ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE
TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ - TÀI LIỆU TỔNG HỢP 3
anhsangmoi2015.com
anhsangmoi2015.org
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
XIN CHO TÔI ĐƯỢC HỎI.
Đây là một trong những lời kêu thống thiết về thảm họa mất nước. Đọc thấy mà đau ḷng !
Tác Giả : Hương Trà
Hương Trà là một sinh viên trường luật hiện đang ở Sài g̣n.
Đất nước đang thực sự nằm trong tầm ngắm của bọn bá quyền Trung Quốc. Tôi xin được tŕnh bày thẳng thắn với các vị lănh đạo Đảng CSVN, bởi v́ tất cả quư vị và tôi đều là người Việt Nam . Trong suốt các thời kỳ dựng nước và giữ nước, mặc dù nằm bên cạnh một nước Trung Hoa lúc nào cũng gây hấn và t́m đủ mọi cách để chiếm trọn nước ta. Nhưng với ḷng dũng cảm và sự khôn khéo của tiền nhân mà đất nước VN chúng ta mới được tồn tại trọn vẹn như ngày nay, chưa bao giờ có triều đại nào trong quá khứ dâng hiến cho kẻ thù xâm lược dù chỉ một tấc đất. Nhưng thật là một nỗi đau cho dân tộc khi đến thời đại có sự lănh đạo của Đảng CSVN, đất nước lại bị mất dần dưới chiêu bài xâm lăng kiểu mới của bọn phương bắc.
- Tại sao lại có công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa là thuộc chủ quyền của TQ do thủ tướng Phạm văn Đồng kư năm 1958 ?
- Tại sao lại có hiệp định biên giới năm 1999 khiến cho VN mất Ải Nam Quan và 2/3 thác Băn Giốc cùng băi Tục Lăm, cũng như hiệp ước về lănh hải năm 2000 khiến VN mất thêm vùng biển trên 10.000km2 ? Lời tuyên bố của ông Lê công Phụng và các nhà lănh đạo VN, công nhận bản hiệp định biên giới và hiệp ước về vịnh Bắc bộ mà VN đă kư với TQ là công bằng v́ thực tế Ải nam quan và 2/3 thác Băn giốc cùng băi Tục Lăm là của Trung Quốc. Đây là một sự nhục nhă cho tiền đồ dân tộc, bởi v́ chính bản đồ của TQ năm 1908 và hiệp ước kư giữa nhà Thanh TQ với Pháp th́ Ải Nam Quan, toàn bộ thác Bản Giốc, kể cả Hoàng Sa-Trường Sa là của VN. Cuộc chiến đấu anh dũng của hải quân VN Cộng Ḥa trên quần đảo Hoàng Sa khi hải quân TQ ngang nhiên xâm lấn trước sự đồng t́nh của Đảng CSVN vào đầu năm 1974 là bằng chứng hùng hồn về chủ quyền của VN.
Các nhà lănh đạo Đảng CSVN qua từng thời đại phải thành tâm sám hối trước anh linh của tiền nhân, phải thành tâm hối cải về sự ươn hèn của ḿnh trước nhân dân, chớ đừng có quanh co dối trá tự cho ḿnh là đỉnh cao trí tuệ. Để dẫn chứng cho sự ươn hèn này, tôi xin ghi lại câu trả lời của ông Dương Danh Dy (đảng viên ĐCSVN, nhà ngoại giao, cựu đại sứ VN tại TQ) với phóng viên đài RFA ngày 02/07/2009 như sau: “Bây giờ cũng không thể trách cứ ai được v́ đó là chuyện thuộc về quá khứ rồi. Chúng ta đă có một số điều hứa. Tôi biết rất rơ những điều hứa này. Ta có những điều hứa trên biển Đông, cái hứa của chúng ta lúc đó là có nguyên nhân, là do chúng ta bênh TQ. Có những nguyên nhân do chúng ta dốt, chúng ta không hiểu ǵ cả. Tôi xin nói thật, tôi đă từng đi điều tra trên bộ nhiều lần và tôi thấy có những cái đúng là sự ngây ngô khờ dại. Có những cái do lúc bấy giờ người ta giúp ḿnh với mục đích là đưa hàng hóa qua nhanh chẳng hạn. Như tôi nói làm một con đường đi qua lănh thổ TQ th́ phải qua đèo cao, thế th́ ṿng chân đồi mở rộng sang chổ bằng phẳng đi ṿng trên đất VN th́ ô tô dễ đi. Lúc đó không có chuyện th́ không sao, nhưng bây giờ anh nói đường của tôi ở đâu th́ đất của tôi ở đó, thế là ḿnh mất hết mấy chục hecta đất. Lúc đó trong chiến tranh, người ta giúp ḿnh, ḿnh chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, có thể là ḿnh nghĩ không ra, cũng có thể ḿnh dốt, …v.v….”. Lời thú nhận của ông Dương danh Dy là một nỗi đau và sự nhục nhă cho những ai c̣n trung thành với đường lối lănh đạo của các nhân vật chóp bu của đảng.
- Tại sao không cho thanh niên cùng sinh viên học sinh và các thành phần khác trong nhân dân phản đối hành động xâm lăng của TQ, và tại sao phải trù dập, bắt bớ, giam cầm những công dân yêu nước chỉ biết bày tỏ ư kiến bằng các bài viết để cổ vũ cho tiến tŕnh dân chủ theo h́nh thức bất bạo động đúng như điều 53 và 69 Hiến Pháp do đảng đề ra, cũng như đúng với các công ước quốc tế về dân chủ, nhân quyền mà VN đă kư và cam kết thi hành.
- Tại sao trước nhân dân và công luận quốc tế th́ lúc nào cũng nói là VN có đầy đủ bằng chứng khẳng định chủ quyền đối với quần đảo HS-TS, nhưng không dám đưa ra trước Liên Hiệp Quốc và Ṭa án quốc tế giải quyết. Tại sao công an lại đánh đập, bắt những người treo biểu ngữ xác nhận HS-TS là thuộc chủ quyền của VN, cũng như mặc áo có hàng chữ HS-TS là của VN như trường hợp sinh viên Ngô Quỳnh, nhà giáo Vũ Hùng, cô Phạm Thanh Nghiên , anh Nguyễn Văn Hải…v.v…?
- Tại sao trong khi bọn bá quyền Trung Quốc tự do bắt giữ, cướp giựt tài sản và đánh đập các ngư dân VN trên vùng biển của VN, nhưng chưa bao giờ các lănh đạo chóp bu của đảng có lời nào phản đối, ngược lại lúc nào cũng tuyên bố trung thành với 16 chữ vàng và4 tốt đối với Trung Quốc ? Những lời phản đối lấy lệ của phát ngôn viên VN chỉ để xoa dịu ḷng căm phẫn của dân mà thôi !
- Tại sao lại quá dễ dàng để cho TQ trúng thầu tất cả những công tŕnh trọng điểm quốc gia, nhất là việc khai thác bauxite Tây Nguyên v́ đây là "vấn đề mất c̣n" của đất nước, là sự hủy diệt về môi trường sống cho cả dân tộc trong tương lai bất chấp mọi lời can ngăn có t́nh lư và đầy tính khoa học của các tướng lănh ṇng cốt trong đảng, điển h́nh là đại tướng Vơ nguyên Giáp cùng với sự phản bác của hàng ngàn nhà trí thức ưu tú ở trong nước cũng như ở ngoài nước. Những ḍng chữ trong lá thư của cựu thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh (cựu đại sứ VN tại TQ từ 1974-1989. Ông là người rất rành về những dă tâm của bọn bá quyền TQ) gởi Trung ương Đảng CSVN, trong đó có đoạn: “Quư vị là những người có quyền lực trong tay, muốn làm ǵ th́ làm. Nhưng tôi chỉ xin quư vị hăy nghĩ đến lời khuyên của một đảng viên già với 60 năm tuổi đảng của tôi”.
- Ngày 31/12/2009 khi TQ mở rộng du lịch trên quần đảo HS-TS, tuy phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VN, bà Nguyễn phương Nga, có phản đối. Nhưng chỉ 5 ngày sau 05/01/2010 th́ phát ngôn viên TQ Jiang Ju phản bác: “Thật sự chẳng có tin ǵ mới cả. Họ đă đ̣i chủ quyền trên những ḥn đảo đó. Tôi nghĩ rằng, những tuyên bố của họ chẳng hề trở ngại lớn lao ǵ kế hoạch phát triển của TQ trong khu vực, cũng chẳng gây thiệt hại đáng kể ǵ đến quan hệ song phương giữa 2 nước láng giềng”. Tiếp đến ngày 06/01/2010 đại sứ TQ tại VN Tôn quốc Cường họp báo nói rằng: “ Kinh nghiệm quư báu nhất rút ra trong tiến tŕnh 60 năm quan hệ Việt-Trung là hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại. Tên này c̣n lớn tiếng kêu gọi VN nên tạm gác lại tranh chấp với TQ chờ thời gian chín mùi rồi sẽ giải quyết”. Những hành động và lời nói đầy khiêu khích này của TQ , tại sao các nhà lănh đạo VN lại im lặng , lại c̣n tổ chức mừng kỷ niệm 60 năm thiết lập ngoại giao ngày 18/01/2010 tại Hà nội, và trong điện văn chúc mừng được đăng trên trang báo điện tử của chính phủ ngày 17/01/2010 có đoạn: Nhân dân VN luôn luôn ghi nhớ với ḷng biết ơn sâu sắc, sự ủng hộ và giúp đỡ to lớn của đảng, chính phủ và nhân dân TQ anh em đă dành cho nhân dân VN trong cuộc đấu tranh giải phóng đất nước trước đây và sự nghiệp xây dựng đất nước hiện nay và quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện VN-TQ trên cơ sở phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt đă tạo động lực mới quan trọng đưa quan hệ 2 nước phát triển lên tầm cao mới. Với hành động này th́ tinh thần dân tộc, chủ quyền đất nước của Tổ Quốc VN có c̣n không, khi các nhà lănh đạo đảng đang ngày đêm chỉ biết lo cho quyền lực cá nhân lên trên hết. Chúng tôi xin dành câu trả lời cho lực lượng quân đội, công an thành tŕ bảo vệ đất nước cùng những người tự nhận ḿnh là người VN yêu nước ?
- Tại sao cho đến giờ phút này khi mà một mặt th́ Đảng đang hô hào xóa bỏ hận thù để thu hút đầu tư từ các nước tư bản, nhất là Hoa kỳ và Cộng đồng VN hải ngoại, nhưng mặt kia th́ Đảng hàng ngày vẫn tuyên truyền trong nhân dân và giáo dục sinh viên, học sinh về cái gọi là sự chiến thắng của đảng đối với Mỹ-Ngụy. Hầu hết các bài diễn văn của các cấp lănh đạo VN trước nhân dân đều nhắc lại chiến công của đảng thời quá khứ, trong khi đó, bỏ qua sự hy sinh của trên 60 ngàn chiến sĩ và nhân dân đă chết trong cuộc chiến tranh xâm lăng của Trung Quốc năm 1979 ?
- Tại sao trang web thương mại hợp tác VN-TQ, nhưng tên miền .vn lại để cho TQ sử dụng hàng mấy năm liền để họ tự do nói xấu VN, khi có sự phản đối mạnh mẽ của các nhà trí thức cư dân mạng th́ mới ngưng ?
- Tại sao trang web điện tử của Đảng CSVN do ông Đào Duy Quát lănh đạo, lại cho đăng nguyên văn bài của các trang mạng Trung Quốc về việc tập trận của hải quân TQ trên vùng biển của VN xác nhận chủ quyền của TQ mà không có lời b́nh luận nào ? Đây là hành động phản quốc rơ ràng, nhưng ông Đào Duy Quát chỉ bị phạt tiền 30 triệu đồng VN. Trong khi đó, các công dân yêu nước đấu tranh cho tiến tŕnh dân chủ bằng phương thức bất bạo động như ông Trần Anh Kim, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung , Lê Thăng Long th́ lại bị bắt, bị bức cung và nhục h́nh khiến họ phải nhận tội, ra ṭa trong hoàn cảnh bịt kín không có thân nhân và bạn bè, kể cả đại diện đoàn luật sư quốc tế cũng không được tham dự, khiến cho cộng đồng quốc tế khắp nơi đều phải lên tiếng phản đối.
- Tại sao trên các tấm pano treo trên các ngả đường của thành phố HCM để kỷ niệm 65 năm thành lập quân đội nhân dân VN ở dưới lá cờ VN là đoàn quân của quân đội nhân dân TQ ? Khi phóng viên đài RFA phỏng vấn ông Nguyễn Thành Rum (giám đốc Sở Văn hóa Thông tin HCM) th́ ông này trả lời tấm pano đó là có thật, c̣n h́nh quân đội TQ được nhân viên của ông lấy từ các trang mạng của TQ và đă được chỉnh sửa lại, nhưng khi phóng viên thắc mắc là tại sao ngày lễ kỷ niệm thành lập QuânĐội NDVN mà không in h́nh của đoàn quân VN th́ ông không trả lời mà cúp máy ?
- Tại sao chị Phạm Thanh Nghiên bị bắt về tội cô ngồi tọa kháng tại nhà với biểu ngữ HS-TS là của VN. Nhưng khi ra ṭa ngày 29/01/2010 với một phiên ṭa bịt kín, không có phóng viên ngoại quốc tham dự, ngay cả ngồi pḥng kế bên để xem qua màn ảnh truyền h́nh cũng không có, c̣n mẹ của cô th́ ở nhà có hàng chục công an bao vây cô lập, phiên ṭa lại xử cô về tội nói xấu chế độ v́ trước đó cô có bài viết đăng trên mạng Internet phản đối hải quân TQ ngang nhiên bắt bớ, đánh đập và ăn cướp tài sản của ngư dân VN cùng công hàm dâng HS-TS của Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Chỉ có thế thôi mà cô phải chịu 4 năm tù cùng 3 năm quản chế. Thật là đau ḷng cho vận nước khi đọc bài “Uất ức biển ta ơi !”của chị cũng như bức tâm thư lời kêu gọi cuối cùng trước khi bị bắt tháng 9/2008: “50 năm đă trôi qua kể từ ngày có công hàm Phạm văn Đồng, nhưng chúng ta không thể quên v́ một phần thân thể của đất mẹ vẫn bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu, v́ danh dự và niềm tự hào dân tộc vẫn c̣n là một vết nhục chưa được xóa nḥa. Chúng ta không thể im lặng, v́ im lặng là đồng ư với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi, v́ mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai ”. Trước vành móng ngựa, Cô khẳng khái tuyên bố ḿnh vô tội. Cùng với LS Lê Thị Công Nhân, chị Phạm Thanh Nghiên đúng là nữ anh hùng của thế kỷ 21 VN hôm nay.
- Tại sao phải bịa đặt ra chuyện đánh người để bắt nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bỏ tù 42 tháng trong khi bọn côn đồ công khai đánh đập các tăng ni ở tu viện Bát Nhă và chùa Phước Huệ cũng như ở nhà thờ Đồng Chiêm và các nơi tôn nghiêm khác của các tôn giáo th́ không thấy chính quyền bắt bất cứ ai kể cả mời làm việc nhẹ ?
- Tại sao thủ tướng Nguyễn tấn Dũng lại ra QĐ 97 về cấm phản biện công khai bịt miệng các nhà trí thức, khiến cho Hội Nghiên cứu IDS của GS Hoàng Tụy và GS Nguyễn Quang A phải tự động giải tán ?
Khi nh́n lại t́nh h́nh xă hội VN th́ thật là xót xa bởi v́, tất cả những nhà trí thức yêu nước v́ muốn cho đất nước tiến bộ cho nên họ mới lên tiếng đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền bằng phương thức bất bạo động đúng như những công ước quốc tế mà VN đă tham gia, đúng với điều 53, 69 của hiến pháp VN. Những công dân yêu nước này chỉ bày tỏ quan điểm bằng các bài viết đăng công khai trên Internet để cho các nhà lănh đạo VN suy nghĩ lại mà thay đổi tư duy. Những đảng phái mà họ tham gia có mục tiêu và cương lĩnh đàng hoàng theo chiều hướng đối thoại công bằng và bất bạo động, chớ không bao giờ có chủ trương hay âm mưu lật đỗ chính quyền. Cụm từ “âm mưu lật đổ chính quyền” bằng phương pháp bất bạo động, “tuyên truyền nói xấu chế độ” mà trong các phiên ṭa thường dùng để xử họ là một suy diễn không khoa học, thiếu t́nh người, vi phạm trắng trợn Hiến Pháp do chính đảng đề ra. Trong một nhà nước pháp quyền th́ hiến pháp là tối thượng, v́ nó là cái nền móng vững chắc để tạo thành một căn nhà kiên cố lâu dài, tất cả những phần khác của căn nhà đều phải từ nền móng này đi lên. Dĩ nhiên, trong một đất nước th́ tất cả những công văn, chỉ thị và quyết định của các cấp lănh đạo chính quyền kể cả bộ luật h́nh sự, dân sự đều phải phù hợp với hiến pháp. Bộ Luật H́nh Sự VN trong đó có điều 79 và 88 để chính quyền suy diễn theo kiểu chụp mũ mà ghép tội bỏ tù các nhà bất đồng chính kiến là hoàn toàn vi phạm HP , đi ngược lại ư muốn của toàn dân, hoàn toàn đi ngược lại sự văn minh và tiến bộ của loài người.
Song song với t́nh hữu nghị Việt-Trung mà các nhà lănh đạo VN luôn trung thành là sự xảo trá của bọn bá quyền TQ v́ chúng lợi dụng sự trung thành này mà tiếp tục và luôn luôn t́m cách thôn tính VN. Những căn cứ quân sự và phi trường của TQ đă thành lập xong ở Hoàng Sa và Trường Sa rồi. Trong đất liền th́ hiện nay các giàn hỏa tiễn của họ đặt tại Quảng Tây chỉa thẳng qua VN. Hàng trăm ngàn quân nhân dưới danh nghĩa công nhân trá h́nh của TQ đă hiện diện ở Tây Nguyên lấy danh nghĩa khai thác Bô xít. Tây nguyên là vùng chiến lược cực kỳ quan trọng mà chính đại tướng Vơ nguyên Giáp trong lá thư gởi Bộ Chính trị đă khẳng định rằng: nếu ai chiếm được Tây Nguyên thi sẽ hoàn toàn làm chủ cả Đông Dương.
Hiện nay, với sự lănh đạo của một số thành phần bảo thủ có uy quyền tối thượng đă và đang đưa đất nước, đưa dân tộc vào quỹ đạo của Trung Quốc. Đại bộ phận nhân dân đang mất dần niềm tin vào sự lănh đạo của Đảng. Đa số thành phần trí thức có tinh thần yêu nước đều bất măn quay lưng, cũng như đang bị giam cầm, cộng thêm hàng loạt những cuộc đàn áp công khai và trá h́nh đối với các tôn giáo khiến cho tinh thần đoàn kết của toàn dân bị phân chia ra từng mảnh.
Đây là ư đồ của TQ và họ đă sắp thành công trong ư đồ này !!! Những lời phát biểu của phát ngôn viên TQ ngày 05/01 và đại sứ TQ tại Hà Nội ngày 06/01 vừa qua là bằng chứng đúng cho sự nhận định này. Đặc biệt, chất xám của VN những thành phần tài ba có đủ khả năng xây dựng đất nước tiến lên theo đà văn minh của thế giới đang chảy vào các nước phương Tây, nhất là Hoa kỳ. Chúngta thử nh́n lại coi những thành phần trí thức của VN khi du học thành tài ở nước ngoài th́ về nước được mấy người, và số người về nước để đem kiến thức văn minh của ḿnh phục vụ quê hương, nhưng không cùng quan điểm với đảng th́ đều bị trù dập, bị bắt bỏ tù như trường hợp LS Lê Quốc Quân , LS Lê Công Định , thạc sĩNguyễn TiếnTrung , v.v.
