐC B̀NH
( Đảng viên Đảng Cách Mạng B́nh Xă Việt )
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi xin gởi đến Quư Vị bài Phúng mà tôi đă thầm đọc tại Đền Vua Hùng
nhân ngay Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3/2010 AL).Mong quư vị có
thể khai thác được tính hửu ích của nó cho quê hương
nhân một ngàn năm Thăng Long – Hà Nội.
Chân thành
PHÚNG VUA HÙNG
Từng nghe,
Thuở Vua Hùng dựng nước, có rồng chầu, tượng phục, lân quy
Buổi hoang sơ trải rộng nghĩa nhân, t́nh thương tràn đầy con Lạc.
Trên dưới một ḷng
Vua Tôi thống nhất
Cơi bờ Nam rạn rỡ nước Văn Lang.
Trải bao phen nội biến với ngoại xâm
Cứu nước có cả Tướng Trời như Thần Kim Quy, Thánh Gióng.
Đuổi giặc Bắc, con cháu Vua Hùng cùng nhau xung trận.
Đôi lần Nguyên Mông tan tác,
Mấy bận Minh Hán vùi thây.
Diệt quân Thanh, voi Quang Trung từng tung hoành cửa Bắc
Trận Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, sóng c̣n cuộn đâu đây!
Mở rộng bờ Nam, con cháu Vua Hùng xây nên nước Việt.
Họa thay!
Thế kỷ thứ mười chín, chủ nghĩa Mác phát sinh,
Thế giới tràn lan thuyết vô thần vô đạo.
T́nh người ác giảo,
Xă hội phân chia.
Thực dân thời đại là chủ nghĩa Mác Lê!
Việt gian bán nước chính tên Nguyễn Ái Quốc!
Việt Nam từ một nước chia thành hai nước,
T́nh anh em bỗng chốc hóa hận thù.
Dân tộc, non sông biết mấy thương đau,
Thánh thất, nhà thờ, chùa chiền tan tành phá.
Quê hương xứ sở chịu cảnh thảm sầu,
T́nh người, luân lư, đạo đức bị triệt hạ.
Cải cách, luật h́nh vô luân đến kỳ lạ:
Cháu tố ông, cháu vặt cả râu ông,
Con đấu bố, con cầm cây đánh bố.
Kẻ cướp chễnh chệ ngồi ghế quan ṭa
Người hiền lương cúi đầu nghe kể khổ.
Văn hiến bốn ngàn năm Hồ Chí Minh ra tay đánh đổ…
Đất nước tiếp tha ôi,
Chiến tranh lại bùng nổ!
Tội ác chất chồng tội ác, xương trắng, cả nước đụn thành non,
Chiến tranh nối tiếp chiến tranh, máu đỏ, tết Mậu Thân loang lỗ.
Dân lành phải bỏ nước ra đi,
Bia tưởng niệm thuyền nhân c̣n đó.
Việt Nam thống nhất, ch́m xuống đáy bùn đen,
Đảng Bác vinh quang, biến thành bầy quỷ đỏ.
Hận chủ nghĩa bạo tàn, cả nước vùng lên,
Quyền sống bị chà đạp, đấu tranh bùng nổ.
Báo Tự do Ngôn Luận ra đời,
Những Người Tù Lương tâm lập hội.
Linh Mục, Nhà Sư, Dân Oan thảy xuống đường,
Bạo tàn, bất công,cường quyền được hỏi tội.
Cuộc đấu tranh v́ tự do dân tộc bắt đầu,
Hạo khí cho tương lai cháu con đang tiến tới.
Hỡi bạo tàn, Hăy trả quyền sống cho dân!
Này tội ác, mau hoàn lương chớ đợi!
T́nh dân tộc từ trăm trứng chẳng chút hẹp ḥi,
Nghĩa non sông đến ngàn năm vẫn luôn khen ngợi!
Nay ngày giỗ Đức Vua Hùng
Nơi Thánh Điện có đủ Tiên Linh, Bảo Quốc
Dân thần xin khẩn tŕnh t́nh h́nh đất nước:
“Rằng, Hoàng-Trường sa đă mất
Hai mươi lăm cột mốc và Bản Dốc cũng đi đời.