Nói đến phương châm mà hàng ngày Đảng thường kêu gọi “Dân biết, Dân bàn, Dân kiểm tra, để thực hiện một xă hội công bằng, dân chủ, văn minh”, th́ xin có ư kiến như thế này:
- Các nhà lănh đạo VN, các tướng lănh quân đội, công an nên trực diện với lương tâm để mà suy nghĩ lại con đường ḿnh đang phục vụ có đúng là ích quốc lợi dân ? Có xứng đáng để khỏi nhơ danh trong sử sách ? Sự thật lúc nào cũng vẫn là sự thật. Đất nước đang cần sự hợp nhất và đoàn kết của mọi thành phần dân tộc trong khí thế hội nghị Diên Hồng nối gót tiền nhân. Hăy nh́n ra thế giới, một nước Nhật Bản điêu tàn sau khi đầu hàng đồng minh sau đệ II thế chiến, một nước Singapore không có tài nguyên, khoáng sản, nông nghiệp như VN, thậm chí tới nước uống c̣n phải nhập từ ngoài, một Nam Hàn vượt xa Bắc Hàn về mọi mặt, một Đài Loan nhỏ bé, tài sản th́ cũng chẳng có gi so với lục địa TQ, ….. Nhưng điều ǵ đă làm cho những nước này trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới, điều ǵ đă khiến cho nhân tài của họ không bị mai một và chất xám không rơi rớt ở xứ người ?
Đừng sợ đảng mất quyền nếu thực sự có trí tuệ và chấp nhận cạnh tranh, hăy nh́n ra các nước Đông âu, đa số các nhà lănh đạo hiện nay cũng vẫn là đảng viên cộng sản. Ngay cả nước Đức thống nhất, bà Thủ Tướng vẫn là đảng viên Cộng Sản của Đông Đức trước đây. Trong thể chế đa đảng, mặc dù có rất nhiều lộn xộn về chính trị, nhưng các đảng phái chỉ là đối thủ để cạnh tranh t́m hướng đi đúng phục vụ đất nước, chớ không phải là kẻ thù. Thực tế cho thấy, hầu hết các nước dân chủ đa nguyên có nền tự do về mọi mặt nhiều chừng nào, th́ đất nước và cuộc sống của người dân càng phát triển nhiều chừng nấy.
- Đất nước VN đang cần sự đoàn kết thống nhất từ trong và ngoài nước. Thực tế hiện nay, Đảng đang bị phân hóa và không đủ khả năng trong vai tṛ đại đoàn kết dân tộc bởi v́, một thiểu số người có quyền lực tối thượng đang lệ thuộc và đi theo ư đồ của ngoại bang.Trung Quốc không bao giờ dám dùng vũ lực công khai đánh VN cho nên họ mới dùng đến kế sách như hiện nay. Nếu thực sự v́ dân, v́ nước th́ các nhà lănh đạo nên hiểu sâu vấn đề này để lịch sử khỏi lên án, và con cháu của ḿnh khỏi phải mặc cảm, xấu hổ trước sự phê phán của mọi người. Một sự thay đổi tư duy theo chiều hướng dân chủ đa nguyên trong giờ phút này là tối cần thiết. Chúng ta có một Cộng đồng VN thành tài trên thế giới, chúng ta cũng có những nhân tài vượt trội đứng vào danh sách giỏi nhất thế giới điển h́nh là giáo sư Ngô Bảo Châu, khoa học gia Dương Nguyệt Ánh …., và c̣n rất nhiều những nhân vật khác mà cả thế giới đều kính nể. Thiết nghĩ đây là tài sản vô giá mà chưa quốc gia nào có được. Do đó các nhà lănh đạo VN nên chọn lựa:
1/- Nếu tiếp tục chủ trương gia tăng đàn áp, bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến để cũng cố uy quyền lănh đạo duy nhất của đảng và cho riêng ḿnh (điều này không thể tồn tại măi) th́ điều ǵ sẽ xảy ra cho đất nước trong tương lai. Xin dành câu trả lời cho tất cả mọi người.
2/- Nhưng nếu muốn đất nước được ngẩng cao đầu với bè bạn trên thế giới,đạt đến một xă hội công bằng, dân chủ văn minh như mục tiêu của đảng và ư muốn của toàn dân th́ phải mạnh dạng thay đổi tư duy theo thể chế chính trị đa nguyên bởi v́, đây là con đường đúng nhất hiện nay mà hầu hết các nước tiên tiến trên thế giới đang đi. Phải mạnh dạn dẹp bỏ mọi tị hiềm, phải thành tâm xóa bỏ hận thù, ḥa hợp ḥa giải để đưa dân tộc về một khối, phải thả tất cả các nhà đấu tranh dân chủ đang bị giam cầm bởi v́, họ là nhân tài mà đất nước đang cần đến.
Và cũng xin nhắc với các tướng lănh chỉ huy lực lượng quân đội và công an rằng Tổ Quốc đang cần ḷng yêu nước của quư vị !Việt Nam, ngày 16/2/2010
Hương Trà (Email: huongtra13@gmail. com)
TIN VÀ KHÔNG TIN TRONG XĂ HỘI VIỆT NAM
Joyce Anne Nguyễn (Nguyễn Đắc Hải Di)
Khi viết bài này trong chuyến tàu đi từ Prague đến Warsaw, tôi không có hy vọng sẽ tạo nên một sự thay đổi về quan điểm của người đọc, không hy vọng lớp trẻ VN đang sống tại VN có thể có cách nh́n khác hơn về hệ thống xă hội VN, đơn thuần là tôi viết chỉ để viết, viết quan điểm và cách nh́n của tôi. Tôi đă cố gắng để không bị xem là phiến diện nhưng quan điểm cần rơ ràng hoặc bên này hoặc bên nọ, không có thói quen đứng dạng chân cùng lúc trên hai quan điểm.
Không hẳn mọi điều ta cần phải tin đều là sự thật và chân lư. Cũng có khi đó chỉ là tuyên truyền. Tôi không tin vào điều tôi nghe và đọc, tôi không tin vào những lời người khác nói và ép buộc tôi phải nghe. Tôi chỉ tin vào những ǵ tôi đă tận mắt thấy, quan sát và trải nghiệm. Từ thực tế tôi tiếp nhận nhiều luồng và nhiều lối nghĩ khác nhau để rút ra kết luận riêng của ḿnh. Dù là tuyên truyền hay không, đó cũng vẫn là cách nh́n và cách nói của những người khác, không phải của tôi.
Tôi sinh ra ở Sài G̣n, và lớn lên ở Sài G̣n. Và tôi rời Sài G̣n ngày 22/4/2009 (đến Na Uy ngày 23/4). Thời gian tương đối đủ để hiểu về cuộc sống của con người tại VN, để thấy những ngóc ngách khía cạnh khác nhau của xă hội VN mà nhiều người VN sinh tại nước ngoài chỉ về một vài lần không thể thấy hết được. Trong cách nghĩ của tôi, sống trong một thời gian dài và ghé thăm vài lần, mỗi lần vài tuần là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Những người sống trong nước có thể không biết nhiều về chính trị nhưng thấy rơ những mặt xấu và những hạn chế trong môi trường ḿnh đang sống.
Ở đây tôi nói về việc tin và không tin trong xă hội VN.
Khi tôi sinh ra và bắt đầu đến trường, tôi đă được dạy về Bác Hồ, được dạy đó là vị Thánh sống hoàn hảo không vợ không con cả đời hy sinh v́ quốc gia dân tộc, không một xu trong tay rời khỏi nước t́m đường cứu nước.
Tôi đă được dạy xă hội VN tốt đẹp tự do và tôn trọng con người ra sao.
Tôi đă được dạy về những điều vĩ đại siêu việt của chủ nghĩa Marx- Lenin mà tôi phải học trong môn triết tại trường, được dạy về chiến tranh, về tinh thần đấu tranh bền bỉ bất khuất của con người VN đánh đuổi ngoại xâm.
Khi ấy tôi vẫn c̣n nhỏ và tôi tin những ǵ tôi đă học tại trường. Tôi không nghĩ người ta có thể lừa gạt con nít và nhồi nhét những điều dối trá cho trẻ thơ. Tôi đă nghĩ dân tộc VN là dân tộc hào hùng không bao giờ nhún nhường trước bọn xâm lược. Tôi đă nghĩ những điều ấy thật tuyệt vời và đáng tự hào. Tôi đă nghĩ…
Cho đến lúc này, thật khó để tôi có thể thẳng thừng tuyên bố về chiến tranh hay về con người Hồ Chí Minh. Tôi có thể nói, nhưng như đă nói, tôi là một con người, một cá nhân, tôi không phải một con vẹt hay một cái máy cassette chỉ sáo rỗng lặp lại những ǵ tôi đă đươc đọc hoặc được nghe không qua kiểm chứng. Tôi không thể nói về những ǵ tôi không tận mắt chứng kiến hoặc trải qua. Có rất nhiều bằng chứng c̣n sót lại nhưng vẫn rất khó để có thể thuyết phục mọi người, nên tôi quyết định sẽ không nói ǵ về chiến tranh và lịch sử, mẹ tôi đă trải qua, đúng, nhưng mẹ tôi là mẹ tôi, tôi là tôi, và tôi không muốn trả bài.
Tôi chỉ nh́n vào những ǵ đang diễn ra. Và nói về những ǵ đang diễn ra.
Tôi đă được học về sự ưu việt và tốt đẹp của chế độ cộng sản, về những lư tưởng cao cả của người cộng sản cùng với chủ nghĩa Marx- Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Tôi đă nghe giáo viên phân tích về sự rệu ră của chế độ tư bản đang giăy chết bên bờ vực thẳm, bên ngoài giàu có đẹp đẽ nhưng bên trong đang chết dần chết ṃn.
Nhưng rồi tôi được đến nước ngoài. Tôi sống tại Na Uy, tôi đi qua Pháp, qua Đức, qua Tiệp Khắc và sắp tới sẽ là Ba Lan. Tôi phải tự hỏi, nếu chế độ cộng sản hoàn mỹ đến thế, tại sao nó lại sụp đổ ở hàng loạt các nước Đông Âu và trên thế giới chỉ c̣n lại 5 nước là VN, Lào, TQ, Bắc Hàn và Cuba theo chế độ này?
Tôi tự hỏi, nếu nhà nước cộng sản luôn lo cho dân và cho dân sự tự do, tại sao họ phải nổi dậy đấu tranh lật đổ, và bây giờ ở 5 nước này cũng có rất nhiều người đă chán ghét chế độ? Tôi tự hỏi, xă hội ngày càng phát triển và tiến bộ, vậy tại sao từ năm 1975, sau 34 năm người dân VN vẫn t́m rất nhiều cách khác nhau để rời khỏi nước như vượt biên, lấy chồng ngoại, lao động hợp tác, môi giới lao động…?
Ở những nước Đông Âu đă từ bỏ chế độ cộng sản, tôi có thể thấy rơ cuộc sống của họ trở nên tốt hơn rất nhiều so với trước kia. Phát triển rơ rệt. Con người không dễ dàng bằng ḷng chấp nhận số phận một cách thụ động mà chủ động đứng lên đấu tranh v́ nhân quyền và tự do dân chủ, khi họ được quyền đến sự thật thay v́ những lời tuyên truyền dối trá và được phản kháng và được cất lên tiếng nói của ḿnh.
Và khi tôi được học về chủ nghĩa xă hội, tôi nhận ra xă hội VN không hề đi theo chủ nghĩa ấy. Theo chủ nghĩa xă hội, mọi thứ thuộc về nhà nước, sự phân chia giai cấp gần như không có, không có tư hữu.
Xă hội VN hay TQ có thể tiếp tục tồn tại v́ họ từ lâu đă từ bỏ chủ nghĩa xă hội ban đầu - cái xă hội lư tưởng không giai cấp, và đi theo nền kinh tế tư bản. Rất nhiều người đă nói với tôi về công nghiệp hoá, hiện đại hoá định hướng xă hội chủ nghĩa và đất nước ta đang đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa xă hội, thế nhưng họ đă bênh vực mù quáng mà không nh́n lại một chút để nhận ra sự tương phản 180° giữa mô h́nh chủ nghĩa xă hội và những ǵ nhà nước xă hội chủ nghĩa đang thực hiện. Kêu gọi công nghiệp hoá, hiện đại hoá và khuyến khích mọi người làm giàu, ấy là tư bản. Đó là lư do TQ, VN có thể tồn tại.
Tôi tiếp tục tin và không tin trong xă hội VN. Tôi sinh ra là một con người và tôi sống như một con người, không muốn làm con rối để bị giật dây.
Tôi đă được dạy về tinh thần yêu nước không khuất phục của con người VN. Nhưng khi cuộc biểu t́nh của sinh viên nổ ra chống đối TQ liên quan đến vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, họ bị đàn áp và bắt giữ. Mẹ tôi cũng đă bị bắt v́ biểu t́nh chống TQ. Chỉ v́ yêu nước. Những công an bắt giữ mẹ tôi và những người khác nói rằng mẹ tôi bị bắt v́ lư do tụ tập không xin phép (không dùng từ “biểu t́nh”), nhưng không nói được muốn tụ tập phải xin phép ở đâu. Và từ sau đó họ bắt đầu chú ư đến gia đ́nh tôi. Họ đọc mail, họ nghe điện thoại, họ theo dơi… một lần mẹ tôi nhận ra một con cá và bảo “Tôi trông anh quen lắm !”, con cá bảo “Không, làm sao quen được”. Không lâu sau khi chính thức gặp tại phường, người công an PA35 bước ra, chính là con cá, hỏi mẹ tôi “Sao, thấy quen không?”
Khi mẹ tôi bắt đầu viết blog, t́nh h́nh trở nên khác đi. Đôi khi công an đến nhà tôi và hỏi về giấy tờ và hộ khẩu, một cách bất thường. Và đôi khi công an gọi mẹ tôi thuyết phục, bảo biểu t́nh như thế là ảnh hưởng đến an ninh, đến quan hệ ngoại giao của VN và TQ. Một người công an khi ở quán cà phê cũng nói thẳng, thật ra những ǵ mẹ tôi viết là không có ǵ sai, nhưng không nên viết trên blog như thế cho người khác thấy, nếu bức xúc mẹ tôi có thể viết nhật kư.
T́nh h́nh không đủ nghiêm trọng để ảnh hưởng đến việc học của tôi. Tôi vẫn được đến trường như b́nh thường và cũng không ai xuất hiện để dạy dỗ và gây khó dễ. Tôi cũng không nghĩ họ có nói ǵ với các giáo viên hoặc nhân viên trong trường. Không tới mức nghiêm trọng.
Nhưng mẹ tôi không thể tiếp tục làm việc. Công việc đang làm dở bị ngưng nửa chừng, không một lư do rơ ràng, chỉ vài lời giải thích nhập nhằng mơ hồ khoả lấp. Có một giai đoạn mẹ tôi hoàn toàn không có việc làm, và nợ càng lúc càng dồn. Mỗi khi mẹ tôi đến một nơi làm mới, họ đều đến nói đôi lời với tổng giám đốc để dặn ḍ.
Có lẽ người khác sẽ không tin và cho rằng đó là điều dối trá. Trong xă hội VN, người ta có câu: “một điều dối trá nói trăm lần, ngàn lần sẽ trở thành sự thật”. Những điều nhà nước bắt ta phải tin, dần dần ta tin không cần đắn đo suy nghĩ để kiểm chứng mức độ xác thực. Ta tin v́ ta đang sống trong xă hội này, ta tin v́ ta đang ở dưới chế độ này. Ta tin để tiếp tục sống. C̣n nhiều điều khó tin rút cuộc lại là sự thật. Những điều tôi vừa kể, nếu được nghe từ ai đó xa lạ, có lẽ tôi sẽ không bao giờ tin. Nhưng v́ đó là những chuyện đang thực sự xảy ra và tôi đă tận mắt có mặt, chứng kiến và trải qua.
Tôi cũng đă thấy họ bôi nhọ danh dự mẹ tôi cùng những người bất đồng chính kiến khác bằng những lời bôi xấu trước báo chí hoặc trên chính báo chí. Tôi đă được học trong chính nền giáo dục VN về xă hội phong kiến khi người phụ nữ không được nói lên suy nghĩ của ḿnh, không được đặt câu hỏi thắc mắc và phản kháng. Nhưng ngày nay rút cuộc trong chính xă hội hiện tại, không chỉ phụ nữ mà tất cả mọi người nói chung không được phép tự do nói lên cách nghĩ của họ, không được phản kháng và biểu t́nh chống đối.
Chẳng hạn như về dự án bauxite, bất chấp bản kiến nghị của rất nhiều người không ủng hộ kư vào, nhà nước VN vẫn tiến hành dù biết rơ mức độ nguy hại của khai thác bauxite đến môi trường, đến đất và nguồn nước, đến cây cối xung quanh. Khai thác bauxite, không loài sinh vật nào dưới nước có thể sống được và con người mắc bệnh lạ, TQ đă đóng cửa một loạt các nhà máy bauxite tại nước họ và sang VN tiến hành. Khai thác bauxite, các cây như chè, cà phê... đặc trưng ở vùng Tây Nguyên không thể trồng và mất vài trăm năm để có thể trồng lại. Chưa kể đến việc khi tiến hành dự án bauxite, nhà nước TQ đưa nhân dân TQ sang làm việc dẫn tới việc người dân VN thất nghiệp. Về kinh tế, bauxite trước khi thành nhôm sẽ được làm thành alumina, VN không đủ điện để từ alumina luyện thành nhôm, và theo giá thị trường, alumina rất rẻ so với nhôm. Nhưng điều quan trọng nhất mọi người đều phải cảnh báo là vấn đề an ninh đất nước. Có thể quan điểm chính trị khác nhau, nhưng đa phần người VN đều căm ghét TQ (như cách TQ căm ghét VN). Nh́n những ǵ TQ đă làm với Tây Tạng và Tân Cương và tham vọng bá quyền lấn sang cả lục địa đen, tôi không nghĩ TQ có thể bỏ qua thẻo thịt thừa VN.
Nhà nước VN hoàn toàn không quan tâm đến bản kiến nghị. Vẫn đồng ư kư và tiến hành dự án bauxite.
Tôi đă được học về tinh thần đấu tranh bất khuất không nhún nhường và ḷng yêu nước của người VN. Nhưng tôi đă thấy họ bắt giữ, đàn áp và gây khó dễ cho những người biểu t́nh chống TQ v́ ảnh hưởng đến an ninh và ngoại giao giữa hai nước. Tôi đă thấy nhà nước VN hăng hái lên tiếng ngay khi hai cảnh sát Mỹ đánh một sinh viên VN v́ anh này không đủ tiếng Anh và hai bên không hiểu nhau. Họ lên tiếng và thổi phồng sự việc, trong khi đó với những ǵ TQ đă làm với ngư dân VN, họ tŕ hoăn một thời gian trước dư luận và sự bức xúc của dân chúng mới rụt rè lên tiếng chút ít và sau đó tiếp tục giữ im lặng.
Tạp chí Du Lịch khẳng định chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa thuộc VN bị đ́nh chỉ. Trong giờ học, khi các học sinh lên tiếng nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa và công hàm của Phạm Văn Đồng, giáo viên của tôi đă nói, theo cách các công an khác vẫn nói, đây là vấn đề “nhạy cảm” không nên bàn đến. Rất nhiều lúc họ chỉ trả lời vu vơ, “Đấy là vấn đề ‘nhạy cảm’ để nhà nước lo”. Nhưng rút cuộc tôi chẳng thấy chút hành động rơ rệt nào của nhà nước. Họ không cho phép người dân được quan tâm.
Tôi đă sống trong ḷng chế độ như thế. Bây giờ tôi đang sống trong một nước khác và thời gian vừa qua may mắn tôi đă có cơ hội đến thăm một số nước tại Châu Âu. Tôi đă nh́n, đă thấy, đă quan sát và so sánh. Tại Na Uy, Pháp, Đức, Tiệp Khắc và Ba Lan, giáo dục đều miễn phí và học sinh không phải tốn một xu khi đến trường. Ở VN mọi người đều than thở chuyện học phí tăng càng lúc càng cao, dẫn đến việc bỏ học của nhiều học sinh nghèo v́ không có điều kiện để đi học.
Tôi thấy người phương Tây tôn trọng mạng sống, tôn trọng dân họ. Tại Na Uy, người thất nghiệp không thể t́m việc làm, dân tị nạn, người điên, chậm phát triển, tàn tật, người già… đều được nhà nước cấp tiền nuôi. Có những trường hợp người bệnh, nhà nước bỏ tiền đưa người mẹ từ nước khác sang săn sóc con. Họ cấp tiền cho người tâm thần mua rượu và thuốc lá, nghe có lẽ hơi kỳ lạ, nhưng theo cách họ nghĩ, đó là nhu cầu b́nh thường của người tâm thần. Tôi đă từng cười việc họ thổi phồng, viết báo và phỏng vấn con gái một người đàn ông bị tù 3 ngày trong Thế chiến thứ 2, nhưng rút cuộc nó chỉ bắt nguồn từ nguyên nhân: họ tôn trọng dân họ, từng cá nhân trong đất nước họ, và số lượng người chết quá ít.
Tại một nước Bắc Âu, một lần một thị trưởng phải đứng lên xin lỗi nhân dân trong thành phố v́ một con đập mở ra và đóng lại đều đặn mỗi ngày, một lần sớm hoặc trễ vài phút chẹt chết một con thiên nga, ảnh hưởng đến sinh thái.
Tại Pháp, mỗi khi giá cả xuống thấp, nông dân đi biểu t́nh và nhà nước đền bù một số tiền nhất định cho họ.
Tại Đức, một lần các ô-tô đều được thông báo về việc có trẻ con trên tuyến đường dành riêng cho xe ôtô chạy tốc độ cao, đây là một cậu bé 9 tuổi trễ xe buưt quyết định tự đi bộ đến trường, sau vài phút xe cảnh sát đến và đưa thẳng cậu bé đến trường học. v.v.
C̣n tại VN? Cháy nhà. Sập nhà khi vừa thi công công tŕnh. Lũ và dự báo thời tiết sai. Sập cầu. Cây đổ. Dây điện rớt. “Lô cốt” chắn đường. Tai nạn giao thông. Ung thư v́ thức ăn kém vệ sinh và môi trường ô nhiễm. Vướng vào cột điện và ngắt điện quá trễ… Người ta có thể chết v́ hàng trăm hàng ngh́n cách khác nhau.
Ở đây tôi không muốn chê bai chỉ trích đất nước tôi và vọng ngoại tâng bốc nước ngoài. Đơn thuần tôi chỉ nói lên sự thật. Nói lên những ǵ tôi đă nh́n thấy, đă quan sát tận mắt. Và tôi tự hỏi, một nhà nước có tốt không khi mạng người xem như cỏ rác, bao nhiêu người chết họ không quan tâm, đôi khi v́ số lượng quá lớn họ phải đứng ra nói vài lời sáo rỗng cho qua và đền bù vài triệu cho xong? Nhà nước đó có tốt không khi họ hoàn toàn không quan tâm đến đời sống và quyền lợi của nhân dân họ? Nhà nước đó có tốt không khi họ kư tiến hành một dự án nhân dân đă kư kiến nghị phản đối? Nhà nước đó có tốt không khi sau dự án bauxite họ chuyển sang dự án điện hạt nhân? Nhà nước đó có tốt không khi họ đàn áp từ công nhân đến nông dân, từ Công giáo sang Phật giáo? Nhà nước đó có tốt không khi họ phải theo dơi, bôi xấu, vu khống, chặn đường kinh tế, đàn áp và bắt giữ những người bất đồng chính kiến? Giới lănh đạo đó có tốt không khi họ có thể tuyên bố trên báo chí họ là nô bộc của dân nhưng với báo chí nước ngoài họ bảo dân chúng là con cái nhà nước, con hư họ đóng cửa dạy riêng trong gia đ́nh họ, không cần hàng xóm phải gơ cửa can thiệp? Giới lănh đạo đó có tốt không khi chủ tịch nước sang Cuba tuyên bố VN và Cuba đang thay phiên canh giữ hoà b́nh cho thế giới, nhưng bản thân họ không dám lên tiếng về việc các ngư dân bị bắt giữ và cướp bóc trên Biển Đông và không dám đề cập đến Hoàng Sa, Trường Sa với lời nói mơ hồ đó là vấn đề “nhạy cảm”, đừng bàn tới, đă có chính sách của nhà nước?
(Ở những nước khác theo quan niệm của họ, ban lănh đạo là do nhân dân bầu ra và đóng thuế nuôi, họ phải đại diện cho dân và tôn trọng quyền lợi của dân, không thích, dân có quyền thay một ban lănh đạo khác).
Nếu xă hội tốt, tại sao từ năm 1975 - được gọi là thống nhất, cho đến nay trong suốt 34 năm, mọi người đều muốn t́m cơ hội kéo nhau ra đi để tiếp tục sống bằng hàng trăm hàng ngh́n cách khác nhau và người Việt ở khắp nơi trên thế giới? Nếu xă hội tốt, tại sao những người ra đi đa phần đều không muốn về? Tôi đă đi, đă gặp và tṛ chuyện với rất nhiều người Việt ở Đông Âu, và họ đều chỉ muốn về chơi chứ không muốn về sống. Và rất nhiều người VN tôi biết không muốn trở về.
Đó không phải là không yêu nước.
Nói thẳng thắn, tôi cũng không muốn về. Tôi không về được và cũng không muốn về. Đó không phải là không yêu nước. Đó không phải là không muốn góp phần xây dựng đất nước. Tôi đă từng viết một bài về vấn đề đó. Mỗi người chúng ta đều muốn làm ǵ đó cho đất nước, nhưng rút cuộc công sức sẽ chỉ tan thành tro bụi và đổ sông đổ biển v́ bạn có thể xây dựng được ǵ trong xă hội “một thằng xây chín thằng phá” này?
Ông thủ tướng đeo trên tay cái đồng hồ vài chục ngàn đô, trong khi nhân dân phải cực khổ làm việc mưu sinh để có đủ tiền cho con đóng học phí, các công nhân phải làm việc cực khổ chỉ có vài trăm ngàn một tháng, các nông dân bị chèn ép giá đất đến độ phải kéo đi biểu t́nh…
Đây không phải là xă hội xă hội chủ nghĩa như cái họ đang rao giảng nhồi nhét tuyên truyền cho mọi người, khi có những người làm việc cực khổ, nợ nần chất đống đến độ phải t́m những công ty môi giới t́m cách sang các nước Đông Âu làm việc cho nhà máy (tôi đă gặp họ) trong khi có những người có thể bay một chuyến từ Hà Nội vào Sài G̣n chỉ để ngủ một đêm để đổi không khí, có những người xài đồng hồ 800 đô, mỗi tuần thay một cái và đến sinh nhật tặng bạn bè mỗi đứa một cái!
Và tôi tự hỏi: Tại sao chúng ta lại phải cam chịu chấp nhận số phận như thế này trong một đất nước như thế? Tại sao chúng ta không thể lên tiếng phản đối? Tại sao chúng ta không thể đứng lên đấu tranh cho cuộc sống tốt đẹp hơn? Tại sao chúng ta không làm ǵ đó cho đất nước, thay v́ chịu đựng hoặc bỏ sang nước ngoài và không cần quan tâm đến VN nữa?
Tại Ba Lan công nhân đ́nh công và thổi bùng cách mạng với sự dẫn dắt của Giáo Hoàng John Paul II. Quân cờ domino đổ đầu tiên dẫn đến hàng loạt các quân cờ khác đổ một loạt tại các nước Đông Âu. Người dân biểu t́nh hoà b́nh v́ nhân quyền và tự do dân chủ, và người lính hạ súng từ chối bắn vào nhân dân họ. Tại Đức, khao khát tự do người ta t́m cách vượt qua bức tường từ Đông sang Tây (như dân VN trước đây hàng loạt kéo nhau vượt biên gây chấn động Thế Giới) dẫn đến kết quả cuối cùng là giật đổ cả bức tường (vừa rồi tôi đă có cơ hội dự lễ tưởng niệm 20 năm bức tường Berlin sụp đổ).
V́ tự do. V́ quyền sống. V́ tương lai. Họ đă đứng lên. Nổi dậy. Phản kháng. Cất lên tiếng nói và đ̣i hỏi cho tự do dân chủ.
Nhưng liệu nhân dân VN sẽ tranh đấu cho cuộc sống tốt đẹp hơn hay tiếp tục cam chịu những mục ruỗng thối nát của chế độ với quan niệm đánh đồng yêu quê hương Tổ quốc và yêu nhà nước và suy nghĩ an ủi xă hội đang dần dần phát triển? (Ồ vâng, xă hội đang tiến bộ, đứng thứ 169 trong danh sách về những nơi có điều kiện sống tốt trên thế giới, và cách đây vài năm một tờ báo chính thống của VN đă viết, VN mất 175 năm để đuổi kịp Singapore với điều kiện Singapore đứng yên - điều này là không thể có!). Nhân dân VN sẽ đứng lên tự quyết định cho số phận dân tộc, hay chỉ vô vọng chờ đợi sự can thiệp của Mỹ (Tại sao Mỹ phải can thiệp ? Hăy nh́n cách Obama không dám tiếp Dalai Lama chỉ v́ sợ phật ḷng TQ) và hèn nhát khiếp nhược (có lẽ sợ VN sẽ như TQ trong sự kiện Thiên An Môn đă cho xe tăng cán qua số sinh viên biểu t́nh ?) với lời nguỵ biện VN là nước nhỏ không đánh lại TQ nên phải cúi đầu? (Đài Loan, Singapore… có phải nước nhỏ không? Tại sao những nước này không sợ TQ ?)
Nhà nước này và những người tự nhận ḿnh yêu nước hơn người khác chỉ v́ bênh vực Đảng và chế độ luôn t́m ra cách giải thích và biện minh cho mọi sự kiện và vấn đề, nhưng tại sao thay v́ t́m cớ, t́m cách giải thích khoả lấp cho qua chuyện, chúng ta không t́m giải pháp và làm ǵ đó để cải thiện những mặt không tốt ấy?
Tại sao thay v́ chờ đợi cho một điều không bao giờ đến - sự can thiệp của một nước khác, chúng ta không tự quyết định cho số phận của chính ḿnh?
Tại sao thay v́ cam chịu sống cùng những mục ruỗng lũng đoạn của xă hội và những lời giải thích khập khiễng, chúng ta không đấu tranh cho cuộc sống tốt đẹp hơn ?
Tôi buộc phải tin. Tôi muốn tin. Nhưng khác nhiều người, máu phản kháng đă có sẵn trong tôi.
Tôi đọc những cách nghĩ khác nhau. Tôi so sánh. Tôi phân tích. Tôi đặt câu hỏi. Tôi nh́n vào thực tế.
Tôi xem xét vấn đề. Tôi kết luận.
Một tờ brochure giới thiệu về buổi triển lăm tội ác cộng sản tại Tiệp Khắc. “Museum of communism Dream Reality Nightmare”.
Những điều tôi đă nói, các bạn không tin và hỏi tôi bằng chứng thuyết phục đâu. Thế các bạn đă bao giờ thắc mắc và nghi vấn về những điều các bạn đă được dạy dỗ bao lâu nay chưa? Các bạn có bao giờ nghi ngờ tính xác thực của những điều ấy hay trong quan niệm của bạn nhà nước không thể tuyên truyền áp đặt dối trá cho dân chúng và với bạn sống trong đất nước này, các bạn cần phải đặt ḷng tin tuyệt đối vào nhà nước này và bạn tin (hoặc thuyết phục bản thân phải tin) rằng ban lănh đạo đều đang cố gắng hết sức ḿnh để làm những điều tốt đẹp nhất cho xă hội VN?
Hoàn thành ngày 17/11/2009 tại Warsaw, Ba Lan
------------------------------------------------------------------------------------------------
Toàn dân đồng ḷng loại bỏ bọn phản quốc!
Nguyễn Trung Lĩnh
Hà Nội, ngày 03.03.2010.
Trong mấy năm lại đây rất nhiều hành động, chính sách và các tin đồn trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc không làm cho chúng ta hài ḷng. Nhiều người hiểu biết và có tấm ḷng đối với đất nước và dân tộc rất bực ḿnh, xót xa phải lên tiếng như Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp, Cựu Phó Thủ Tướng-Trung Tướng Đồng Sỹ Nguyên, Cựu Thiếu Tướng- Chính Uỷ Quân Khu, Bí Thư Tỉnh Uỷ, Đại Sứ Nguyễn Trọng Vĩnh, hàng nhiều vạn trí thức, các Nhà tranh đấu trong và ngoài nước, thanh niên, sinh viên và quần chúng nhân dân lên tiếng bằng nhiều h́nh thức, tập trung biểu t́nh phản đối các hành động của của Trung Quốc đối với Việt Nam và các biểu hiện, hành động của Lănh đạo ĐCSVN trước Trung Quốc.
Trong những năm đầu thập kỷ chín mươi của Thế kỷ trước nổi bật là sự kiện: hầu như toàn bộ Lănh đạo ĐCSVN phải sang Trung Quốc bằng đường bộ và đường sắt theo yêu cầu của Trung Quốc để đến “khấu lạy” Đặng Tiểu B́nh, Giang Trạch Dân và Lănh đạo Trung Quốc để thỉnh cầu sự hoà b́nh, hoà thuận, b́nh thường hoá quan hệ giữa hai bên, kêu gọi Trung Quốc trợ giúp để ĐCSVN, Thể chế do ĐCSVN xây dựng lên không bị sụp đổ. Đây là hành động mà theo đánh giá của nhiều Đảng viên ĐCSVN cũng như người dân không đảng phái là “hành động nhục nhă nhất từ cổ chí kim của một Triều đ́nh” mang lại cho dân tộc Việt Nam chúng ta. Nguyên nhân là do thời bấy giờ Liên Xô và Hệ thống Xă Hội Chủ Nghĩa sụp đổ th́ Lănh đạo ĐCSVN không c̣n chỗ bám dựa đành quay sang t́m chỗ bám mới là ĐCS Trung Quốc. Ông Đặng Tiểu B́nh cùng lănh đạo Trung Quốc hiểu vấn đề và nắm được cơ hội quyết hạ nhục Lănh đạo ĐCSVN và nhân dân Việt Nam. Chúng ta có thể chấp nhận được một Đảng, một nhóm người lănh đạo đất nước kiểu như thế này không? Rơ ràng là không thể chấp nhận được.
Tiếp theo sau nỗi nhục lớn nhất từ cổ xưa đến nay là việc Lănh đạo ĐCSVN đă chấp nhận kư kết Hiệp Ước Biên giới trên bộ với Trung Quốc. Theo Hiệp Ước này Việt Nam ta đă để mất khoảng 700 km2 đất liền dọc biên giới phía bắc với Trung Quốc so với Hiệp Ước biên giới của Thực dân Pháp với Nhà Thanh trước kia. Nhiều đảng viên ĐCSVN cũng như nhân dân nói rằng dọc biên giới cách đây 20 năm là đất của chúng ta th́ ngày nay đă thụt vào khoảng 1 km đến 2 km suốt dọc theo cả chiều dài biên giới với Trung Quốc trên đất liền. Với Hiệp Ước phân định Vịnh Bắc Bộ th́ lại để mất thêm khoảng 1 triệu km2 mặt biển so với trước kia. Nếu tính số tiền mà nước ta đă để mất vào tay Trung Quốc trong vấn đề biên giới phải đến hàng vạn tỷ đô la Mỹ. Hơn thế nữa nó là vô giá, không thể tính nổi. Có lẽ đây là khoản mà Trung Quốc lấy lại “số nợ” mà Trung Quốc đă giúp chúng ta trong hai cuộc kháng chiến vừa qua, hay là họ lợi dụng lúc chúng ta yếu, khó khăn, cần tới họ th́ họ cố “vặt” chúng ta? Hay là Lănh đạo ĐCSVN đă bị họ khống chế, mua chuộc bằng tiền và gái rồi? Chúng ta có thể chấp nhận được một Tập thể lănh đạo đă mang lại cho đất nước và dân tộc ta những kết quả về tiền của và danh dự như trên không? Tất nhiên là không thể chấp nhận được.
Năm 2005 một đoàn ngư dân của Thanh Hoá đánh cá trên vùng biển mà xưa nay dân ta vẫn đi đánh cá đă bị Hải Quân Trung Quốc nă súng làm 5 người chết mà Lănh đạo đất nước không hề lên tiếng, Lănh đạo ĐCSVN không hề lên tiếng phản đối để bảo vệ chủ quyền và bảo vệ danh dự cũng như tính mạng của người dân. Gần đây rất nhiều vụ ngư dân ta bị Trung Quốc bắt bớ, làm tṛ xấu, hành hạ, cướp của một cách ngang nhiên không xem con người ra ǵ ngay trên địa phận của chúng ta. Ngược lại rất nhiều toán ngư dân Trung Quốc xâm phạm vùng biển của chúng ta, có khi vào sát bờ biển ta chưa đến 50 km. Thế mà phía chúng ta theo chỉ thị của Bộ Chính Trị ĐCSVN không hề có một hành động bắt phạt nào đáp trả phù hợp. Đây rơ ràng là những hành xử yếu hèn, thấp kém của Ban lănh đạo ĐCSVN. Đương nhiên là thế lực của chúng ta đang yếu so với Trung Quốc, nhưng không có nghĩa là Ban lănh đạo đất nước không biết lên tiếng bảo vệ dân ḿnh, bảo vệ quyền lợi của đất nước ḿnh trước một nước láng giềng to lớn. Một ḿnh không bảo vệ nổi th́ phải t́m kiếm đồng minh ngay tức khắc, chứ đằng này không chịu t́m kiếm đồng minh mà ngồi yên chịu làm theo ư của Lănh đạo Trung Quốc, thiệt cho nhân dân ḿnh là không được. Chúng ta không thể chấp nhận được một Đảng, một Ban lănh đạo đất nước yếu kém và thấp hèn như vậy!
Theo nhiều tin đồn th́ người Trung Quốc c̣n biểu t́nh ngang nhiên trước sứ quán Trung Quốc ngay trên đất của ta là “Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc” mà Công An chúng ta theo chỉ thị của Bộ Chính Trị không hề giám bắt bớ. Ở nhiều nơi như Hải Pḥng, Quảng Ngăi, Quảng Ninh, Tây Nguyên, Nghi Sơn-Thanh Hoá người Trung Quốc đă sang sống hàng 3000-4000 người thành Làng-Xă. Họ c̣n ngang nhiên bắt bớ xử án dân ta cho là ảnh hưởng đến quyền lợi của họ, thậm chí đánh đập dân lành trong đêm tối như ở Nghi Sơn, rồi biểu t́nh trước Công An Huyện mà Công An chúng ta theo chỉ thị của BCT ĐCSVN không hề giám làm ǵ. Đáng ra mọi hành động trái pháp luật của người nước ngoài trên đất nước ta , vô cớ đánh đập dân ta phải được nghiêm trị theo pháp luật của chúng ta, cầm tù và tống cổ về nước ngay. Có những nơi như ở Hải Pḥng người Trung Quốc sống thành từng Làng mà Công An khu vực không dám, ngại kiểm tra giấy tờ để họ thích sống, thích ở bao nhiêu lâu tuỳ ư. Những nơi Trung Quốc thuê th́ họ cho đóng những cột mốc to như cột mốc biên giới không cho bất cứ Người Việt Nam nào vào, ngầm nói rằng đây là “đất của Trung Quốc rồi”. T́nh h́nh hiện nay khẳng định rằng đại đa số các lănh đạo cao cấp của ĐCSVN, kể cả các Công chức cấp dưới đều sợ Trung Quốc nên không dám công khai lên tiếng phản đối, chống lại bọn làm tay sai cho Trung Quốc ngay trong ĐCSVN. Những kết quả như trên cho thấy chúng ta không thể chấp nhận một Ban lănh đạo tối cao là BCT ĐCSVN lại để t́nh h́nh xảy ra như hiện nay.
Đầu năm 2009 nổi bật là tin Bộ Chính Trị ĐCSVN đă bất chấp dư luận, bất chấp Quốc hội, bất chấp nhân dân ngang nhiên kư kết cho Công ty khai thác quặng Nhôm thô- Bô xit – của Trung Quốc vào Tây Nguyên khai thác với kế hoạch rất lớn với mục đích cung cấp Nhôm thô cho Trung Quốc. Hiện nay hai nhà máy khai thác bô xit Nhôm đă bắt đầu xây dựng và hoạt động. Việc khai thác Nhôm ở Trung Quốc và nhiều nơi trên Thế giới đă chứng tỏ tính kém hiệu quả kinh tế và nguy hại về môi trường. Đành rằng chúng ta cần công nghệ hiện đại về khai thác và sản xuất Nhôm. Nếu vậy chúng ta phải thuê Công ty của Mỹ, Đức hay Nhật ǵ đó chứ không cần Công ty của Trung Quốc. Hoặc là trước tiên hăy làm một Nhà máy rồi sau đó học hỏi, rút kinh nghiệm xem thế nào hăy làm cái thứ hai. Đằng này BCT ĐCSVN đă ngang nhiên cho Trung Quốc vào vây kín khu vực rộng lớn Người Việt Nam không được vào. Tuỳ ư họ làm ǵ trong đó không ai biết.