“Thuyền lạ” tung hoành ngang dọc khắp nơi
“Người lạ” có khắp cùng trên đất nước.
Thành tŕ ngoại xâm chúng trá h́nh là “bô-xit”,
Con “đường Hồ Chí Minh” cỏng giặc đến tận nhà.
“Mười sáu chữ vàng” là nỗi nhục của dân ta
Và “đồng chí” là kẻ thù muôn thuở.
“Núi liền núi” nỗi đau và nỗi khổ
“Tay bắt tay” như lửa đổ thêm dầu.
Dân xót xa bởi lũ mặt ngựa, đầu trâu
Cả bè đảng chúng chuyên vơ vét.
Chúng “v́ dân”-v́ tham, v́ khoét,
V́ đô la, v́ bạo lực, quyền hành.
Bẫm Vua Hùng: Chúng là lũ bất nhân
Chuyên thủ đoạn làm điều bất chính.
Hồ, cha trước, trên tài bợm bĩnh
Mạnh, con sau, hơn hẳn côn đồ.
Hỏi tên “cha” Mạnh chối bô bô
Mạnh giấu “bố” hơn mèo giấu “cứt”.
Bẫm: thần có kể mười năm cũng không hết
Xin Thần Vương từ đó suy thêm”.
Thầm nghĩ,
Đất nước bốn ngàn năm,
Ơn Vua Hùng sử đỏ chép rạng ngời.
Giang sơn lúc thịnh suy,
Công dân tộc bia xanh ghi sáng chóa.
Lẽ nào để họa xâm lăng
Cứ sao bắt dân đày đọa?
“Sức mạnh mềm”, mưu xâm lược tráo trở khó suy,
Giặc tham nhũng, bán đứng giang sơn không tránh khỏi.
Uẫn khúc dân tộc đă được giải bày
Cầu Thần Vương xét xem khẩn khẩn!
Nay ngày giổ Đức Vua Hùng,
Với lời Phúng b́nh dân,
Toàn thể Quốc Nội, Hải Ngoại, Cháu Con
Đồng kính cẩn!
QUÊ HƯƠNG
Quê hương là t́nh yêu thứ nhất
Của mỗi người khi cắt rốn chôn nhau;
Là nơi ta đem tiếng khóc ban đầu
Cùng sữa mẹ ủ vào ḷng đất.
Quê hương cho ta t́nh yêu thứ nhất
Bằng đôi mắt trong veo, bằng tiếng gió, tiếng chim.
Thân thiết quanh ta, ta biết nói, biết nh́n
Bao tŕu mến, ta nặng t́nh quê từ đó.
Quê hương ai mà không nhớ?
Nhưng khi xa mới thấy nhớ hơn nhiều.
Khi xa quê mới thấy ruột thắt đau
Tràn nước mắt khi nh́n về quê mẹ.
Ơi quê hương! “Góc bể chân trời”
Lời Nguyễn Du như có máu rơi
Có tất cả nỗi đau và nỗi nhớ!
Khi ta ở, ta không hề biết nó
Khi ta xa, nó đến đổi thiêng liêng,
Ḥn sỏi vô tri cũng nặng t́nh thương,
Hạt cát băi sông cũng tràn nước mắt.
Ta nhớ, nhớ theo thời gian dằng dặc
Theo bước đi, theo mỗi cảnh đời;
Theo từng mùa, từng lúc nắng, mưa rơi
Quê mẹ nhớ âm thầm nơi xứ lạ.
Quê hương là ḷng nôi, áo tả
Là tiếng ru hời của mẹ thân thương;
Là ngày đầu ta theo mẹ đến trường
Ta thấy bạn bè đông vui ríu rít.
Càng lớn khôn, ta càng biết
Là mái tranh nghèo khói phủ chiều mơ;
Là lũy tre xanh kẻo kẹt dệt tơ
Là những con đường ngoằn ngoèo tập tểnh;
Là những đêm trăng ta hờ hững
Chạy theo bờ đê, vườn ổi, khóm hoa;
Là những buổi chiều ta hát, ta ca
Ta cùng bạn bè đùa vui đuổi bắt.