Rất nhiều các Công Tŕnh khác như Nhiệt điện Phả lại, Thuỷ điện ở Quảng Nam, Dây chuyền hai Xi Măng Nghi Sơn v,v, đều do Trung Quốc thắng thầu và họ đưa công nhân của họ vào làm trong khi dân ta c̣n thiếu việc làm trầm trọng. Tin đồn ở Hà Nội là “Mỗi khi Công ty của Trung Quốc tham gia dự thầu th́ có chỉ thị từ Bộ Chính Trị xuống phải cho họ thắng thầu”. Gần đây nổi bật là tin hai vị Tướng về hưu rất có uy tín là Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng yêu cầu dừng ngay việc các tỉnh của Việt Nam ta đă cho các công ty của Trung Quốc, Đài Loan và Hồng Kông – thực chất đều là Trung Quốc cả – thuê dài hạn 50 năm 264 ngàn hécta rừng dọc biên giới các tỉnh Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, B́nh Định, Kon-Tum và B́nh Dương. Với số diện tích lớn như vậy mà Trung Quốc họ vây kín, đóng cột mốc, đem dân họ sang sinh sống 50 năm th́ rơ ràng thành đất của họ luôn. Điều này không thể chấp nhận được từ góc độ An Ninh Quốc gia và An Ninh môi trường. Hoặc họ sẽ tự do khai thác quặng, chặt cây rừng gây ảnh hướng rất nguy cập về môi trường không thể lường trước được trong khi dân ta mật độ dân số rất đông và đang rất cần đất, cần rừng. Việc này trách nhiệm chính thuộc về Bộ Chính Trị và Ban Chấp hành Trung Ương ĐCSVN. Tại sao Lănh đạo ĐCSVN, Cơ quan An Ninh Quốc Gia không biết trước mối nguy về An Ninh Quốc gia khi Trung Quốc từng bước tràn người sang và nắm các chốt điểm xung yếu của đất nước? Rồi từ đó họ mở rộng địa bàn hoạt động, lấn dần từng bước trên toàn Quốc, lấn dần trên mọi lĩnh vực của đất nước. Đây là tiến tŕnh xâm lăng và thôn tính nước ta của Trung Quốc. Tôi thiết tưởng những việc trên có chỉ thị từ Bộ Chính Trị ĐCSVN th́ cấp Tỉnh mới dám làm.
Từ nhiều năm nay các cán bộ cao cấp của Việt Nam sang Trung Quốc và đi ra nước ngoài đều bị phía Trung Quốc biết trước lộ tŕnh và cho người quan tâm, mua chuộc, khống chế bằng vật chất và quan hệ với phụ nữ rất nguy hiểm. Đây là một cách làm để từng bước khống chế toàn bộ Lănh đạo nước ta, quy phục dân tộc chúng ta từng bước một, tiến tới xâm lược và thôn tính nước ta hoàn toàn. Những hành động trên là bẩn thiểu của một Quốc gia đối với Quốc gia khác. Nếu chúng ta không có biện pháp bảo vệ cán bộ tuyệt đối an toàn th́ có nguy cơ Lănh đạo nước ta nhanh chóng cuối đầu và làm tay sai cho Trung Quốc trong tương lai gần. Họ sẽ triệt thoái và loại bỏ những ai yêu nước, có tinh thần dân tộc, không muốn cuối đầu nghe theo sự chỉ bảo của Trung Quốc.
Mọi nơi trong nước đều có tin đồn rằng trong dịp Đại Hội ĐCSVN năm 2001 và 2006 các phái đoàn cao cấp của Trung Quốc và Mỹ bay sang Hà Nội liên tục để “tác động” và “chỉ đạo” công tác nhân sự của ĐCSVN. Điều này báo chí cũng đăng công khai các phái đoàn sang Hà Nội trong các năm đó. Vậy rơ ràng là Lănh đạo ĐCSVN đă để cho nước ngoài can thiệp vào nội bộ của ḿnh, đồng nghĩa với can thiệp vào nội bộ của Việt Nam ta. Người dân ở Hà Nội c̣n nói rằng nhiều nhân vật trong Bộ chính trị đă được Trung Quốc giúp đỡ, ủng hộ để có vị trí nên tất nhiên không dám chống lại phía Trung Quốc và tiếp tay cho Trung Quốc xâm lược nước ta. Các Đảng viên ĐCSVN c̣n nói rằng Ông Nông Đức Mạnh đă nhờ Trung Quốc ủng hộ để được ngồi ghế Tổng Bí Thư hết khoá như hiện nay.
Từ những việc trên tôi thỉnh cầu các cấp có thẩm quyền, các Sỹ quan Công An, Sỹ quan Quân đội và toàn dân Việt Nam ta mấy việc sau:
1) Tổ chức điều tra kết luận để vạch mặt những kẻ đă bị Trung Quốc khống chế, điều khiển, hối lộ và mua chuộc có thể là các Ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Chí Vịnh, v,v. Nếu thật sự ai đó đă bị Trung Quốc khống chế, điều khiển và quy phục làm tay sai cho Trung Quốc th́ phải vạch mặt, chấm dứt sự nghiệp chính trị và cho nghỉ hưu ngay, thậm chí bắt giam, truy tố về tội phản Quốc, làm tay sai cho nước ngoài.
2) Điều tra đưa ra ánh sáng, những ai là kẻ chủ mưu, đồng t́nh trong Bộ Chính Trị đă đồng ư cho Trung Quốc vào Tây Nguyên khai thác Bô-xite? Ai đă gọi điện hay ra lệnh để 10 tỉnh vừa rồi kư cho các doanh nghiệp Trung Quốc, Đài Loan và Hồng Kông thuê gần 300 ngàn hécta rừng 50 năm? Những cá nhân nào đă đặt bút kư cho các doanh nghiệp trên thuê đất rừng? Những cá nhân này phạm tội hoặc là làm tay sai cho Trung Quốc, hoặc là không hiểu biết ǵ, không có thái độ bảo vệ quyền lợi Quốc gia, An Ninh Quốc gia trước hoạ xâm lăng của Trung Quốc và về An Ninh môi trường. Phải cách chức ngay tức khắc những cá nhân chủ mưu để làm gương. Bắt giam và truy tố những kẻ chủ mưu làm tay sai cho nước ngoài.
3) Qua những việc làm tôi nêu trên cho thấy rằng Bộ Chính Trị ĐCSVN là cơ quan tối cao của đất nước, Tổng Bí Thư ĐCSVN là người có quyền cao nhất nước, Chủ Tịch Nước là Chủ Tịch Uỷ Ban An Ninh và Quốc Pḥng của đất nước, Thủ Tướng là người trực tiếp điều hành đất nước và các tỉnh sao lại để cho những hành động trên xảy ra mà không biết hay không chống lại, hay lại tiếp tay cho Trung Quốc rồi?Các Quư ngài thật sự chưa hoàn thành nhiệm vụ, không xứng đáng để lănh đạo đất nước nữa!Tốt nhất nên tất cả cùng rút lui về hưu!
4) Huỷ bỏ tất cả các hợp đồng cho nước ngoài thuê đất rừng ở 10 tỉnh vừa rồi với lư do vi phạm trầm trọng An Ninh Quốc Gia của Việt Nam và An Ninh môi trường. Không thể chậm trễ được!
5) Về hai nhà máy Bô xite nhôm th́ nên cẩn thận chắc chắn. Không nên làm thêm nhà máy nào nữa. Không nên mở rộng và làm ào ạt. Làm cốt để lấy công nghệ về nhôm và từ từ tính sau.
6) Kiểm soát chặt chẽ người nước ngoài nhập cư. Đặc biệt người nước ngoài là Công dân Trung Quốc, Hồng Kông và Đài Loan. Điều kiện VISA cư trú rơ ràng. Nếu ai vi phạm luật Việt Nam phải xử lư nghiêm minh và trục xuất về nước ngay tức khắc.
7) Ban hành luật xây dựng, xây cột mốc xung quanh khu vực cho nước ngoài thuê. Cấm xây cột mốc quá cỡ. Mọi việc xây dựng, đào đất, đào hầm hay làm ǵ đó ở Việt Nam phải được Cơ quan thẩm quyền của Việt Nam cho phép. Mọi Công dân Việt Nam đều có quyền vào khu vực nước ngoài thuê để tham quan, xem xét.
8) Kiểm soát lao động nước ngoài chặt chẽ. Tất cả các Công ty và Nhà thầu nước ngoài chỉ được phép thuê lao động nước ngoài mà Người Việt Nam không đáp ứng nổi, không có tŕnh độ chuyên môn đáp ứng với mức lương tối thiểu theo giờ làm đối với từng công việc cụ thể. Một công việc mà Công dân Việt Nam làm được th́ bắt buộc phải thuê Người Việt Nam làm. Bất chợt hoặc hàng tháng hay hàng quư kiểm tra giấy phép lao động đối với người nước ngoài. Nếu không có giấy phép lao động hoặc giấy phép lao động không hợp lệ th́ phạt chủ sử dụng lao động 200 triệu VNĐ/1 lao động sai phạm. Trục suất ngay tức khắc tất cả những lao động nước ngoài bất hợp pháp.
9) Trường hợp xấu nhất là đại đa số các Thành viên Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung Ương ĐCSVN đă bị Trung Quốc khống chế, điều khiển và mua chuộc bằng tiền, gái và vị trí, đa số các cán bộ cao cấp của ĐCSVN bây giờ sợ mất chức hay không lên được chức nên im lặng, sợ “bàn tay nối dài của Trung Quốc” ở mọi nơi trên nước ta thông qua Tổng Cục 2 th́ cách duy nhất là phải chuẩn bị đảo chính quân sự hoặc huy động nhân dân kéo xuống đường biểu t́nh hạ bệ, bắt giam những kẻ làm tay sai cho nước ngoài.
Không c̣n con đường nào khác kính thưa toàn thể Đồng bào yêu quư khắp nơi ! Nếu không họ sẽ bán nước, bán dân từng bước cho quân xâm lược mà thôi. Biểu t́nh và đảo chính lật đổ là cần thiết khi giới cầm quyền quá thối nát, bất tài và làm tay sai cho nước ngoài, tiếp tay cho kẻ thù xâm lăng đất nước chúng ta!
10) Chúng ta rất tôn trọng nhân dân Trung Quốc, luôn cầu mong cho quan hệ thật sự trong sáng và đẹp đẽ giữa hai dân tộc. Song chúng ta không chấp nhận mọi động thái và cử chỉ không lành mạnh trong quan hệ giữa hai bên. Quan hệ tốt với Trung Quốc không có nghĩa là chúng ta phải cuối đầu nghe theo sự chỉ bảo của họ, từng bước nhượng mọi quyền lợi của đất nước và dân tộc ta cho họ, và dân ta làm nô lệ cho họ! Chúng ta không chấp nhận một Nhóm lănh đạo ngu dốt, tham nhũng thối nát, cuối đầu làm tay sai cho Trung Quốc, nhượng đất, nhượng rừng, nhượng biển rồi tiến tới nhượng cả dân tộc cho Trung Quốc ! Dân tộc Việt Nam ta sẽ không cuối đầu trước bất cứ thế lực nào đe doạ từ bên ngoài!
Đứng trước những việc làm lâu nay của Lănh đạo ĐCSVN tôi rất bất b́nh, không thể nào không lên tiếng v́ đất nước và dân tộc chúng ta! Kính mong những Đảng viên ĐCSVN, Công chức nhà nước, Sỹ quan Quân đội và Công An c̣n lương tâm và lương tri hăy dũng cảm hành động mạnh mẽ v́ đất nước của chúng ta ! Đường cùng toàn dân phải kéo xuống Quảng Trường Trung Tâm trên khắp 63 Tỉnh-Thành hoặc Quân đội đảo chính để xoá bỏ một Bộ phận của Bộ Chính Trị và Ban Chấp Hành ĐCSVN nhu nhược, bất tài, tham nhũng, thối nát và làm tay sai cho Trung Quốc như hiện nay ! Rất mong toàn thể Đồng Bào khắp nơi hưởng ứng và hành động gấp rút!
Hà Nội, ngày 03.03.2010
Người viết : Nguyễn Trung Lĩnh.
ĐC: Phố Lạc Trung, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Email: Trunglinh67@ yahoo.com.
Đt: 84-0912370646.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
"Chúng nó không quan tâm?
Vậy th́ ḿnh thuê chúng nó quan tâm!"
Joyce Anne Nguyễn ( Nguyễn Đắc Hải Di )
“Chúng nó không quan tâm? Vậy th́ ḿnh thuê chúng nó quan tâm!”. Đây là một câu nói đùa của bác Vũ Thư Hiên vừa rồi tôi có dịp gặp tại Đức, khi cùng đến tham dự buổi lễ tưởng niệm 20 năm bức tường Berlin sụp đổ. Chỉ là đùa thôi, nhưng tôi thấy buồn thực sự. Vì tôi thấy mọi người không còn quan tâm. Người người từ chối không quan tâm. Nhà nhà đóng cửa không muốn quan tâm. Không còn ai quan tâm.
Việc người dưng. Việc lớn lao to tát.
Không phải việc của họ. Cứ để nhà nước lo. Bằng không để người khác lo. không phải họ. Họ không muốn quan tâm.
Quan tâm cái gì?
Quan tâm đến tình hình chính trị đất nước, về Đảng, nhà nước, các chính sách, quyết định, đường lối, những gì đang xảy ra xung quanh, xảy ra trong xã hội này.
Quan tâm đến cuộc sống và những người xung quanh, họ đang sống ra sao, và bản thân cuộc sống chúng ta, có được tự do phát biểu ý kiến và phản đối những điều ta không thích, chúng ta có được tôn trọng hay ko, sức khoẻ và tính mạng của chúng ta có được đảm bảo hay mỗi ngày ra đường đều có cái án treo lơ lửng trên đầu với mối lo sợ về hàng trăm hàng ngàn cách chết khác nhau bởi môi trường và điều kiện sống.
Quan tâm đến vấn đề lãnh thổ và an ninh đất nước, nước ta đang sống có thể tiếp tục tồn tại hay sẽ hoàn toàn biến mất trên bản đồ để trở thành một tỉnh của một nước lớn (đầy tham vọng bá quyền) chỉ vì sự ích kỷ của những kẻ bán nước và sự hèn hạ khiếp nhược đi đôi với chấp nhận không tranh đấu của những người xung quanh, những người không muốn quan tâm.
Ta là ai? Ta ở đâu? Ta mang dòng máu gì? Ta đến từ đâu? Ta đang ở đâu? Ta tồn tại vì cái gì? Ta sống và chết cho điều gì? Ta tranh đấu cho điều gì? Ta muốn gì và mơ ước gì?
Anh bảo đó không phải việc của anh và anh không muốn quan tâm, bảo tôi đừng gửi cái gì cho anh. Anh bảo anh có muốn cũng không làm được gì, nên anh không muốn biết. Anh nói anh không thích chính trị và anh muốn sống cuộc đời phi chính trị. Anh nói anh là người đơn giản, và không đòi hỏi nhiều và tranh chấp nhận cuộc sống này. Anh nói anh không cần biết điều gì đang diễn ra và là một công dân anh muốn tin tưởng tuyệt đối vào ban lãnh đạo trên đất nước anh, rằng họ đều là những người tốt muốn đất nước trở nên khá hơn. Anh nói anh là một người yêu nước, yêu tổ quốc quê hương và anh yêu cả Đảng và nhà nước. Anh nói có thể anh không biết gì hết nhưng anh không muốn biết và anh hơn tôi vì anh có lòng biết ơn, biết ơn Đảng đã nuôi dưỡng anh trở thành người như ngày hôm nay, anh không phải là kẻ phản phúc như tôi. Và anh không cần biết. không cần quan tâm.
Đây là câu trả lời của tôi: Đảng, nhà nước và Tổ quốc, quê hương là hai khái niệm thường bị đánh đồng thành một ở những nước như VN. Trong thực tế đó là hai khái niệm riêng rẽ tách bạch. Yêu nước không có nghĩa phải yêu chế độ. Phản đối chế độ không có nghĩa là kẻ phản động vô ơn không yêu nước. Quê hương đất nước là cái trường tồn vĩnh viễn. Chế độ là cái ngắn hạn, dù có kéo dài vài chục năm cũng chỉ là một thời gian ngắn so với khái niệm đất nước quê hương. Chế độ này sụp th́ chế độ khác thay, Tổ quốc th́ mãi mãi ở đó.
Một nhà nước được lập ra để đại diện cho nhân dân, không phải để ép buộc điều khiển nhân dân, coi nhân dân như con cái và sẵn sàng trừng trị «những đứa con hư không biết vâng lời». Nhà nước tồn tại nhờ thuế dân đóng, nhân dân có quyền đòi hỏi cho tự do và quyền lợi. Nhân dân không phải là những con bò để nhà nước chăn dắt. Tôi sinh ra và lớn lên trong xã hội VN không có nghĩa là tôi phải làm một con bò chỉ biết nhai lại và vâng lời làm việc không được phản kháng và đòi hỏi. Cái lý luận «Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc» tôi đã nghe qua hàng trăm hàng ngàn lần. Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi tôi không có tự do phát biểu những góp ý của tôi? Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi nhà nước hoàn toàn không đếm xỉa tới bản kiến nghị phản đối một dự án huỷ hoại toàn bộ đất nước như dự án bauxite và vẫn tiến hành? Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi tôi học rồi đi làm, cày lưng đóng thuế nuôi ban lãnh đạo ngày càng giàu có ăn sung mặc sướng, còn những người nghèo khổ ngày càng đói rách vì giá cả liên tục tăng?
Các vị bảo các vị không quan tâm, thế tôi hỏi các vị: Các vị là ai? Các vị đang sống ở đâu? Dòng máu gì đang chảy trong huyết quản các vị?
Đất nước này là của ai? Đất nước này của riêng Đảng và 15 ông trong Bộ chính trị hay của tất cả chúng ta, tất cả những người mang dòng máu Việt sống trong chính VN và ở nhiều nơi khác trên thế giới?
TQ đã lấy Hoàng Sa, Trường Sa của ta và đi khắp nơi trên thế giới ta thấy bản đồ lưỡi bò khoanh toàn bộ khu vực Biển Đông với chú thích: South China Sea.
TQ đã lấy khu vực phía Bắc với thác Bản Giốc của ta.
Ngoài biển kia, TQ thản nhiên bắt và cướp bóc ngư dân VN ta ngay trên chính biển ta và đăng trên đài TH chính thức của TQ một cách khiêu khích hình ảnh ngư dân ta chắp tay lại trước hải quân TQ. Và nhân dân TQ viết trên tờ báo chính thống rằng một nước nhỏ như VN chúng ta lại hung hăng ỷ vào sự nhường nhịn của TQ và muốn ức hiếp, cướp đất TQ hoặc không biết ơn sự giúp đỡ của đàn anh TQ bao lâu nay.
Giữa lòng Tây Nguyên, TQ kéo dân sang tiến hành dự án bauxite huỷ hoại môi trường sống của ta và cuộc sống của nhân dân ta.
À vâng, nghe đến điều này có nhiều người sẽ không tin và đề nghị tôi đưa ra bằng chứng, cứ tìm trong những link tôi đã post bao lâu nay. Tôi chỉ hỏi, tại sao tôi đưa ra những thông tin này các bạn lại không tin và nghi ngờ đòi hỏi bằng chứng xác thực nhưng có thể tin tuyệt đối những gì đã được học trong trường lớp, trên báo chí và truyền hình chính thức của nhà nước không cần nghi vấn? Vì bạn cho rằng nhà nước không thể sai và những gì Đảng nói là chân lý?
Chúng ta là con người. Con người có suy nghĩ có lương tri. Con người không chỉ ngoan ngoãn phục tùng. Con người không chỉ tin 100% không thắc mắc.
Hãy đọc nhiều luồng thông tin khác nhau, nhiều cách nghĩ khác nhau.
Hãy so sánh và nhìn vào thực tế.
Hãy đặt câu hỏi và trả lời những câu hỏi người khác hoặc chính mình đặt ra.
Và rút ra kết luận, với cách nhìn của riêng mình, bằng chính óc phán xét của mình.
Ta tư duy, đấy là ta tồn tại.
Nhiều người bảo không thích chính trị và không muốn quan tâm đến chính trị. Chính trị là gì đó xa vời họ không với đến và không muốn nghĩ đến. Nhưng chính trị là nguồn gốc của mọi thứ trong xã hội. Suy ra tận cùng cái gì cũng là chính trị. Điều kiện sống của bạn, nền giáo dục bạn đang học... rút cuộc cũng thuộc về chế độ, nằm trong chính sách đường lối của chế độ. Ấy là chính trị.
Tôi sinh ra quá trễ để có thể hiểu về chiến tranh và lịch sử. 16 tuổi, tôi có quyền không nghĩ ngợi và cứ tận hưởng cuộc sống như những người 16 tuổi khác, đi học, về nhà làm bài, xem film, nghe nhạc, đọc sách, tán dóc những chuyện bình thường không thuộc chủ đề «nhạy cảm»... Nhưng tôi không thể không quan tâm vì những điều ấy đang xảy ra ngay trong chính đất nước tôi. Lãnh thổ nước tôi đang bị xâm phạm và nhân dân nước tôi đang bị đàn áp. Tôi không còn sống ở VN nhưng dù tôi có sống ở đâu, mang quốc tịch gì, tên họ gì, dòng máu Việt vẫn đang chảy trong huyết quản tôi và tôi không thể dứt bỏ. Tôi rời VN vì tôi không thể sống dưới sự cai trị của nhà nước VN, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể nói tôi không còn liên hệ đến VN nữa.
Vậy tại sao các bạn, những người VN đang sống ngay trong chính VN có thể vô tình nói các bạn không quan tâm đến an ninh, lãnh thổ đất nước, không quan tâm đến tình hình chính trị, xã hội của đất nước bằng cách nguỵ biện các bạn còn trẻ hoặc bận rộn và đó là việc người lớn hoặc việc lớn lao to tát nhà nước lo không cần các bạn để ý đến?
Vâng, các bạn bảo không quan tâm nhưng đến khi thấy tôi viết vài dòng trái ý, các bạn bắt đầu nhảy vào nói tôi thế này thế nọ và giảng giải tôi nghe giọng điệu trong sách giáo khoa Sử và Giáo Dục Công Dân.
Mọi người đều không quan tâm.
Không ai quan tâm.
Tôi đang sống tại Na Uy. Tôi đã ghé qua Pháp, Đức, Tiệp Khắc và Ba Lan. Đã ghé qua cộng đồng người Việt, và nhận ra không hiểu vì lý do gì người Việt e sợ mọi thứ liên quan đến chính trị. Một bộ phận rất lớn sống co cụm trong cộng đồng, tự cung tự cấp, sống trên nước khác nhưng lại không muốn học tiếng nước ngưới, chỉ quanh quẩn trong cộng đồng Việt và nói với nhau bằng tiếng Việt, mua thức ăn Việt, hàng hoá Việt. Họ không quan tâm đến đất nước họ đang sống và điều duy nhất họ để ý đến là cơm áo gạo tiền, là mưu sinh để tiếp tục tồn tại. Họ tự xây cho mình bức tường và những gì diễn ra bên kia bức tường không phải việc của họ. Nhưng đồng thời họ cũng không quan tâm đến VN. Vì họ đã rời VN. Họ nghĩ họ xem VTV4 và Paris by Night, thế đã đủ!
Ngay cả trong nước, những người đang sống giữa xã hội VN và chịu ảnh hưởng trực tiếp từ những mục ruỗng thối nát của VN và đứng trước nguy cơ bị đồng hoá (trong tình huống xấu nhất) còn không quan tâm.
Đừng lạc quan chờ đợi sự can thiệp từ bất kỳ nước nào vì không quốc gia nào sẽ nhúng tay giúp đỡ một dân tộc mà bản thân họ còn không quan tâm đến số phận dân tộc họ.
Đừng nguỵ biện rằng VN quá nhỏ nên phải nhún nhường cam chịu mất đất mất đảo trước một nước lớn như TQ mà hãy nhìn qua Singapore, Thái Lan, Đài Loan...
Đừng bảo rằng đất nước đang ngày càng tiến bộ và phát triển vì một tờ báo chính thức của nhà nước từng viết, VN mất khoảng 175 năm để đuổi kịp Singapore với điều kiện Singapore đứng yên.
Đừng bảo rằng các ông lãnh đạo đang muốn thay đổi và góp phần xây dựng xã hội khi các ông hoàn toàn lờ phắt bản kiến nghị phản đối dự án bauxite, vẫn chấp bút ký đồng ý tiến hành, và có thể sang Cuba để nói những lời sáo rỗng về việc thay nhau canh giữ hoà bình thế giới nhưng đình chỉ một tờ báo vì «tội» khẳng định chú quyền của VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, cấm nhân dân biểu tình chống đối TQ, không cho nhân dân nhắc đến với lý do đó là vấn đề «nhạy cảm» và cấm cả việc nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa trên game online.
Đừng tìm kiếm lý do biện minh để trả lời cho xong các câu hỏi của những người như tôi, thay vào đó hãy tìm kiếm giải pháp và đứng lên cho quyền sống, cho tự do và được tôn trọng.
Đừng cam chịu, hãy đấu tranh.
Đừng ngoan ngoãn vâng lời và tin tưởng tuyệt đối không thắc mắc, hãy đọc qua nhiều cách nghĩ khác nhau để so sánh đối chiếu với thực tế và rút ra kết luận của riêng mình. Hãy nghĩ đến việc có rất nhiều người đang đấu tranh dân chủ có nguồn gốc từ trong chính gia đình cộng sản. Hãy nghĩ vì sao họ thay đổi. Hãy nghĩ vì sao rất nhiều người đã rời khỏi nước, trong suốt 34 năm, bằng rất nhiều cách khác nhau... Hãy nghĩ vì sao một chế độ ưu việt và hoàn hảo lại sụp đổ ở hàng loạt các nước, chỉ còn tồn tại 5 nước TQ, VN, Lào, Cuba, Bắc Hàn. Hãy nghĩ xem chế độ này có đi theo đúng mô hình chủ nghĩa xã hội lý tưởng các bạn đã được học không hay chỉ là nền kinh tế tư bản công nghiệp hoá hiện đại hoá khuyến khích người ta làm giàu.
Tại các nước Đông Âu, họ không thể chịu đựng sự kìm kẹp thiếu tự do, họ đã đứng dậy đấu tranh và quyết định số phận cho dân tộc họ. Nhìn cách họ tưởng niệm ngày bức tường Berlin sụp đổ một cách rất trân trọng và xúc động, tôi tự hỏi điều gì đã giết chết khao khát tự do và mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân VN? Hay cuối cùng một nỗi sợ vô hình khiến họ chỉ có thể làm được một điều là bỏ đi nước ngoài và không nghĩ đến nữa?
Chúng ta luôn nói với nhau một cách tự hào về lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh bền bỉ bất khuất, nhưng cuối cùng những gì tôi thấy là những con người vô cảm không quan tâm và nói tôi không cần quan tâm vì VN chẳng cần những người như tôi. (Thế VN cần gì? Cần những con người sống vô tình và phi chính trị? Cần những người ưng rao giảng lý lẽ trong sách giáo khoa và tìm kiếm lý do nguỵ biện?)
Ôi những con cừu non ngây thơ trong sáng.
Ôi những con bò cam chịu tuân lời và nhai lại.
Ôi những chiếc máy casette tua đi tua lại một cuộn băng.
Ôi những con rối vô tri để người đời giật dây.
Ôi những con vẹt đua nhau lặp lại những gì được dạy một cách sáo rỗng.
À vâng, là đồng loại chúng ta đều là những con chó khốn nạn. Nhưng tôi là một con chó khốn nạn, thà chết chứ không muốn đeo rọ mõm.
1g31ph sáng ngày 18/11/2009 tại Warsaw, Ba Lan
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Số phận một dân tộc phụ thuộc vào người dân
Số phận một cá nhân phụ thuộc vào tính cách cá nhân đó.
Số phận một dân tộc phụ thuộc vào tính cách của người dân ở đó.
Không ai có thể định đoạt cho dân tộc Việt Nam ngoài chính nhân dân VN.
Ta có thể đưa ra lư do lư giải. Nhưng đó chỉ là cái cớ. Chỉ là sự nguỵ biện. Chỉ là lối đối đáp cho qua chuyện không giải quyết được ǵ như cách nhiều người chỉ cần căi không cần lư lẽ, chỉ để cố đập lại lư lẽ người khác và biện minh cho những cái sai trái, sai lầm của ban lănh đạo, và để những cái mục ruỗng thối nát tiếp tục thối nát mục ruỗng. không điều ǵ được thay đổi. không điều ǵ trở nên khá hơn.
Đừng nói rằng Việt Nam phải nhún ḿnh chịu nhục trước Trung Quốc để phải chấp bút kư đồng ư tiến hành dự án bauxite và dự án điện hạt nhân, để Trung Quốc lấy Hoàng Sa, Trường Sa, thác Bản Giốc, Biển Đông.. và để hàng chục ngư dân bị cướp, bị bắt v́ đánh cá trên chính biển Việt Nam v́ Việt Nam là nước quá nhỏ so với TQ. Đó chỉ là một lối nói. một lối biện minh. một lối giải thích.
Hăy nh́n Campuchia với VN. Hăy nh́n Singapore với các nước lớn xung quanh. Hăy nh́n Ba Lan với Nga. Hăy nh́n…
Tôi có thể kể ra hàng loạt ví dụ phản chứng.
Chẳng qua bởi sự hèn nhát của ban lănh đạo chỉ muốn giữ ghế giữ Đảng mà không cần quan tâm đến t́nh h́nh, số phận đất nước. Chẳng qua bởi sự tuyên truyền trong truyền thông bưng bít thông tin khiến rất nhiều người không được biết đến sự thật. Trong khi hàng chục ngư dân Việt Nam đang bị bắt, bị bắn ngoái biển Đông, dân Việt Nam ta đang tỉ tê khóc Michael Jackson. Chẳng qua bởi nhân dân Việt Nam không làm ǵ cả, một bộ phận không biết, một bộ phận vờ như không biết, muốn lờ phắt tất cả như không phải việc của ḿnh, với quan điểm đó là việc lớn lao nhà nước đă có chính sách, ḿnh không phải lo, một bộ phận biết và muốn làm ǵ đó nhưng không thể làm ǵ được khi mọi hành động và sự lên tiếng đều bị những người khác xem là điên khùng vớ vẩn dở hơi và bị ngăn chặn bởi chính những nhà cầm quyền VN. Chẳng hạn như việc biểu t́nh của dân Việt Nam chống Trung Quốc về sự kiện Hoàng Sa, Trường Sa, không giúp ích ǵ bao nhiêu nhưng đó là một cách thể hiện sự quan tâm đến t́nh h́nh an ninh lănh thổ đất nước, một h́nh thức lên tiếng, lên tiếng với VN, với Trung Quốc và cả với thế giới, một cách khẳng định dân Việt Nam không đớn hèn khiếp nhược chấp nhận mất đảo. Biểu t́nh v́ quyền lợi là điều rất b́nh thường và quen thuộc ở các nước khác, nó chỉ thành lạ, thành điên khùng dở ng, thành loạn trong những xă hội người dân không bao giờ được biểu t́nh như xă hội VN.
Số phận Việt Nam do chính người Việt Nam định đoạt. Tôi chỉ hỏi, ai có thể đinh đoạt số phận Việt Nam ngoài chính người dân VN? Không, Trung Quốc không có cái quyền đó. Trung Quốc có thể muốn chiếm Việt Nam và sử dụng nhiều thủ đoạn để đạt được nhiều đó, nhưng vấn đề là Việt Nam chúng ta làm ǵ? Điều quan trọng là chúng ta làm ǵ?
Vừa rồi may mắn tôi đă có cơ hội ghé qua Đức, Tiệp Khắc và Ba Lan. Những nước từng theo chế độ cộng sản nhưng đă sụp đổ.
Tại Đức, khao khát tự do, người dân ùa nhau trèo tường chạy từ Đông Đức sang Tây Đức, họ trèo tường, phá tường tới mức giật đổ bức tường Berlin.
Tại Tiệp Khắc, giới trí thức đă lên tiếng và biểu t́nh v́ xă hội kiểm soát không có tự do dân chủ.
Tại Ba Lan, mở đầu, các công nhân đ́nh công và sau đó phong trào nổ ra với sự dẫn dắt của Giáo hoàng.
Chế độ cộng sản sụp đổ.
Người ta có câu “Freedom is not free”. Tự do không phải cho không. Tự do không phải trái sung tự rụng. Tự do không phải cái từ trên trời rơi xuống. Trong bài phát biểu của nữ thủ tướng Đức vào lễ kỷ niệm 20 năm bức tường Berlin, bà đă rất nhiều lần nhắc đến điều đó. Tự do không tự đến. Tự do phải tranh đấu để đạt được.
Cùng một chế độ cộng sản, cùng thiếu tự do dân chủ, cùng một hoàn cảnh, tại các nước Đông Âu nhân dân không thể chịu được đă nổi dậy đấu tranh để có thể tự do nói lên quan điểm riêng của ḿnh và làm mọi thứ cho cuộc sống tốt đẹp hơn, cho tự do thực sự. Ở TQ, VN, Bắc Hàn hay Cuba, ngược lại, họ chấp nhận hoàn cảnh với lời an ủi xă hội đang ngày càng tiến bộ và phát triển và họ cũng không cần quan tâm họ có quyền nói lên quan điểm của ḿnh hay không. Họ không cần tự do dân chủ, không cần được đi bầu, không cần được biểu t́nh, không cần đ̣i hỏi cho quyền lợi của ḿnh, không cần góp ư kiến và phản đối những chính sách họ cảm thấy có hại cho họ hoặc cho đất nước, họ không cần phản kháng. Đơn thuần chấp nhận. Và họ cho rằng như thế là yêu nước. Cho rằng những người như tôi là phản động, là không yêu nước, là bạc bẽo vô ơn, là kẻ đ̣i hỏi đất nước làm ǵ đó cho ḿnh mà không nh́n lại xem ḿnh đă làm ǵ cho đất nước… Những điều đó tôi đă nghe qua rât nhiều lần.
Để có được tự do và độc lập bền vững thực sự, chúng ta không thể chờ đợi bất kỳ ai. Bản thân chúng ta phải tự ư thức và đứng dậy. Thoát khỏi cái ách của TQ. Trở thành một đất nước thực sự độc lập không phụ thuộc và đứng trên đôi chân của ḿnh. Đừng bao giờ hy vọng vào Mỹ, như nhiều người đă hy vọng sự can thiệp từ phía Mỹ. Quá lạc quan thiếu thực tế, toàn mơ mộng hăo huyền. Tôi chỉ muốn hỏi, giữa Việt Nam và TQ, tại sao họ phải đứng về phía Việt Nam để chống lại một nước lớn như TQ? Rút cuộc họ cũng sẽ nghĩ đến quyền lợi của nước họ và chọn đứng bên ngoài như cách Mỹ đă bỏ rơi miền Nam trước kia. Mỹ sẽ không bao giờ can thiệp. Hăy nh́n Tây Tạng. Hăy nh́n Tân Cương. Quốc tế cùng lên tiếng nhưng lên tiếng chỉ là lên tiếng. Tây Tạng, Tân Cương vẫn tiếp tục bị đàn áp. Và từ ngày Obama lên, và trong suốt thời gian qua nh́n những ǵ Obama đang làm, tôi thấy càng không có hy vọng vào sự giúp đỡ của Mỹ bởi Obama đang ngày càng có những dấu hiệu hèn nhát và yếu đuối trước Trung Quốc trong việc không dám tiếp Dalai Lama và khẳng định sẽ không để những vấn đề về nhân quyền ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước.
Và ai lại giúp đỡ một đất nước mà bản thân người dân nước đó cũng bàng quan lănh đạm trước số phận dân tộc họ?
Bức tường Berlin đă sụp đổ. Bức tường ở Việt Nam vẫn chưa.
Vấn đề hiện nay của Việt Nam không chỉ là bức tường lửa của nhà nước chặn lại những luồng thông tin khác để người dân không được biết đến những tin tức khác, không chỉ là bàn tay che mặt trời. Mà c̣n là bức tường vô h́nh do chính người dân Việt Nam tự tạo ra làm rào cản bao bọc chính ḿnh và từ chối quan tâm đến chính trị xă hội. Tự xây cho ḿnh rào cản, họ cho rằng chính trị là cái ǵ đó rất to tát và phức tạp bản thân họ không hiểu nổi mà không biết rằng mọi vấn đề trong một đất nước suy tận cùng đều bắt nguồn từ chế độ, từ thể chế chính trị. Họ tự nhủ đó là những vấn đề lớn lao họ không thể làm ǵ được và không cần để ư đến v́ đă có nhà nước lo hộ. Tin tưởng nhà nước đă có chính sách giải quyết và cải thiện những vấn đề đó dù đă sống trong Việt Nam bao nhiêu năm và không hề thấy chút dấu hiệu của điều này. Miễn là họ c̣n có cơm ăn áo mặc, c̣n có thể đi chơi, giải trí, có điều kiện đi học hoặc đi làm, thế là đủ, họ không muốn quan tâm đến chính trị hay lănh thổ. Thậm chí nguy cơ mất nước cũng không gây ảnh hưởng ǵ đến cuộc sống của họ, ít nhất là hiện nay trong suy nghĩ của họ, có lẽ việc mất nước sẽ không xảy ra v́ họ tin vào truyền thống yêu nước và tinh thần đấu tranh bất khuất chống ngoại xâm của nhân dân ta, không nhận ra rằng bây giờ với VN, Trung Quốc không cần kéo quân sang hùng hổ đánh chiếm, thế này dễ hơn nhiều, nuốt từ từ, nhâm nhi nhấm nháp không nuốt trộng. Ta đă mất đảo. Đă mất biển. Và sẽ mất cao nguyên. Và sẽ mất tất cả.
Nếu ta chỉ ngồi yên chờ đợi.
Người này chờ người kia.
Người kia chờ người nọ.
Mọi người cùng chờ. Chờ đợi một điều hăo huyền. Hoặc mong muốn một sự thay đổi nhưng ai đó sẽ làm thay ḿnh, hoặc ai đó đi trước để ḿnh đi theo.
Mọi người cùng chờ. Và không điều ǵ xảy ra.
Gặp người Việt ở Đức, Ba Lan và Tiệp Khắc, trực tiếp gặp và nói chuyện với họ, ngoài thực tế đáng buồn là cộng đồng Việt rất khép kín, không hội nhập với đất nước họ đang sống (bởi danh nghĩa sống tạm thời: tạm thời 10 năm, 20 năm, 30 năm...) mà chỉ co cụm với nhau trong cộng đồng người Việt ăn thức ăn Việt nói tiếng Việt, tôi c̣n thấy một sự thật khác: họ không xem ǵ ngoài VTV4 và An Ninh Thế Giới. Ta không thể nói đó là v́ “bức tường lửa” của nhà nước Việt Nam cản trở con người tiếp cận những luồng thông tin phong phú đa dạng, nhưng đó là “bức tường vô h́nh”. Không ai cấm cản hay áp đặt họ phải xem VTV4 và đọc An Ninh Thế Giới, ở nước người họ hoàn toàn tự do, nhưng họ chỉ có thế. Họ không cần biết ǵ thêm, không cần quan tâm thêm. Thế đă đủ, điều duy nhất họ quan tâm là cuộc sống mưu sinh, là tiền bạc, là đời sống. Trong bữa ăn họ cùng chửi nhà nước, chửi đường lối của Đảng, chửi ban lănh đạo.. Nhưng rút cuộc họ cũng chỉ xem VTV4, đọc An Ninh Thế Giới, bởi họ sợ. Họ sợ bởi v́ họ vẫn muốn về nước. Họ không muốn về đến cửa khẩu lại bị trục xuất hoặc thậm chí bị bắt v́ tội danh “phản động”. Nỗi sợ luôn luôn ở đó, luôn tồn tại, nỗi sợ đă từ lâu ngấm vào máu họ và kiểm soát, chi phối họ. Nỗi sợ khiến họ im lặng chấp nhận không lên tiếng, không phản kháng và điều duy nhất họ có thể làm là t́m mọi cách ra nước ngoài để có cuộc sống tốt hơn. Hàng trăm hàng ngàn cách khác nhau để người Việt Nam rời khỏi nước trong suốt 34 năm nay. Vượt biên, lao động hợp tác, môi giới lao động, du học theo học bổng hoặc tự túc, bảo lănh, làm giấy tờ đăng kư kết hôn giả, hôn nhân, đăng kư giấy phép kinh doanh sang Nga và vượt rừng sang Ba Lan hoặc Tiệp Khắc sống bất hợp pháp không giấy tờ…
Ngoài những lư do là sự hèn nhát bạc nhược sợ hăi một thứ quyền lực vô h́nh và ảnh hưởng quá nặng nề của nhồi sọ, người Việt Nam chấp nhận cuộc sống này và cho rằng như thế đă tốt, không cần đấu tranh là v́ họ không cần tự do dân chủ. Họ không cần. Bởi họ không hiểu được giá trị và sự quan trọng của tự do dân chủ. Bao lâu nay sống trong xă hội độc tài đă khiến họ mất đi khao khát tự do nói lên quan điểm của ḿnh. Con chim bị nhốt quá lâu trong lồng đến khi tự do lại thấy hăi sợ và không hạnh phúc, trong phạm vi chật hẹp của cái lồng, nó cảm thấy an toàn, không có điều ǵ đe doạ. Và đă từ lâu nó mât đi cảm giác hứng thú với việc bay nhảy giữa thế giới rộng lớn không ḱm kẹp giới hạn.