Quê hương là vườn dâu, băi cát
Là nhịp cầu, đồng ruộng, ḍng sông;
Là xóm làng xa thấp thoáng khói lam
Khi chiều xưống, nắng lên bát ngát;
Là những đường phố chưa đi đă sợ lạc
Là những đêm khuya khoắt mẹ rầy…
Và Quê Hương - Tổ Quốc - giờ đây
Là bản đồ cỏn con trên bản đồ Thế Giới;
Mỗi lần nhớ quê ta nh́n nó
Ta khóc theo Nguyễn Du “Góc bể chân trời”…
Quê hương ngày mai dù có đẹp tuyệt vời
Mà ta phải cam đành xa cách
Ta phải nh́n quê bằng nước mắt
Th́ nhớ trong ta không thể đổi thay
Và quê hương: chính là trái tim nầy!
TẶNG LÊ THỊ CÔNG NHÂN
(Khi Lê Thị Công Nhân bị bắt)
Ta hỏi Đảng cứ sao Đảng tàn bạo
Hành hạ người đấu tranh, khổ ải dân oan?
Đảng có xem một bức thư máu đỏ bốn trang
Của một phụ nữ thề chặt ḿnh làm ba khúc
Để mừng Đại Hội Đảng,để dâng lên Bác?
Đảng có thấy những cụ già thân gầy,tóc bạc
Xĩu giữa vườn hoa v́ đói rét chăng?
Đảng có biết côn đồ của Đảng hung hăng
Đấm thoa những người đấu tranh trào máu?
Đảng không biết dân oan v́ sao tranh đấu?
Chẳng lẽ Đảng là loại người nhốn nháo bất lương?
Những Mác xít – Hít Le chính cống?
Trước tội ác Đảng không hề xúc động
Vẫn trơ trơ như những thứ vô tri?
Tự lương tâm Đảng nói thật đi:
Đảng v́ dân? Hay Đảng v́ nhà?
Đảng vinh quang hay Đảng của lũ gian tà?
Chống tham nhũng,cớ sao Đảng c̣n ăn cướp?
Nói cách mạng, sao Đảng gây thêm tội ác?
Rồi chối băng băng bằng lời lẽ nước sơn
Nói bô bô không biết ngượng mồm:
“Việt Nam không có tù chính trị”!
Phải biết xấu!Thôi chơi tṛ “đánh đĩ”
Để năm Châu khỏi phải chê cười…
LÊ THỊ CÔNG NHÂN,
Người con gái tuyệt vời !
Em là con cháu của Bà Trưng, Bà Triệu
Trước cường bạo em chỉ bênh người yếu,
Thấy bất công em chỉ nghĩ đến dân.
V́ tự do, em dám xă thân,
V́ quyền sống, em hiến ḿnh cho dân tộc.
Tổ Quốc chào em, người con gan góc,
V́ mẹ Việt Nam, v́ những mai sau.
Trước xiềng gông em vẫn ngẫng cao đầu
Bất khuất phục trước âm mưu của đảng.
Em khiêm tốn, tôi vẫn gọi em là cách mạng,
Em trong tù vẫn sáng chóa một niềm tin.
Giặc cướp bủa vây, nhưng triệu triệu trái tim
Sẽ chào đón em ở một ngày chiến thắng!
*
T́nh dân tộc, nghĩa quê hương sâu nặng
Những tấm ḷng trân trọng gởi đến em:
LÊ THỊ CÔNG NHÂN:
Chiến thắng:
Muôn năm !
(Đă đăng ở TDNL số 40)
TẶNG LÊ THỊ CÔNG NHÂN
(Khi Lê Thị Công Nhân ra tù)
Lê Thị Công Nhân !
Tên b́nh dân của một người con gái,
Tên b́nh dân, nhưng em rất vĩ đại.
Nghe tên em, tôi thấy cả mênh mông!
Bởi em mang trong ḿnh gịng máu cha ông
Của dân tộc bốn ngàn năm hun đúc.
Em quư tự do nên thành bất khuất,
Dùng nghĩa nhân để vạch mặt bạo cường.
Em đâu phải v́ em? Em v́ cả quê hương,
V́ Tổ quốc, v́ tương lai con cháu!
*
Bọn gian ác chúng như loài khát máu
Mất lương tri, mất cả tính người.