Ngay từ trong nền giáo dục đă vậy. Đến trường, học Văn, học sinh có thể có nhiều ư và chi tiết khác nhau nhưng quan điểm luôn theo sách giáo khoa và giáo viên. Với một bài thơ dở, ta vẫn phải viết là nó hay v́ sách giáo khoa bảo nó hay. Cả một guồng 12 năm phổ thông lên đến đại học, đó là cả một hệ thống và đă từ lâu học sinh trở nên quen với cách sống đó. Và tới một lúc nào đó họ không c̣n nghĩ đến việc đó nữa và cho rằng đó là điều b́nh thường, thậm chí tốt, khi họ không có chút cảm giác ǵ với một bài thơ hoặc bài văn, họ có thể bê toàn bộ sách vở vào. Rất an toàn. Giờ Sử, học sinh đứng lên căn vặn về vấn đề “nhạy cảm”, giáo viên ṿng vo nói nó “nhạy cảm” và lảng sang chuyện đông chuyện tây.
Khi đă sống quá lâu không được quyền nói lên quan điểm riêng của ḿnh, dần dần con người không cần đến quyền ấy, và thậm chí họ cũng không c̣n khả năng tư duy độc lập có suy nghĩ riêng, ư kiến riêng và tự phán xét điều ǵ đúng điều ǵ sai từ việc đọc, quan sát và đánh giá thực tế, chỉ c̣n lắng nghe một luồng thông tin duy nhất họ vốn luôn được nghe và tin vào những điều họ đă luôn được dạy. Họ đóng cửa không cần biết đến những cách suy nghĩ khác và cũng không cần quan tâm đến điều ǵ đang xảy ra. Cuộc sống tiếp diễn, ăn no mặc ấm, ăn ngon mặc đẹp, là đủ. Và khi không c̣n thấy giá trị và sự quan trọng của tự do dân chủ, của việc nói lên ư kiến riêng và đ̣i hỏi cho quyền lợi của bản thân ḿnh, của việc biểu t́nh, chống đối và phản kháng những điều họ cảm thấy không đúng, họ không c̣n đấu tranh v́ nó.
Rồi dần dần họ trở nên vô cảm và vô t́nh với mọi thứ. không c̣n ǵ là chuyện của họ. Đồng bào sống chết ra sao không phải việc của họ. Chính trị xă hội không phải việc của họ. An ninh lănh thổ không phải việc của họ. Việc sống c̣n của đất nước không phải việc của họ. Việc của họ giới hạn trong bán kính bản thân họ, gia đ́nh họ và công việc của họ. Họ sợ bị ảnh hưởng. Sợ bị liên luỵ. Thấy người quen bắt đầu bị nhà nước “quan tâm” v́ lên tiếng, họ rụt lại và không dám gọi hỏi thăm dù chỉ một cú điện thoại.
Mỗi con người Việt Nam đều biết xă hội đă nát bét như thế nào. Biết nhà nước cùng ban lănh đạo đă tồi tệ đến mức nào. Nhưng chỉ một số muốn có một sự thay đổi. Số c̣n lại thích ứng và không nghĩ đến, để tiếp tục tồn tại. Họ quên rằng họ là người VN. Họ đang sống ở VN. Họ ở Việt Nam và phải chịu những vấn đề, khó khăn và hạn chế của VN. Họ phải chịu sự bất công và bất ổn tại VN.
Họ quên rằng nếu mất nước họ sẽ không c̣n là người Việt Nam và không c̣n đất nước VN. Họ quên rằng nếu có chuyện trầm trọng xảy ra với VN, họ cũng sẽ phải hứng chịu. Họ quên rằng nếu họ đứng lên đấu tranh, kết quả sẽ đem lại tự do thực sự và cuộc sống tốt đẹp thuận lợi hơn cho họ. Họ quên rằng họ đă được học rất nhiều về tinh thần chiến đấu bền bỉ kiên gan của dân Việt Nam trong quá khứ chống lại kẻ thù xâm lược từ xa xưa và Việt Nam vẫn luôn là Việt Nam với ngôn ngữ riêng của người Việt Nam dù Trung Quốc đă rất nhiều lần xâm lược, và Việt Nam đă thoát khỏi ngàn năm Bắc thuộc c̣n giờ đây ta đang từ từ và dần dần mất từng tấc đất.
Họ quên rằng chỉ người Việt Nam mới có thể quyết định số phận của Việt Nam và chỉ có họ có thể đứng lên chứ không thể hy vọng vào sự can thiệp của bất kỳ quốc gia nào. Họ quên rằng không ai giúp đỡ một quốc gia mà bản thân người dân nước đó c̣n lănh đạm thờ ơ với dân tộc ḿnh.
Số phận dân tộc Việt Nam do chính người Việt Nam định đoạt.
If you don't stand up for your rights, who will? If you don't struggle for your better life, who will? If you don't fight for democracy, who will? Don’t keep waiting, do something! (Nếu bạn không đứng lên v́ dân quyền của bạn th́ ai làm cho? Nếu bạn không đấu tranh cho dân chủ th́ ai là mcho đây? Đừng cứ ngồi chờ măi thế, làm ǵ đi chứ!)
2g18ph sáng, Na Uy - 18/11/2009
----------------------------------------------------------------------------------------------
Ai không muốn được tự do?
Vài ngày trước học về người Mỹ, cuốn sách giáo khoa đề cập đến tự do và giáo viên của tôi hỏi: "Tại sao tự do lại quan trọng đến vậy?". Trygve, một trong số các bạn học hỏi lại "Ai không muốn được tự do?" Vấn đề nằm ở đó. Là điều tôi đang muốn bàn đến. Điều Trygve nói không hề sai, và tôi không phản đối, nhưng phải nói rằng tôi biết rất nhiều người không muốn và cũng không cần tự do.
Trên nguyên tắc, nếu bạn hỏi họ có yêu tự do không, họ đương nhiên sẽ nói có. Nhưng "tự do" chỉ là một từ, một khái niệm chung chung đối với họ. Trong thực tế, trong trường hợp rơ ràng cụ thể, hành động của họ lại cho thấy điều ngược lại, họ không muốn và cũng không cần đến nó. Tiêu biểu là nhiều người ở đất nước tôi và ở những đất nước do độc tài lănh đạo.
Tất cả đơn giản bởi họ không thực sự hiểu định nghĩa của tự do. Họ đă sống không có tự do trong một thời gian quá dài và không ư thức được ḿnh không may mắn như thế nào. Họ không biết lẽ ra họ có quyền lên tiếng và đấu tranh cho quyền lợi cá nhân họ. Họ không biết lẽ ra họ có quyền yêu cầu và phản kháng.
Trong một khoảng thời gian quá lâu, quá dài, họ đă sống không có tự do. Họ chỉ đơn giản là không quan tâm đến tự do ngôn luận, tự do về quan điểm chính trị, tự do tín ngưỡng tôn giáo, tự do cá nhân... Họ cũng chẳng quan tâm đến việc người dân nước khác được nhiều quyền lợi và tự do hơn họ.
Những cuộc đ́nh công và biểu t́nh của công nhân, nông dân, Công giáo, Phật giáo... bị đàn áp, họ không mấy quan tâm.
Bản kiến nghị phản đối dự án bauxite v́ ảnh hưởng trầm trọng đến không chỉ môi trường sống, nguồn nước, các sinh vật và người dân, mà c̣n rất nguy hại đến an ninh lănh thổ đất nước, bị lờ phắt, họ không mấy quan tâm.
Các nhà hoạt động dân chủ mong muốn một sự thay đổi bị buộc tội phản quốc và phải ngồi tù, họ không mấy quan tâm.
Các blogger và những người biểu t́nh bị bắt giữ, họ không mấy quan tâm.
Các phương tiện truyền thông bị kiểm duyệt và kiểm soát, họ không mấy quan tâm.
Người dân không được quyền cất lên tiếng nói của ḿnh, họ không mấy quan tâm.
Họ không quan tâm, không hiểu ḿnh không may mắn như thế nào.
Có những người có quan tâm, nhưng nỗi sợ lấn át họ, khống chế họ, khiến họ không thể làm ǵ được. Mỗi ngày giở báo ra họ thấy bao nhiêu điều chướng tai gai mắt, bao nhiêu điều bất công phi lư diễn ra xung quanh, họ chửi nhà nước, chửi lănh đạo, rồi sau đó v́ miếng ăn, v́ sống c̣n, họ đành phải làm lơ, giả vờ như không biết, không quan tâm và tự thuyết phục bản thân rằng ít nhất ḿnh cũng c̣n hạnh phúc hơn nhiều nước khác vẫn c̣n đang trong chiến tranh, rằng mỗi ngày họ vẫn c̣n được đi học hoặc làm việc, ăn mỗi ngày 3 bữa. Họ lờ đi những vấn nạn xung quanh họ, trong đất nước họ, ngay bên cạnh họ, và tự huyễn hoặc chính ḿnh rằng mọi thứ đang trở nên khá hơn, đất nước đang tiến bộ và thay đổi.
Có những người khác không chịu được nữa. Nhưng họ biết họ không làm ǵ được. Mỗi người họ chỉ là một cá nhân, cộng nhiều người lại chỉ là một nhúm người, không thể đấu tranh cho tự do quê hương họ. Họ chỉ c̣n một lựa chọn duy nhất, là đến một đất nước khác và t́m thấy tự do cho riêng bản thân.
Tôi rất hiểu sau khi đọc bài viết này có những người sẽ bảo rằng tôi là đứa phản động, phản quốc, đứa vô ơn, rằng người dân phải tuân theo lănh đạo, rằng tôi phải nghĩ lại ḿnh đă làm ǵ cho quê hương đất nước mà dám lên giọng đ̣i hỏi Tổ quốc phải làm ǵ cho tôi, rằng...
Chính v́ vậy, tôi phải nhấn mạnh là, yêu nước nghĩa là yêu, tự hào và làm điều tốt nhất cho Tổ quốc, trong định nghĩa yêu nước không nói tôi phải yêu và tuân theo nhà nước và ban lănh đạo. Là một người Việt Nam, tôi muốn cống hiến cho sự phát triển của Việt Nam, nhà nước tồn tại v́ sự phát triển của đất nước và đại diện bảo vệ quyền lợi của công dân. Nếu ban lănh đạo không màng đến quyền lợi người dân, nếu ban lănh đạo chỉ lo kiểm soát hệ thống truyền thông thay v́ bảo vệ lănh thổ an ninh đất nước, nếu ban lănh đạo tước quyền nói và biện hộ của những người bất đồng chính kiến trong phiên toà, nếu ban lănh đạo lục soát và bắt giữ người không cần giấy phép, nếu ban lănh đạo bưng bít không cho nhân dân biết về vấn đề lănh thổ trên đất liền cũng như hải đảo và bắt giữ những người biểu t́nh chống Trung Quốc- đất nước luôn lăm le muốn nuốt trọn đất nước tôi, và rất nhiều điều khác tôi không thể kể ra hết ở đây, tôi cảm thấy tôi có quyền lên tiếng và phản kháng. Và tôi không thấy bất kỳ lư do nào để cảm thấy xấu hổ về điều đó.
Tự do không phải cho không.
Tự do không rơi từ trên trời xuống.
Tự do là cái ta phải tranh đấu để đạt được.
Tôi yêu tự do. [Và đây là lư do đôi khi tôi cảm thấy ḿnh chỉ là một kẻ hèn nhát đầy nhục nhă]
15/2/2010 Viết lại từ bản tiếng Anh viết ngày 31/1/2010
----------------------------------------------------------------------------------------------
Thế nào là yêu nước?
Tôi 16 tuổi. Có rất nhiều người ngạc nhiên và không tin khi tôi nói tôi 16 tuổi sau khi đọc phần bài viết và tranh luận của tôi. Nhưng thực sự chuyện tôi 16 tuổi và có quan tâm chút ít đến chính trị cũng không có ǵ phi thường lắm. Bạn bè của tôi ở nước ngoài thường đều có ghi ǵ đó trong mục “quan điểm chính trị” trong hồ sơ cá nhân ở trang Facebook, và ít nhất họ có quan tâm đến những vấn đề chính trị và xă hội trong đất nước họ.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đă đủ khả năng suy nghĩ và phán đoán đúng sai.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đă ư thức được ḿnh cần ǵ, muốn ǵ và thiếu ǵ.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đă có chút ư kiến và bức xúc với những sai trái diễn ra xung quanh và có thể nói lên quan điểm, cách nh́n của ḿnh.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đă biết yêu nước và tự hào dân tộc.
Tôi không dám huênh hoang khoác lác tôi có hiểu biết nhiều về lịch sử, hay am tường về chính trị. Nói chung khi c̣n ở VN, tôi cũng chỉ như những người đồng trang lứa, chúi mũi vào hàng núi bài tập ở trường. Rồi khi có thời gian rảnh lại đọc sách, xem film, nghe nhạc, viết lách, vẽ vời… Và nói thật có lẽ trong một hoàn cảnh khác tôi cũng sẽ không quan tâm nhiều đến chính trị. Nói một cách nghiêm túc. Có thể tôi cũng sẽ như những người bạn ở đây, có một quan điểm, một đảng chính trị để ủng hộ, thế thôi. Nhưng ở VN lại khác.
Tôi mở blog năm 2007. Từ lúc đó tôi đă bắt đầu viết về những chướng tai gai mắt trong xă hội. Sau này nhiều chuyện xảy ra v́ một lư do đặc biệt, và may mắn gặp điều kiện đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều người, và được đọc những tin tức khác, tôi bắt đầu băn khoăn suy nghĩ và đối chiếu với những ǵ tôi đă được dạy trong trường lớp.
16 tuổi. Khi tôi sinh ra đất nước không c̣n chiến tranh. Tôi không biết ǵ về chiến tranh. Cũng không biết ǵ về VNCH. Điều tôi muốn nói ở đây rằng, có rất nhiều người vội vàng chụp mũ quy kết tôi có giọng điệu “miền Nam tay sai Mỹ- Nguỵ” hay “cái thứ nhảm nhí gọi là VNCH” (như tôi t́nh cờ đọc hôm qua). Không. Tôi không biết ǵ cả. Tôi không định nói ǵ cả. Tôi không biết ǵ về VNCH để so sánh với đất nước ta hiện nay, nước CHXHCNVN. Tôi chỉ sống, tôi nh́n những ǵ diễn ra xung quanh, và nghe những ǵ nhà nước nói. Tôi so sánh. Và bây giờ khi có điều kiện sống ở một đất nước khác, tôi so sánh. Những điều phi lư tôi muốn hỏi, tôi đă viết trong chùm ba bài viết sau chuyến đi Đông Âu. Tôi không muốn lặp lại sáo rỗng như một cái máy, như cách rất nhiều người lặp đi lặp lại y hệt một giọng điệu, bảo rằng tôi là phản quốc, tôi nghe theo bọn phản động lưu vong nước ngoài, không biết xây dựng đất nước, chỉ biết phá, rằng tôi nên nh́n lại tôi đă làm ǵ cho đất nước mà có quyền hỏi đất nước đă làm ǵ cho tôi, rằng đất nước ta đang ngày càng tiến bộ, rằng ở đâu chẳng có vấn đề, ở đâu chẳng có tham nhũng, rằng tôi không được phép phê b́nh những người lănh đạo chỉ v́ họ ăn nói thiếu trau chuốt cũng như cách tôi không được căi cha mẹ, rằng đất nước ta đang theo con đường định hướng XHCN, v.v. và v.v.
Ở đây tôi chỉ muốn hỏi: Bạn có yêu nước không? Và bạn yêu nước như thế nào?
Khi tôi sang Tiệp Khắc, một người VN ở đó đă nói, nhiều người mở nhà hàng chỉ phục vụ món Việt, nhưng họ ghi tên là nhà hàng Châu Á, cũng có nhiều người nói với người nước ngoài là ḿnh là người Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc… Nhưng tới khi ta nói ta day dứt nhiều vấn nạn trong nước, ta hy vọng một tương lai tốt đẹp hơn, một tự do dân chủ thực sự cho đất nước, khi người dân được phép nói lên ư kiến của ḿnh, họ bảo ta là những kẻ phản động, phản quốc.
Thế nào là phản động? Thế nào là phản quốc?
Trên Facebook theo tôi biết có hai địa chỉ “chống phản động”. Nhưng một cách mỉa mai, hai trang này hoàn toàn trái ngược nhau. Một trang chống lại những người mong muốn sự thay đổi, đấu tranh cho tự do dân chủ. một trang chống lại bất kỳ cái ǵ làm ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước, và với quan điểm này, chống phản động là chống tham nhũng, chống bưng bít thông tin (chống chặn facebook chẳng hạn), chống bán nước cũng như những dự án ảnh hưởng đến môi trường, đời sống và an ninh quốc pḥng đất nước (cụ thể đă mất ai Nam Quan, thác Bản Giốc, 10,000 km2 biển, và gần đây là dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, và vụ cho TQ thuê rừng đầu nguồn ở một số tỉnh miền Bắc, do hai vị tướng thuộc hàng “công thần” của Đảng CS, là Nguyễn Trọng Vĩnh và Đồng Sĩ Nguyên…)
Định nghĩa phản động c̣n tùy vào định nghĩa yêu nước.
Thế nào là yêu nước?
Yêu nước là né tránh những khuyết điểm của đất nước và huyễn hoặc bản thân rằng ở đâu cũng có vấn đề?
Yêu nước là thuyết phục bản thân rằng đất nước đang phát triển?
Yêu nước là không so sánh nước ta với nước ngoài và bảo so sánh là vọng ngoại?
Yêu nước là làm một công dân gương mẫu, mỗi ngày đi học hoặc đi làm và chấp nhận?
Yêu nước là răm rắp vâng lời, không bao giờ phản kháng và đ̣i hỏi và không bao giờ cười người lănh đạo, kể cả khi họ có những phát biểu như “VN và Cuba thay nhau canh giữ hoà b́nh thế giới” hoặc “Quyết tâm đưa giáo dục VN lên đỉnh cao thế giới”?
Yêu nước là để nhà nước làm bất kỳ cái ǵ, kể cả việc tiến hành những dự án ảnh hưởng trầm trọng đến môi trường, con người, vấn đề an ninh và lănh thổ đất nước?
Yêu nước là an ủi bản thân rằng nhà nước luôn có giải pháp?
Yêu nước là tuyệt đối tin tưởng, ngay cả khi thấy những điều phi lư, ngay cả khi thấy những người lănh đạo không thực hiện những điều họ đă tuyên bố?
Yêu nước là ngồi nhà và cười giễu những người biểu t́nh chuyện đất nước ta mất biển đảo?
Yêu nước là lôi sách Giáo dục công dân ra và lặp lại cho người khác?
Yêu nước là bắt bẻ và chống lại tất cả những ǵ trái ngược với ǵ nhà nước nói, kể cả những câu như “Chống phản động là chống tất cả những ǵ đi ngược với sự phát triển của đất nước, thế có nghĩa, chống tham nhũng là chống phản động, chống bưng bít thông tin là chống phản động…”?
Yêu nước là h́nh thành một ḷng tin tuyệt đối với Đảng và nghi ngờ tất cả những ǵ ngược lại?
Yêu nước là thấy một dự án nguy hiểm cho đất nước, cùng kư kiến nghị phản đối, rồi ngồi đó nh́n nhà nước bỏ mặc bản kiến nghị, tiếp tục tiến hành, và tự an ủi bản thân họ luôn biết họ đang làm ǵ?
Yêu nước là lơ đi những vấn nạn của đất nước v́ sợ loạn, là hoàn toàn không quan tâm đến chính trị, an ninh, chủ quyền, nhưng khi thấy ai đó lên tiếng th́ phản ứng và kết tội?
Yêu nước là yêu chế độ, yêu nhà nước, yêu Đảng?21.02.2010
----------------------------------------------------------------------------------------
Đừng bảo tôi im !
Có đôi khi suy nghĩ, tôi chợt cảm thấy có lẽ ḿnh nên bỏ tất cả. Bỏ tất cả việc viết lách này. Có rất nhiều lư do để tôi không nên tiếp tục viết.
Tôi 16 tuổi, ở tuổi này như những người đồng trang lứa tôi nên chú tâm học hành và có những mối quan tâm phù hợp với lứa tuổi.