Dùng khóe gian manh để chúng bịp đời:
Chúng kết tội, bỏ tù người yêu nước!
Việc làm chúng vô cùng xấc xược
Chúng điên cuồng và xúc phạm đến Tổ Tiên.
Vạn Anh Linh sẽ không để chúng ngồi yên
Sẽ hỏi tội chúng ở một ngày gần nhất.
*
Tôi tặng em vần thơ, tôi c̣n trong song sắt
Bởi đất nước đâu đâu cũng gian và giặc,
Giặc ngoài, giặc trong, giặc nhỏ, giặc to…
Nhưng Nhân ơi! Tôi nghe thấy tiếng reo ḥ
Lớp lớp đang trào dâng khí thế.
Không chỉ ở quê hương, mà khắp năm châu bốn bể
H́nh ảnh em, người con gái Việt Nam,
H́nh ảnh em, người chiến sĩ đấu tranh,
Của dân tộc bốn ngàn năm hun đúc!
*
Dù trong nhà lao hay bên ngoài song sắt
Tâm hồn người chiến sĩ vẫn kiên trung!
LÊ THỊ CÔNG NHÂN!
TÔI TẶNG EM
Tôi tặng em t́nh thương vốn có
Của tôi mà tạo hóa đă ban;
Tôi tặng em t́nh tôi trong đó
Có hận thù, thương ghét của thế gian.
*
Có chân lư, cũng có nhiều phi lư
Có cảnh vui, cũng có cảnh lầm than;
Có việc thiện, có bao điều ác
Có nghĩa nhân, cũng có bạo tàn.
*
Có cứu khổ, có kẻ chuyên đi gây khổ
Có cường quyền, có vô số dân oan;
Có Tượng Thánh đem đi đúc đạn
Có ác nhân lên ngồi ghế Đạo Tràng…
*
Tất cả, tất cả, có hồn tôi trong đó
Nó rối bời bởi cảnh thật trần gian.
Phân biệt được đúng, sai, thật, giả
Th́ em ơi, ta sẽ đến được Thiên Đàng!
(Đă đăng ở ÁNH DƯƠNG)
TA LẠI GỌI HOÀNG SA
Hoàng Sa! Ta lại gọi Hoàng Sa
Ta gọi như ta bị cướp nhà!
Sóng biển xôn xao lời ai oán
Nỗi hờn cứ quẫn quất trong ta.
*
Tổ quốc Giang Sơn chẳng vẹn toàn
Hổ ḿnh không xứng phận làm con!
Biển mất ô danh bao trang sử
Tủi nhục anh hùng cả nước non!
*
Gấm vóc cha ông tự muôn đời
Quân nào đă dám lấy làm chơi?
Viên đá cỏn con từ đảo nhỏ
Hơn ngàn thần tượng nhượm màu phơi!
*
Lịch sử từ đây nhướm nỗi buồn
Vui mừng chỉ có lũ bất lương.
Buôn dân, bán nước không hề xót
Dân tộc muôn đời phải đau thương!
*
Hoàng Sa! Ta lại gọi Hoàng Sa,
Ta gọi như là ta gọi ta!
Như gọi hồn thiêng của sông núi,
Như gọi quê ḿnh giữa bao la!
MỘT NỬA
Một nửa giang sơn đă mất rồi
Giống ṇi giờ chỉ vật vờ thôi.
Vạn nẽo núi sông xương c̣n lấp
Ngàn từng đất nước máu đang rơi.
Bạo Chúa thời nay đâu phải một,
Cường quyền đảng trị khắp nơi nơi.
Gông cùm xiềng xích lê và mác
Một nửa giang sơn đă mất rồi!
(Đă Đăng ở TNCTTG)
TIM TÔI
Tôi bắt tim tôi hóa đá
Nhưng sao nó cứ rung đều.
Nó ôm ấp và nâng niu tất cả
Những ǵ của lẽ sống và t́nh yêu.
Tôi bảo nó cúi đầu nín lặng
Nó không nghe cũng chẳng chịu cúi đầu.
Nó không muốn an thân thủ phận
Để mắt nh́n những cảnh thương đau.
Tôi bảo nó lánh xa tranh đấu
Nó lại càng ủng hộ dân oan.
Nó nói phải đập tan cường bạo
Th́ dân ḿnh mới hết cảnh lầm than.
Tôi bảo nó: hăy nghe theo Đảng
Tim tôi bỗng giận dữ căm hờn!
Những luồng máu trong tôi sôi loạn
Cả người tôi bỗng hóa thành bom!
Tôi sẽ đến nơi đâu tim bảo
T́m tận nơi hang ổ lưu manh,
Đem chính nghĩa để giúp Đời cứu Đạo
Bởi tim tôi nó đă nguyện v́ dân!
(Đă đăng ở TDNL số 39)
CẢM NGHĨ KHI XEM LĂNG
Thây ma? – chẳng phải thây ma
Đen đen, xam xám như là thây trôi!
Thây trôi? – chẳng phải thây trôi
Hắc hiu u ám giống nơi tử thần!
Đúng rồi, non một triệu dân
Chết oan năm sáu, hồn quanh quất mà.
Bác ơi tội ác hay là
Vinh quang của bác máu nḥa cánh sao?
Muôn ngàn năm vẫn xôn xao
Việt Nam về những nỗi đau Bác Hồ!
Lăng cao cao bởi xương khô
Vinh quang của Bác cũng nhờ máu dân.
Xác Bác khô vẫn c̣n tanh
Những mùi hác ám tử thần,hồn oan!
Chuyện về Bác rợn nhân gian
Đôi ḍng tôi cảm về Lăng Bác Hồ.
Tặng FLORETTA SANCHEZ
Floretta! Floretta!
Tên thân thương như tên gọi quê ta
Tên đồng loại từ bên ngoài địa ngục
T́m cứu người oan khổ từ xa!
Floretta hiện thân của nước Mỹ
Chia sẻ tự do cho cả nhân loài.
Người phụ nữ anh hùng thế kỷ
Kính chào chị! Chào quyền sống và tương lai!
Froretta đâu phải là người xa Tổ Quốc
Mà hết ḿnh v́ đất nước, quê hương?
Đă mấy bận xông pha tiến bước
Bạo tàn cấm ngăn, chị vẫn lên đường!
Quê hương chị đâu phải là Huế
Đâu phải là…sao chị vẫn đấu tranh?
Sao chị thương người khổ, dân oan đến thế
Gấp vạn lần những kẻ giả v́ dân!
Chị muốn thấy tự do và quyền sống
Của con người ở thế kỷ văn minh;
Ở bất cứ nơi đâu trên trái đất
Như ở Việt Nam …dù không phải quê ḿnh.
Floretta, tên của một người phụ nữ
Tên của đấu tranh, bất khuất, hiên ngang.
Một cái tên đă trở thành bất tử
Đă làm cho quỷ ác kinh hoàng.
Chúng tàn bạo nhưng chúng vô cùng hèn nhát
Sợ tự do, sợ lẽ phải, sợ công bằng.
Sợ tất cả, chỉ chuyên gây tội ác
Khi bị vạch trần chúng lại chối phăng.
Chị là hiện thân của người đi đ̣i quyền sống
Của t́nh thương đồng loại bao la.
Tôi gọi chị bằng tất cả ḷng kính trọng
Bằng niềm tin, bằng những lời ca.
Floretta! Floretta!
Tên thân thương như tên gọi quê ta!
Tên đồng loại từ bên ngoài địa ngục
T́m cứu người oan khổ từ xa!
-------------------------------------------------
ĐỐT THẺ ĐẢNG
Bỏ xứ ra đi từ ấy biệt tin,
Ngày trở lại, Huế ch́m trong nước mắt.
Huế b́nh yên sao ḍng sông Hương lại khóc
Nước lững lờ, mây trắng bay bay?
Nỗi hờn căm năm tháng vơi đầy
Những tiếng ŕ rầm về mùa xuân sáu tám-
Tết Mậu Thân - búa liềm trên cờ Đảng
C̣n những ḍng máu Huế đang tuông…
Kể nốt tôi nghe về Huế hỡi sông Hương!
Dù đó chỉ là xương, là máu.
Suốt bốn ngàn ngày chiến đấu
Tôi đă gây tội ác cho Huế tôi.