Tôi không bị ép buộc phải lên tiếng, và tôi không đủ tư cách để lên tiếng và kêu gọi người khác phải đứng dậy tranh đấu cho quyền lợi cá nhân và thay thế một chế độ khác với những nhà cầm quyền khác, bởi dù ǵ tôi cũng đang sống ở nước khác, tôi là kẻ hèn nhát đứng từ xa ḥ hét kêu gọi, khi có chuyện tôi không phải cam chịu ǵ cả, và tôi nói ǵ cũng được, gào ǵ cũng được.
Có đôi khi tôi cảm thấy nhục nhă và ghê tởm với bản thân. Và có lẽ sự im lặng là lựa chọn tốt hơn cho tôi. Có nhiều lúc tôi cảm thấy như vậy. Dù tôi có viết hàng trăm, hàng ngàn bài, cũng không có điều ǵ xảy ra. Mọi việc đều diễn ra như vậy. Vô số người đă viết, vô số người đă lên tiếng, vô số người đă đấu tranh và cống hiến cho phong trào đấu tranh dân chủ, nhưng cũng không có ǵ thay đổi. Việc viết lách của tôi nói chung cũng không có lợi ǵ. Không tạo nên một sự thay đổi. Cũng không thuyết phục hay lôi kéo được ai. Rất nhiều người cũng đă bảo VN không cần những người như tôi, và thay v́ chê bai chế độ, không đóng góp, có lẽ tôi nên ngậm họng và sống cho đất nước tôi đang sống.
Có đôi khi tôi cảm thấy ḿnh là một kẻ hèn nhát. Dĩ nhiên khi ở VN, tôi không viết, ư tôi là tôi có viết về những bức xúc trong xă hội nhưng không viết về chính trị chẳng phải v́ tôi sợ, mà trong nước tôi chưa kịp thấy nhiều để ư thức được người dân trong nước không may mắn như thế nào. Chỉ khi được đến một đất nước khác và đi một số nơi, tôi mới thấy một số điều và so sánh, tôi mới bắt đầu viết về chủ đề này. Nhưng có lẽ tôi nói chung cũng vẫn là một kẻ hèn nhát to miệng, kêu gọi người dân trong nước đứng lên phản kháng, trong khi ḿnh đă an toàn.
Có lẽ tôi nên im lặng. Và mọi người cùng im lặng. Chúng ta hăy cùng ngồi yên và chấp nhận hoàn cảnh, với suy nghĩ mọi nước đều có vấn đề, khó khăn riêng, và mỗi chế độ đều có cái tốt cái xấu của nó. Chúng ta hăy cùng im lặng và lờ đi những vấn nạn của đất nước, với an ủi rằng đất nước dù sao cũng đang tiến bộ. Chúng ta hăy cùng im lặng và tin tưởng rằng việc im lặng chấp nhận sẽ giúp đất nước b́nh yên. Chúng ta hăy dùng từ "nhạy cảm" để né tránh mỗi khi bất kỳ ai đề cập đến vấn đề an ninh lănh thổ.
Chúng ta hăy tập trung học hành, làm việc và đừng quan tâm đến chính trị.
Chúng ta hăy ngồi yên đó, để TQ kéo sang tiến hành dự án bauxite ở Tây Nguyên, huỷ hoại môi trường sống, giết chết sinh vật, gây bệnh tật cho đồng bào ta, và từ từ chiếm phần trung tâm của đất nước ta. Chúng ta hăy ngồi yên đó, để TQ thuê rừng đầu nguồn và chấp nhận tất cả những hậu quả của nó như sự ảnh hưởng đến sinh thái và lũ lụt, và để dân TQ kéo sang VN sống. Chúng ta hăy ngồi yên đó, và để đồng bào ta bị đánh cướp hoặc giết chết ngoài biển Đông. Chúng ta hăy ngồi yên đó, để tấm bản đồ lưỡi ḅ đi khắp thế giới, và mọi người dần dần tin rằng biển Đông thuộc về TQ, HS- TS thuộc về TQ. Chúng ta hăy nhắm mắt lại, và ngưng việc đọc báo đi, để tưởng tượng rằng không có điều ǵ tồi tệ xảy ra và đất nước vẫn đang phát triển.
Nhưng liệu tôi, và bạn có thể làm được thế không?
Nếu muốn, tôi có thể quên VN đi. Tôi có thể chỉ nên sống cho Na Uy. Và bất kỳ cái ǵ khác. Bạn cũng vậy. Nhưng liệu chúng ta có thể làm được như thế không?
Mọi chuyện có lẽ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều nếu không có những vấn đề với TQ. Bây giờ ai cũng biết t́nh h́nh giữa TQ và VN đă nghiêm trọng như thế nào. Không, đừng nói với tôi VN là nước nhỏ. Không, đừng nói với tôi VN xui xẻo nằm quá gần một đất nước đầy tham vọng bá quyền như TQ. VN không phải là nước nhỏ duy nhất phải chống chọi với một nước lớn. VN không phải là nước duy nhất nằm gần TQ. Tôi biết tôi không thể làm được ǵ cả. Tôi là một cá nhân, và một cá nhân chỉ là được những việc nhỏ nhặt trong giới hạn của một cá nhân. Nhưng nếu nhiều cá nhân gộp lại? "Don't wait for leaders; do it alone, person to person" (Mother Teresa). Nếu VN phải đối mặt với TQ, nếu nhân dân VN phải đối mặt với nguy cơ mất nước, ai sẽ cứu VN ngoài chính người dân VN? Mỹ ư? Ồ không bạn ạ, người Mỹ chỉ làm những ǵ tốt nhất cho nước Mỹ, đừng quên Mỹ đang mắc nợ TQ, và đừng quên không có lư do cụ thể nào để Mỹ phải giúp đỡ VN. Hay một vị Bụt hiện ra hỏi: "V́ sao con khóc?" và phẩy cây phất trần biến điều ước trở thành hiện thực?
Phật có câu: "No one saves us but ourselves. No one can and no one may. We ourselves must walk the path".
"It's a dirty world out there, but if no one agrees to do the cleaning, the whole country goes down a shit house" (Vikas Swarup).
Tôi đủ tỉnh táo để hiểu những bài viết của tôi không đem lại một sự thay đổi cụ thể nào. Có một số người đă hỏi thẳng, tôi nhận được bao nhiêu tiền để viết. Tôi cảm thấy hổ thẹn cho họ. Tôi sẽ không giải thích, tôi chỉ đơn giản trích một câu của Isabel Allende: "How can one not write about war, poverty and inequality when people who suffer from these afflictions don't have a voice to speak?" Nếu bạn hoàn toàn cho rằng việc viết lách là vô bổ, đừng quên trong chiến tranh không phải ai cũng tham gia chiến đấu, có những người chiến đấu bằng ng̣i bút. Có những người đóng góp theo cách riêng của họ.
Mọi người biết việc viết lách không đem lại ích lợi ǵ nhiều. Vô số người đă viết. Vô số người đă lên tiếng. Không có ǵ được thay đổi. Bản kiến nghị phản đối dự án bauxite được rất nhiều người kư tên cuối cùng cũng bị bỏ mặc. Những người biểu t́nh phản đối TQ bị bắt. Blogger bị bắt và bỏ tù. Không có ǵ được thay đổi. Nhà nước vẫn tiếp tục làm việc của họ. Họ vẫn chặn Facebook. Họ vẫn kiểm soát thông tin. Họ vẫn cấm nhắc tên Hoàng Sa Trường Sa trên game online. Họ vẫn treo băng rôn chúc mừng quốc khánh TQ. Họ vẫn xử tù người bất đồng chính kiến. Họ vẫn tiến hành dự án bauxite Tây Nguyên. Họ vẫn tiến hành dự án điện hạt nhân. Họ vẫn cho thuê TQ thuê rừng đầu nguồn. Họ vẫn.. Họ vẫn...
Nhưng thay v́ đặt câu hỏi tại sao tôi lại viết dù biết việc lên tiếng không đem lại ích lợi, tại sao bạn không hỏi v́ sao đă rất nhiều người lên tiếng nhưng vẫn không có điều ǵ thay đổi? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ hoàn toàn không quan tâm đến nhân dân? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ không cho phép nhân dân biểu t́nh hoặc chỉ đơn giản là cất tiếng nói? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ gạt ngang không đếm xỉa đến bản kiến nghị phản đối một dự án gây tác hại trầm trọng đến môi trường, sự sống, và cả an ninh, lănh thổ đất nước? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ chặn blog, chặn website? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi dân oan khiếu kiện, họ không bao giờ giải quyết? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ không đầu tư công sức vào nền giáo dục, tiếp tục những tṛ cải cách chạy ṿng quanh không cần thiết, bằng cách lấy kiến thức năm này đắp vào năm khác và quay ṿng? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ không giải quyết vấn đề tham nhũng trầm trọng và giải thích VN không phải là nước tham nhũng nhất TG và quốc gia nào cũng có? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ không màng đến vấn đề giao thông, để hàng chục ngàn người chết mỗi năm v́ tai nạn giao thông, và phần lớn v́ đường sá chật chội, đầy "lô cốt", kém chất lượng và gây ra nhiều cái chết phi lư? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ xem nhân dân là con cái không được phép căi lời và "hàng xóm" không cần can thiệp? Họ là những người lănh đạo như thế nào mà họ lên nắm quyền khi nhân dân không biết họ là ai để bầu cho họ? Họ là những người lănh đạo như thế nào mà họ dù làm bất kỳ điều ǵ, vẫn tiếp tục giữ cái ghế của ḿnh? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ e ngại mọi sự so sánh và kết luận đó là vọng ngoại và phản quốc? Họ là những người lănh đạo như thế nào khi họ không dám nh́n thẳng vào khuyết điểm và huyễn hoặc nhân dân rằng mọi đất nước đều có vấn đề riêng và đất nước ta đang ngày càng tiến bộ?
Ở đây tôi chỉ muốn nói lên vấn đề ư thức. Tôi không có ư định tung hô nước ngoài như nhiều người sẵn sàng chụp mũ. Tôi chỉ đưa ra một vài so sánh. Trong ư thức người dân cũng như người lănh đạo ở những quốc gia có tự do dân chủ, nhà nước được nhân dân bầu lên, và tồn tại v́ lợi ích của nhân dân và đất nước. Nhân dân đóng thuế nuôi các ông lănh đạo, và khi các ông làm việc không tốt, các ông phải nghe phê b́nh, và có thể bị phế truất. Có rất nhiều người vẫn thường lầm lẫn giữa khái niệm yêu nước và yêu nhà nước. Tất cả đơn thuần chỉ là tṛ chơi đánh tráo khái niệm. một kiểu áp đặt thường thấy. Quốc gia dân tộc là cái trường tồn. Nhà nước là cái tồn tại tạm thời. Khi hai cái đi ngược nhau, tôi không nghĩ tôi nên chọn cái ngắn thay v́ cái dài. Có nhiều người sẽ bảo tôi là kẻ vô ơn. Rằng tôi sinh ra và lớn lên dưới chế độ này, tôi ăn cơm trong chế độ này, tôi đi học trong chế độ này, tôi phải mang ơn thay v́ phản chủ. một lần nữa phải nhấn mạnh, đây chỉ là vấn đề ư thức. Không biết v́ lư do ǵ, dường như người dân VN có thói quen thường sợ hăi và mang ư thức ḿnh đang mang ơn nhà nước. Trong khi thực tế nhà nước lập ra để lèo lái đất nước, và đại diện cho quyền lợi của nhân dân. Tôi phải biết ơn à? Tôi đă nh́n thấy các ông lănh đạo như thế nào. một tờ báo chính thức trong nước từng viết, phải mất 175 năm để VN đuổi kịp Singapore, với điều kiện Singapore đứng yên- điều này là không thể. GDP cũng tụt hàng trên thế giới. Tôi phải biết ơn đất nước v́ đă độc lập, tự do, hạnh phúc à? Ta độc lập mà ta không dám nhắc đến mối quan hệ VN- TQ? Ta độc lập mà ta không dám biểu t́nh chống TQ? Hạnh phúc? Hạnh phúc mà sau này vô số người vẫn t́m cách bỏ đi, bằng cách này hay cách khác, hôn nhân, du học, lao động hợp tác, làm giấy tờ giả...? Hạnh phúc mà đa phần những người đă đi đều không muốn về nước sống?
Tôi sẽ bị xem là kẻ hèn nhát. Tôi không dám ở ngay trong nước hô hào. Tôi thừa nhận, có nhiều lúc tôi đă tự cảm thấy ḿnh là một kẻ hèn nhát. Tôi đi. Tôi không ở lại. Nhưng cách đây không lâu, ở trường tôi có buổi giới thiệu về một số trường ĐH ở Na Uy và ở những nước khác như Anh, Úc, Mỹ, New Zealand... có một tấm bảng có ḍng chữ lớn: "Do something for your country: LEAVE!" May mắn được đi, tôi có những quyền tôi không thể có trong nước. May mắn được đi, bằng những bài viết, dù có thể là vô bổ, tôi đóng góp một phần nào đó. May mắn được đi, tôi có cơ hội mở rộng tầm nh́n, và so sánh sự khác biệt giữa “hai thế giới” (tôi thích nói là “hai thế giới”). Những người e ngại sự so sánh không thể nh́n thẳng vào những khuyết điểm và hạn chế của bản thân để chỉnh sửa và tiến bộ. So sánh là cần thiết. So sánh dẫn đến cạnh tranh. Cạnh tranh giúp phát triển. Thử tưởng tượng, nếu cả một khu vực bạn sống chỉ có một tiệm giày. Bạn không c̣n lựa chọn nào khác, dù đẹp dù xấu bạn cũng phải vào đó mua giày. Nhưng nếu có khoảng chục tiệm giày, à không nhất thiết, có hai tiệm giày thôi cũng được, bạn được quyền lựa chọn vào tiệm A hay tiệm B, và để thu hút khách hàng, mỗi tiệm dĩ nhiên phải cạnh tranh và nâng cao chất lượng sản phẩm. Tương tự với chính trị. Ồ vâng bạn sẽ nghĩ tôi là đứa tâm thần khi so sánh chính quyền với tiệm giày, nhưng tôi chỉ đang phân tích. Nếu có nhiều đảng, các đảng phải cạnh tranh nhau, đưa ra nhiều chính sách v́ nhân dân và đất nước, và người dân dĩ nhiên sẽ bỏ phiếu cho cái đảng có nhiều chính sách tối ưu hơn. Nhưng nếu chỉ có một đảng duy nhất, và đặc biệt những người lănh đạo không bao giờ bị bắt lỗi, không bao giờ bị phê b́nh, không bao giờ bị phế truất, các ông muốn làm bao lâu cũng được, ngồi đó bao lâu cũng được. Không phải rơ ràng là trong trường hợp đó, cái đảng duy nhất này có thể làm bất kỳ điều ǵ, kể cả những việc có hại cho đất nước sao?
Trong bài viết "Ai không muốn được tự do?", tôi đă có đề cập đến sự tự do. Vấn đề chỉ là khái niệm về tự do. Khi con người đă sống quá lâu trong một xă hội nơi họ không được phép có tư duy độc lập và phát biểu ư kiến thực sự của ḿnh, họ dần dần quên mất lẽ ra là con người, họ nên có quyền cất tiếng nói. Trong nghệ thuật, nếu có khuôn mẫu định sẵn và một dây xích ḱm hăm, người nghệ sĩ không thể làm việc với toàn bộ khả năng của ḿnh. Thiếu tự do, con người bị ḱm hăm, khả năng bị giới hạn. Cũng như trong đời sống. Albert Camus từng nói: "A free press, of course, can be good or bad, but most certainly, without freedom, a press will never be anything but bad". Nói mỗi nước đều có tự do dân chủ, chỉ là chế độ khác biệt nên sự dân chủ có màu sắc khác nhau chỉ là lối né tránh cái thực tế chẳng có tự do dân chủ. Nói mỗi nước đều có vấn đề, không có chế độ nào hoàn hảo chỉ là một lối lấp liếm không dám nh́n thẳng vào những khuyết điểm của ḿnh.
Đúng, không có chế độ nào 100% hoàn hảo. Nhưng cho đến nay, qua thời gian, đến sự tiến bộ hiện nay của loài người, chế độ dân chủ được xem là lựa chọn tốt nhất. Nhưng có lẽ con chim bị nhốt quá lâu trong lồng khi nh́n thấy cửa mở cũng rụt lại không dám bay ra thế giới rộng lớn bên ngoài. Có lẽ con người sợ hăi sự thay đổi. Thay v́ góp sức vào một sự thay đổi, thay v́ đứng lên bảo vệ cho quyền lợi của chính bản thân ḿnh, họ ngồi yên chấp nhận thực tế và họ cách lơ đi những vấn nạn của đất nước. Erich Fried có câu nói nổi tiếng được viết ngay trên phần c̣n sót lại của bức tường Berlin tôi đă may mắn có dịp thấy tận mắt: "He who wants the world to remain as it is doesn't want it to remain at all".
Nếu muốn, tôi có thể đáp máy bay về nước, có thể để bị bắt và ngồi tù, lúc đó mọi người sẽ biết đến tôi, sẽ cuối cùng công nhận tôi chứng minh được những ǵ ḿnh đang nói thay v́ khoác lác phô trương, sẽ cuối cùng ban cho tôi một danh hiệu, hay một tấm bằng khen để sau này ra tù tôi treo trong nhà và tự hào giới thiệu mỗi khi khách đến, nhưng liệu điều ấy có giúp ích được ǵ không? Ư tôi không phải bảo việc ngồi tù là vô bổ. Tôi rất nể trọng và kính phục những người đă dám lên tiếng và chấp nhận việc ngồi tù là một cái giá của việc tranh đấu của ḿnh. Tôi thực sự rất nể trọng họ. Và cảm thấy những ǵ ḿnh làm chẳng là chút ǵ so với những ǵ họ đă làm. Và nhiều lúc cảm thấy bản thân là một kẻ hèn nhát đáng ghê tởm.
Nhưng...
Đừng bảo tôi im v́ tôi sống ở Na Uy.
Đừng bảo tôi im v́ tôi 16 tuổi.
Đừng bảo tôi im và bảo tôi chưa đủ trải nghiệm.
Đừng bảo tôi im và bảo tôi thiếu hiểu biết.
Đừng bảo tôi im và kết tội tôi chỉ copy và paste.
Đừng bảo tôi im v́ bạn im.
JOYCE ANNE NGUYỄN ( NGUYỄN ĐẮC HẢI DI )
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tổ quốc trên hết
H ƯƠNG TRÀ
Xin bắt đầu bài viết này bằng lời di chúc của vị vua anh minh Trần Nhân Tôn: “Các ngươi chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ tự cho mình cái quyền nói một đằng, làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra nơi biên ải, các chuyện đó khiến ta nghĩ đến những chuyện khác lớn hơn, tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra cái cớ tranh chấp, không thôn tính được ta thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta. Dần dần họ sẽ biến giang sơn của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy các ngươi phải nhớ lời ta dặn: một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhủ này như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.
Thật đau buồn khi những lời di chúc đầy tinh thần dân tộc này của vị vua Trần Nhân Tôn, ngày nay đã bị quên lãng dần trong lòng dân tộc, nhất là hầu hết học sinh, sinh viên dưới mái trường Xă Hội Chủ Nghĩa do Đảng CSVN lãnh đạo cũng hoàn toàn xa lạ với những công lao to lớn của tiền nhân. Thật vậy, vì luôn luôn đặt quyền lợi của Tổ quốc, quyền lợi của dân tộc lên trên hết cho nên, vua Trần Nhân Tôn đã mở ra hội nghị Diên Hồng để lấy ý kiến nên hòa hay đánh của toàn dân trước ngoại xâm. Cuối cùng với tinh thần đoàn kết và thống nhất được ý chí dân tộc mà nhà vua đã đánh bại hoàn toàn giặc Tàu xâm lược.
Nhìn lại lịch sử VN từ xưa đến nay, chưa có một triều đại nào cam tâm dâng đất, dâng biển của đất nước cho ngoại bang TQ như triều đại của ĐCSVN hiện nay. Lịch sử cũng như ngay cả ĐCSVN vẫn thường lên án Lê Chiêu Thống là cổng rắn cắn gà nhà. Nhưng dưới thời Lê Chiêu Thống cai trị đất nước, lãnh thổ VN vẫn được bảo toàn không bị mất dù chỉ một tấc đất. Trong thời đại thông tin rộng mở như bây giờ, từng sự thật về những hành động của các nhà lãnh đạo CSVN đối với Tổ quốc và nhân dân ngày càng được phơi bày ra ánh sáng cho, dù đảng đã dùng mọi thủ đoạn để bưng bít thông tin. Mục đích của bài viết này là cũng chỉ muốn đưa ra những sự thật trong muôn ngàn sự thật mà các nhà lãnh đạo CSVN đã, đang và sẽ làm đối với quê hương đất nước để cho các chiến sĩ trong lực lượng quân đội, công an và những ai còn trung thành với đường lối và sự chỉ đạo của các cấp lãnh đạo hiện nay phải nhìn lại việc làm của mình, để sau này khỏi mang tội với Tổ quốc và nhân dân.