Tôi lặng người như máu vẫn trào sôi
Tôi muốn biết ai là thực dân, là giặc?
Bầy Mác-Xít chính là quân phản tặc
Gây đau thương cho cả dân lành.
Hơn chục ngàn ngày không ngớt chiến tranh
Chỉ v́ tham tàn chủ nghĩa.
Biểu tượng Huế trong tôi đâu c̣n nữa:
Huế xinh, Huế đẹp của Việt Nam,
Huế mơ, Huế mộng của tâm hồn,
Huế nhớ, Huế thương của t́nh cảm,
Huế khao khát những đêm trăng lăng mạng,
Khi tiếng ḥ dậy sóng sông Hương,
Huế giờ đây là nước mắt và đau thương!
Giả biệt Huế, tôi lên đường lần nữa
Đem tấm thân để chuộc lại lỗi lầm.
V́ đă nghe Hồ Mác hại dân
Quá yêu nước cả tin loài Cộng Sản.
Hỡi Núi Ngự! Nh́n ngọn lửa xanh từ Thẻ Đảng
Hỡi sông Hương! Xem những mụn tro tàn
Nó sẽ về giải thoát những hồn oan
C̣n vùi lấp trong bùn, trong đất đá.
Đốt thẻ Đảng, tôi xin từ bỏ cả
Những ǵ c̣n vương vấn trong tôi
Hành động v́ dân!
Làm lại cuộc đời!
Đánh đổ bạo tàn!
Đập tan Đảng trị!
V́ quyền sống, v́ tự do, chân lư
V́ giống ṇi, v́ Tổ quốc Việt Nam!
Nước sông Hương vẫn thổn thức ŕ rầm
Để tiễn đưa người thân lên đường tranh đấu.
Tôi chẳng có ba lô, không gươm, không giáo,
Không mác, không lê, không đạn, không bom.
Không biết âm mưu, cũng chẳng căm hờn
Chỉ có t́nh yêu tha thiết.
Tôi yêu Huế, yêu quê hương, yêu đất nước
Yêu những con người da thịt như tôi.
Tất cả sinh ra là để làm người
Không phải để hận thù giai cấp.
Không phải để tranh giành, chém giết,
Dùng âm mưu thủ đoạn hại nhau.
Nh́n sông Hương tôi lẵng lặng cúi đầu
Chỉ đưa nắm tay lên tuyên thệ:
“con ra đi sẽ trở về với mẹ
Đó là ngày đất nước b́nh yên
Hết giặc ngoại xâm, hết giặc bạo tàn,
Hết quỷ vô hồn, hết loài đảng trị.
Con chiến đấu không cần vũ khí
Chỉ t́nh thương nơi trái tim ḿnh
Với những ǵ của thời đại văn minh
Cũng đủ quét sạch sành sanh quân cướp”.
Tiễn đưa tôi ḍng sông Hương đang hát:
“Ngày khải hoàn…ơi Huế…ơi quê hương
Hỡi những người con anh dũng lên đường!”.
AI?
Mỗi ngày một vần thơ
Mỗi ngày một tiếng hát
Mỗi ngày một ước mơ
Mỗi ngày ta có được.
Mỗi ngày ta hiểu thêm
V́ sao ta phải sống?
Mỗi ngày ta nào quên
V́ dân ta hành động!
Tất cả cho quê hương!
Tất cả cho măi măi!
Tất cả cho t́nh thương!
Tất cả cho đồng loại!
C̣n tham tàn bạo ngược,
C̣n cảnh khổ lương dân,
C̣n nỗi đau mất nước,
Ta c̣n phải đấu tranh.
Ai gây ra tội ác
Ai khổ ải dân lành
Ai hại dân, hại nước
Ai? Phải được vạch trần!
(Đă đăng ở TNCTTG)
THƯƠNG CHO
Này lũ sa tăng quỷ ác ơi
Ngươi chớ hung hăng, chớ hại đời;
Ngày tận của ngươi đang gần đến
Chỉ c̣n chờ phán quyết mà thôi.
Tự do, quyền sống mọi quốc gia
Nó rất tự nhiên ở trong ta.
Chân lư rành rành của thời đại
Lẽ nào lũ quỷ không nhận ra?
Cho dẫu quỷ tăng có thế nào
Hạn trời đă định biết tránh đâu?
Nửa năm sụp đổ hơn mười nước
Mác-xít tan tành khối Đông Âu!
Thương cho lũ quỷ ở Việt Nam
Có mắt như đui chẳng chịu nh́n.
Chừng đó cầu van e đă muộn
Chỉ c̣n xuống “suối”…Mác lê-nin!
DẪU
Dẫu tuổi nay đă ngoại lục tuần
Ơn nhà, nợ nước vẫn kiên trung.
Cầm gươm chém giặc không hề ngán
Mượn bút cứu dân chẳng ngại ngùng.
Đất nước lâm nguy bao sóng gió
Giang sơn măi trọn một t́nh chung.
Soi gương kim cổ không hề thẹn
Dẫu tuổi nay đă ngoại lục tuần.
(Bài đă đăng ở My Site – ÁNH DƯƠNG)
ỦA
Ḷng sao như dao cắt
Đau đáu trọn canh tàn
Ủa, đông đâu đă hết
Mà ngơ ngác xuân sang?
Ta gởi hồn vào xuân
Nghe tiếng hờn, tiếng thét
Âm vang cả trời đất
Ta thấy ḷng bâng khuâng.
Xuân đâu của riêng ai
Sao bạo tàn chiếm trọn?
Đến cả dân tộc nầy
Cũng nằm trong tay Đảng?
Hởi mùa xuân giá đông
Chớ khoe màu giả dối.
Đừng đánh lừa thế giới
Bằng ảo tưởng đại đồng.
Ta tạm dừng lang thang
Đưa hồn về cảnh thật.
Ta lại rơi nước mắt
V́ có nhiều dân oan.
La liệt nơi vườn hoa
Dưới gốc cây rét mướt;
Thân tiều tụy xót xa
Bới t́m trong thùng rác.
Tiếng mất nhà kêu khóc
Tiếng mất đất oán hờn;
Tiếng biển xa gào thét
Lan tràn khắp quê hương.
Xuân ơi xuân ta nghe
Nhạc của trời, của đất
Nhưng nhạc của quê ta
Mới là nhạc xuân thật.
Ḷng sao như dao cắt
Đau đáu trọn canh tàn!
Ủa, đông đâu đă hết
Mà ngơ ngác xuân sang?
TÔI BỖNG
Tôi bỗng ôm em, bỗng khóc ̣a
Em ơi đau đớn hóa thành hoa!
Nhân loài thôi cảnh hờn chinh chiến
Trái đất bừng lên rộn tiếng ca.
Chiến tranh băng giá lắm khổ đau
Sụp đổ Liên-Xô…khối Đông Âu.
Một sớm tin về niềm hạnh phúc
Nhân loài c̣n ngỡ giấc chiêm bao.
Nó phải tan nhanh bởi ác nhiều
Tham tàn cuồng vọng cuốn trôi theo?
B́nh minh nhân loại là đâu nhỉ
Chủ nghĩa tham tàn chỉ bấy nhiêu?
Ghi nhớ tháng năm sự đổi đời
Nhân loài chắc sẽ được yên vui.
Việt Nam ta c̣n nhiều tăm tối
Bởi bạo tàn chủ nghĩa em ơi.
Tổ Quốc! Con dâng trái tim nầy
Xin v́ cuộc sống mới từ đây.
Chôn sâu tàn bạo, thù giai cấp
Tù ngục Mác Lê cảnh đọa đày!
(Ghi nhớ ngày sụp đổ của khối Liên Xô và Đông Âu)
LẠI CẢNH NGOẠI XÂM
Lại cảnh ngoại xâm, lại kẻ thù
Giang sơn xưa biết mấy công phu!
Mắt trông biển mất sao nỡ để?
Ḷng nghĩ non tan khó đắp bù!
Bán nước cầu vinh muôn thuở nhục,
Mua danh luồn cúi thẹn ngàn thu!
Ông cha xưa chép thiên hùng sử
Dân nay há chịu cảnh ngục tù!?
LẼ SỐNG
Khi quyền sống, tự do bị mất
Tim ta ơi, hăy hiến cho đời!
Lúc đất nước b́nh yên, hạnh phúc
Th́ tim này, đừng để máu rơi!
C̣n dân tộc như nằm trên lửa
Để mắt nh́n sao được tim ơi?
Khi Tổ quốc lâm nguy kề cận
Khi non sông gang tấc mất c̣n;
Khi lời hịch cha ông vang vọng
Khi hờn căm như dậy nước non;
Khi dân khổ chết v́ bạo ngược
Th́ tim ơi, đừng để mất ḷng son!
Khi chân lư không c̣n là chân lư
Bạo tàn là quyền lực để trị dân;
Cả Tổ quốc trong tay đồng chí
Giống ṇi trong tù ngục Mac-Lênin;
Ta phải sống trong gông đảng trị
Th́ tim ơi, tim chớ lặng im!
Khi ác quỷ lên ngôi đạo giáo
Khi thầy tu chịu cảnh gông cùm;
Khi kẻ cướp giảng rao nhân đạo
Dân lành chịu những tai ương;
Khi tất cả t́nh người mất ráo
Th́ tim ơi, hăy giữ lấy t́nh thương!
Hăy biết thương khi dân ta khổ
Hăy biết yêu để sống cho đời
Hăy quư đạo để tiêu trừ tội lỗi
Hăy vị tha để có niềm vui
Hăy v́ ta, v́ dân tộc
Tất cả là…lẽ sống… tim ơi!
(Bài đă đăng ở TDNL số 45)
KHI
Khi cuộc sống đi vào thực tế
Th́ đô la ngự trị ở ngai vàng.
Khi cách mạng v́ dân chễm chệ
Th́ quyền hành là của lũ tham quan.
Khi văn vẻ tuôn hơi nịnh nọt
Chúng mị dân trên khắp diễn đàn
Và nghệ sĩ thuần vai chim hót
Nghị trường thành chợ búa khoe khoang…
Th́ bạn hỡi! Ta t́m ǵ trong cuộc sống?
Công bằng ư? Nó đâu có ở Thiên Đàng!(*)
Nó sẽ đến và rồi ta sẽ thấy:
Tất cả thành tiếng nổ:
Nát tan !
(*) Cộng Sản ví xă hội Đại Đồng của họ là Thiên Đường…
TA SẼ THẮNG !
Cứ tưởng Thiên Đường cho cuộc sống
Hóa ra địa ngục giữa trần gian;
Cứ tưởng tự do và hy vọng
Hóa ra khổ ải và lầm than!
Cứ tưởng râu dài, tóc bạc
Đi đó đây, ḷng biết thương dân;
Hóa ra tên lưu manh đại ác
Ôm mộng nô chủ nghĩa hung thần!
Cứ tưởng cha già của dân tộc
Nào ngờ gián điệp, mafia;
Đội chủ nghĩa máu trào tang tóc
Dân đau thương nước mắt đầm đ́a!
Cứ tưởng Đại Đồng là lư tưởng
Xă hội văn minh đến được Thiên Đường!
Hóa ra chỉ mị dân và hoang tưởng
Đến với loài người để gieo rắc tai ương!
Cứ tưởng ḷng ta yêu nước
Ta hy sinh là có ích cho đời;
Bị lừa dối ta nào có biết
Nát tan ḷng hơn cả máu rơi!
Cứ tưởng…đă cho ta ư tưởng
Ta ra gươm chém sạch lũ hung nô!
Cứu nước, cứu dân, dựng lại cơ đồ
Thuận trời đất ta sợ ǵ ác quỷ?
Chính ư tưởng đă cho ta ư chí
Cách mạng văn minh ngay giữa Thủ Đô.
Ta hỏi tội Mác-Lê, ta hỏi tội Hồ
Ta hỏi tội Mao, ta hỏi tội Đảng.
Ta khai sáng ra con đường cách mạng
Tấm thân ta, ta nguyện v́ dân!
Cả loài người sẽ vùng dậy đấu tranh
Trận chiến cuối cùng chôn giặc Mác!
Ta sẽ thắng bằng văn minh, sự thật,
Bằng t́nh thương và đạo lư của con người.
Lịch sử điểm rồi! Tiếng vang dậy nơi nơi
Trận chiến cuối cùng: ta sẽ thắng !
_______________________________
QUỐC B̀NH