Chúng tôi không tham gia bất cứ một đảng phái hoặc tổ chức nào, chúng tôi chỉ là thành phần trẻ, là công dân của đất nước, với tinh thần trách nhiệm và lòng yêu quê hương đất nước bắt buộc chúng tội phải lên tiếng, cũng như sẵn sàng chấp nhận mọi nguy hiểm sau này. Đă là con người th́ hành động cũng có lúc đúng, lúc sai. Nhưng cốt yếu là phải nhận ra được cái lỗi lầm để mà khắc phục, hầu tránh tái phạm. Tuy bây giờ là muộn màng, nhưng cũng chưa quá muộn để những kẻ đă đánh mất lương tri, đang lầm đường lạc lối, phải thức tỉnh lương tâm ḿnh trên trên bước đường dân chủ hóa đất nước, để một nước Việt Nam có thể phát triển hùng mạnh, sánh vai với các nước trên toàn thế giới. Chỉ có thế mới có thể gác qua một bên quá khứ, xoa dịu nỗi đau của hàng trăm ngàn vong linh của những người dân vô tội bị chết oan trong chính sách cải cách ruộng đất và phong trào nhân văn giai phẩm ở miền bắc (1953-1957), cùng với những mồ chôn tập thể ở Huế (1968) và các trại tập trung cải tạo sau năm 1975 do ĐCSVN thực hiện. Đây chính là nỗi đau không của riêng ai, mà là của toàn thể dân tộc Việt Nam! Lịch sử Việt Nam măi măi khắc ghi những h́nh ảnh đau thương này.
Không ai chủ trương tiêu diệt ĐCSVN, kể cả các phong trào và những người đang đấu tranh bất bạo động cho dân chủ nhân quyền hiện nay, cũng như những công dân yêu nước đang bị đảng giam cầm, những tội danh mà đảng đưa ra để bỏ tù những công dân yêu nước này là do tòa án của đảng tự đặt ra để kết án họ, chớ thật ra việc làm của họ là phù hợp với hiến pháp của đảng (điều 69 Hiến Pháp) và những điều khoản trong các công ước quốc tế mà chính quyền CSVN đã ký và tình nguyện tham gia. Cương lĩnh của các đảng phái và các phong trào tranh đấu cũng chỉ đòi hỏi một sự cạnh tranh công bằng, bình đẳng với ĐCSVN thông qua việc ứng cử và bầu cử tự do để nhân dân chọn lựa. Hiện nay, các nhà lãnh đạo đảng đang xiết chặc vòng dây kiểm soát hệ thống Internet, chặc đứt mọi nguồn kinh tế của các nhà đấu tranh dân chủ, bắt buộc những người sử dụng điện thoại di động phải đăng ký tên và số Chứng Minh Nhân Dân (CMND) để theo dơi, mọi việc giao dịch với ngân hàng để vay tiền sản xuất của người dân đều phải qua sự kiểm soát và giới thiệu của các cấp chính quyền, thông tin báo chí đều phải đi bên lề phải do đảng đề ra, mọi quyền hành lãnh đạo trong tất cả các ban ngành đoàn thể trong hệ thống chính quyền từ cơ quan nhỏ nhất cũng đều phải là đảng viên của ĐCSVN…v.v…. Đây là những việc làm không thể chấp nhận được trong một đất nước vừa là thành viên WTO, thành viên LHQ, chủ tịch luân phiên ASEAN mà Việt Nam đang thụ hưởng.
Đất nước đang thực sự lâm nguy vì những hành động ươn hèn để giữ vững địa vị cá nhân của các nhà lãnh đạo chóp bu của ĐCSVN, đây là một sự thật quá rõ ràng. Hành động trên thực tế của các cấp lãnh đạo đảng từ trung ương xuống địa phương đều thể hiện sự thật này. Ngoài việc vùng đất địa đầu Ải nam quan, 2/3 thác bãn Giốc cùng bãi Tục Lãm và trên 10.000km2 vùng biển Vịnh Bắc Bộ đã thực sự về tay Trung Quốc qua các hiệp định, hiệp ước tháng 12/1999 và tháng 12/2000 mà chính quyền CSVN đã ký với TQ, nhưng cho đến hôm nay nhân dân cũng không được biết nội dung các bản hiệp định, hiệp ước này. Còn quần đảo Hoàng Sa nơi có cuộc hải chiến giữa hải quân VNCH với hải quân TQ đầu năm 1974 th́ đă được thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký công hàm tháng 9/1958 thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc. Trong khi phần lớn quần đảo Trường Sa th́ đă bị Trung Quốc xâm chiếm năm 1988, mà hiện nay bọn người TQ đã xây dựng xong các phi trường và căn cứ quân sự rồi. Còn nhớ trước đây, TQ đã hăm dọa và ngăn cản không cho các công ty khai thác dầu hỏa của Anh và Hoa kỳ hoạt động trên vùng biển VN theo hợp đồng giữa VN và các công ty này, thì hôm nay ngày 26/2/2010 vừa qua, TQ đã đưa lực lượng và phương tiện kỹ thuật đến để dò tìm và khai thác dầu hỏa trên vùng biển đó trước sự im lặng của các nhà lãnh đạo VN.
Trong năm vừa qua Trung tâm thương mại Hồng Vận thành phố Móng Cái do người TQ xây dựng đã ngừng thi công bởi vì Việt Nam phát hiện phía Trung Quốc đã bí mật đào đường hầm xuyên qua biên giới VN. Các nhà lãnh đạo CSVN đã dùng quyền lực của mình để thực hiện cho bằng được dự án khai thác Bauxite ở Tây nguyên, một dự án đã được ông đại tướng Võ Nguyên Giáp và các tướng lãnh khác trong đảng, các đại biểu Quốc hội cùng trên 3000 nhà trí thức bao gồm từ các giáo sư, tiến sĩ, nhà văn, nhà khoa học ưu tú trong và ngoài nước phản đối bằng những kiến nghị và đưa ra những tư liệu, phân tích chuyên môn về một đại họa cho môi trường, cho cuộc sống của nhân dân, cho nền văn hóa lâu đời của Tây nguyên, nhất là ảnh hưởng đến sự mất nước trong tương lai nếu đại dự án bô xít vẫn được tiếp tục cho TQ khai thác bởi vì, theo như sự nhận định của đại tướng Võ nguyên Giáp: ai làm chủ được Tây nguyên có nghĩa là sẽ làm chủ cả Đông dương. Nhưng với những con người lãnh đạo đất nước bất tài, không có tư duy và tầm nhìn chiến lược như hiện nay, việc khai thác bô xít vẫn ngang nhiên tiến hành. Tây nguyên đang giẫy chết vì sự khai thác Bô xít, vì sự quậy phá của hàng trăm ngàn công nhân TQ, toàn dân VN đang đau khổ vì tình trạng lạm phát gia tăng, vì sự mất đất do các cán bộ cùng cơ quan nhà nước lạm dụng quyền hành lấy đất của dân, nhất là tình trạng bao che tham nhũng, tiêu cực đang lan tràn công khai trong xã hội. Những đại nạn đang xảy ra cho nhân dân và đất nước chưa khắc phục được, thì mới đây dư luận trong và ngoài nước lại biết đến cái tin động trời: 2 tỉnh giáp biên giới Trung Quốc: Lạng Sơn và Quảng Ninh cùng với 8 tỉnh khác đã âm thầm ký cho Hồng Kong, Trung Quốc và Đài loan thuê trên 300 ngàn hecta rừng đầu nguồn trong thời hạn 50 năm. Trong đó, riêng phần của Trung Quốc là 264 ngàn hecta khiến cho trung tướng Đồng Sĩ Nguyên và thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cùng đứng đơn kiến nghị lên trung ương đảng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Nông nghiệp-Môi trường trong đó có đoạn: “Đây là hiểm họa cực lớn liên quan đến an ninh nhiều mặt của quốc gia. Mất của còn làm lại được, còn mất đất là mất hẳn. Các tỉnh cho thuê rừng dài hạn là tự sát, còn các nước thuê rừng của ta là cố tình phá hoại nước ta và gieo tai họa cho nhân dân ta một cách thâm độc và tàn bạo”. Riêng bài viết của cựu thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh (người đã từng làm đại sứ VN tại TQ 15 năm) có tựa đề: cảnh giác với thủ đoạn bành trướng mềm của Trung Quốc được đăng trên trang web bô xít và các trang web khác. Cuối bài ông kêu gọi: “Trước những hành động của ông láng giếng hữu nghị trên biển đông cũng như trên đất liền VN. Hàng triệu người VN yêu nước đang bức xúc và sôi gan. Chúng ta phải làm gì đây?”.
Nhìn qua những việc làm của các nhà lãnh đạo CSVN trong thời gian qua. chúng ta có thể nhận thấy ngay rằng: rồi đây VN là một Tây Tạng thứ 2 của Trung Quốc thứ 2 của Trung Quốc là điều chắc chắn sẽ xảy ra bởi vì, không phải ngẫu nhiên mà những sự việc khó tin nhưng có thật này lại xảy ra.
- Trang web thương mại hợp tác VN và TQ, nhưng tên miền…vn lại để cho phía TQ sử dụng hàng mấy năm liền để họ tự do đăng những bài nói xấu VN, đến khi các nhà trí thức biết được và phãn đối thì mới chịu ngưng.
- Trang web điện tử của ĐCSVN do ông Đào Duy Quát làm Tổng Biên Tập, lại đăng nguyên văn bài của các trang web TQ về cuộc tập trận của hải quân TQ trên vùng biển Đông thuộc hải phận VN mà họ từng tuyên bố là của họ gồm cả HS-TS của VN mà không có lời bình luận nào cả. Đến khi gặp sự phản đối quyết liệt của các nhà trí thức cư dân mạng thì mới chịu gỡ xuống. Hành động nối giáo cho giặc này của ông Quát chỉ bị phạt hành chính là 30 triệu đồng VN. Trong khi đó, người con gái Phạm Thanh Nghiên ngồi tọa kháng tại nhà với biểu ngữ “HS-TS là của VN” thì bị bắt giam, ra tòa lãnh bản án 4 năm tù và 3 năm quản chế. Còn nhà báo tự do điếu cày Nguyễn Văn Hải thì bị chính quyền vu khống là trốn thuế với 3 năm tù, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy thì bị công an dàn cảnh đánh trọng thương để có cớ bắt chị với tội danh đánh người, cuối cùng chị phải nhận lãnh bản án 42 tháng tù và 3 năm quản chế.
- Những pano kỹ niệm 65 năm thành lập QĐNDVN được trưng bày trên các ngã đường của thành phố HCM, dưới lá cờ VN lại là hình ảnh của đoàn quân TQ. Khi phóng viên đài RFA phỏng vấn ông Nguyễn Thành Rum (GĐ sở VH-TT) thì ông này trả lời: đó là hình ảnh của đoàn quân TQ được nhân viên của ông lấy từ các trang web của TQ và đã được chỉnh sửa lại, đến khi phóng viên hỏi tại sao ngày lễ kỷ niệm QĐNDVN mà lại không in hình của đoàn quân VN thì ông Rum không trả lời mà cúp điện thoại.
- Song song với những lời tuyên bố đầy khiêu khích và xem thường VN của phát ngôn viên TQ Jiang Ju ngày 5/1/2010: “những tuyên bố của VN chẳng hề trở ngại lớn lao gì đến kế hoạch phát triển của TQ trong khu vực, cũng chẳng gây thiệt hại đáng kể gì đến quan hệ song phương của 2 nước”, cùng lời đe dọa của đại sứ TQ tại VN Tôn quốc Cường ngày 6/1/2010: “hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại,… VN nên tạm gác lại tranh chấp với TQ, chờ thời gian chính mùi rồi sẽ giải quyết”. Nhật báo giải phóng quân TQ đăng bài viết về biên giới như sau: “Nơi nào mà lợi ích của quốc gia chúng ta mở đến, th́ đó là nhiệm vụ của lực lượng vũ trang của chúng ta”.
Với những lời nói của kẻ bề trên như thế, nhưng các nhà lãnh đạo CSVN vẫn im lặng không dám phản đối, ngược lại lúc nào cũng tuyệt đối trung thành với châm ngôn: “16 chữ vàng và 4 tốt” do TQ đề ra. Đã vậy mà TQ cũng chưa vừa ý, còn đưa Dương Khiết Trì (UVBCT) thay mặt ĐCSTQ qua Hà Nội họp với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để đưa thêm 4 mối tương quan nữa cho 2 nước Việt-Trung thực hiện đó là:
- Sơn thủy tương liên dịch - Sông núi liền nhau
- Văn hóa tương thông ---- - Văn hóa hiểu nhau
- Lý tưởng tương đồng ---- - Lý tưởng giống nhau
- Mệnh vận tương quan ---- - Vận mệnh gắn bó
- Trong khi TQ lúc nào cũng tìm cách chiếm đoạt nước ta, ngang nhiên bắt bớ, tịch thu tài sản và đánh đập ngư dân của ta để đòi tiền chuộc khiến cho ông Nguyễn Việt Thắng (chủ tịch hiệp hội hải sản VN) bức xúc tuyên bố: “TQ thường xuyên bắt tàu đánh cá của VN, ngay cả khi tàu đánh cá VN không hoạt động trong các vùng biển mà họ cấm, nhưng TQ vẫn bắt và đòi tiền chuộc”. TQ đã ngang nhiên tuyên bố những lời nói trịch thượng và đe dọa VN như thế, nhưng các nhà lãnh đạo VN lúc nào cũng trung thành và ca ngợi TQ bằng chứng là, ngày 17/1/2010 trên trang web điện tử của chính phủ CSVN có điện văn chúc mừng kỷ niệm 60 năm quan hệ VN-TQ có đoạn: “Nhân dân VN luôn luôn ghi nhớ với lòng biết ơn sâu sắc, sự ủng hộ và giúp đỡ to lớn của đảng, chính phủ và nhân dân TQ anh em đã dành cho nhân dân VN trong cuộc đấu tranh giải phóng đất nước trước đây và sự nghiệp xây dựng đất nước hiện nay. Quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện VN-TQ trên cơ sở phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt đã tạo động lực mới quan trọng đưa quan hệ 2 nước phát triển lên tầm cao mới”.
Vì lòng biết ơn sâu sắc về sự giúp đỡ của TQ mà ngày nay đất nước phải mất đi những phần đất cùng các hải đảo và vùng biển thiêng liêng nhất mà tiền nhân xưa đã phải hy sinh xương máu để gìn giữ. Cũng vì lòng biết ơn sâu sắc mà đại dự án bô xít Tây nguyên (một dự án cực kỳ nguy hiểm cho tương lai đất nước) giao cho TQ khai thác, cùng với 264 ngàn hecta rừng nguyên liệu đầu nguồn cũng dành cho TQ thuê thời gian 50 năm. Trong tương lai không biết với phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt cùng 4 mối tương quan mà TQ vừa thêm vào, đất nước VN sẽ ra sao trong mục tiêu đưa quan hệ 2 nước phát triển lên tầm cao mới của chính quyền CSVN.
Thiết nghĩ nếu CNCS Marx-Lenin mà tuyệt vời và thực hiện được như những lời giảng dạy của các gíao viên trong hệ thống giáo dục VN, như những lời tuyền truyền của cán bộ chính quyền trong nhân dân, th́ các nước CS đông âu và ngay cả Liên Xô nơi sinh ra ông Lê-Nin không bao giờ từ bỏ nó, cũng như tất cả các nước văn minh và tiên tiến trên thế giới đâu có nước nào theo CNCS. Một thực tế đă cho mọi người thấy rằng, 4 nước CS c̣n sót lại trên thế giới đều phải nhờ vào sự giúp đỡ và đầu tư của các nước dân chủ đa nguyên, ngay cả con cái của các nhà lănh đạo CS vẫn gởi con du học tại các nước tư bản này mà VN là điển h́nh. Như vậy, có phải CNCS đă thực sự lỗi thời trong nền văn minh của nhân loại?
Các tướng lănh, các đảng viên cao cấp, các nhà ngoại giao của đảng, các nhà trí thức VN, đang mạnh dạn phê phán những chính sách sai lầm của các nhà lănh đạo CSVN, họ không bao giờ bị sự xúi giục của các thế lực nước ngoài, càng không phải là thành phần phản động như sự suy nghĩ của đảng. V́ sự tồn vong của đất nước, v́ lợi ích lâu dài của toàn dân, v́ nhận thấy con đường CNCS là không tưởng cho nên, họ mới chấp nhận hiểm nguy để dấng thân vào con đường chính nghĩa của dân tộc.
Chúng tôi xin kết thúc bài viết này bằng lời phát biểu của 2 nhà lănh đạo ĐCSVN đă từng cống hiến hết ḿnh cho đảng:
1/ - Cựu thủ tướng Vơ văn Kiệt: “….. Tổ quốc là của ḿnh, đất nước là của ḿnh, quốc gia là của ḿnh, VN là của ḿnh chớ không phải là của riêng của người CS hay bất cứ tôn giáo hay phe phái nào….., một quốc hội có người tự ứng cử và được dân bầu lên một cách thực sự tự do, công bằng th́ sẽ tốt hơn quốc hội bây giờ…”.
2/ - ông Lữ Phương (cựu thứ trưởng bộ văn hóa chính phủ Cách mạng Lâm thời CHMNVN): “…. Ngày xưa nếu ĐCSVN đă cứu nước khỏi ách thực dân, th́ bây giờ chính CNTB sẽ cứu nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu”.
Quyền lợi của Tổ quốc, của quốc gia dân tộc là trên hết, c̣n quyền lợi của các cá nhân và của ĐCSVN và các đảng phài khác chỉ là một trong các thành phần của xă hội mà thôi. Đă đến lúc các nhà lănh đạo CSVN phải thay đổi tư duy để c̣n tiếp tục tồn tại trong ḷng dân tộc. Dĩ nhiên, là con người th́ không ai muốn đất nước ḿnh phải rơi vào tay nước khác, dân tộc ḿnh phải sống cuộc đời nô lệ, và nếu những ǵ mà chúng tôi nêu ra là đúng sự thật th́ các cá nhân và các lực lượng quân đội, công an phải biết rằng: con đường phục vụ của ḿnh là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đất nước và quyền lợi của nhân dân. Nếu tiếp tục trung thành với đường lối của các nhà lănh đạo CSVN như hiện nay, tức là phản bội Tổ quốc và nhân dân.
Sài G̣n ngày 8/3/2010
Hương Trà cùng nhóm bạn trẻ (Email: huongtra13@gmail.com)
TB: Hôm nay, nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/03, nhóm sinh viên Luật chúng tôi xin gởi đến chị Lê Thị Công Nhân, bậc đàn chị của chúng tôi, những đoá hoa hồng tươi thắm nhất và xin kính chúc chị luôn luôn gặp nhiều may mắn trong suốt thời gian 3 năm quản chế c̣n lại. Chị rất xứng đáng là tấm gương tiêu biểu nhất của gịng nữ lưu VN thế kỷ 21. Chắc chắn rằng sự dấn thân và ḷng dũng cảm của chị sẽ măi măi trường tồn trong ḷng dân tộc.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
35 Năm Tiêu Diệt Ư Thức Con Người !!!
Xă luận bán nguyệt san
Tự do Ngôn luận số 97
(15-04-2010)
Tại Việt Nam, nhà cầm quyền Cộng sản đang rầm rộ tổ chức cái gọi là kỷ niệm «35 năm giải phóng miền Nam». Ở hải ngoại và cả quốc nội, đồng bào cũng không quên tưởng niệm Ngày Quốc hận, ghi nhớ biến cố toàn thể đất Việt rơi vào ách thống trị của một chủ nghĩa, chế độ và chính đảng vô gia đ́nh, vô tôn giáo và vô tổ quốc.
Dù bộ máy tuyên truyền của CS hết sức tô vẽ cái gọi là «sự nghiệp giải phóng, thành quả cách mạng» sau 35 năm, nhưng không ai không nhận thấy VN đang ngày càng thụt lùi về kinh tế, hỗn loạn về xă hội, hà khắc về chính trị, ô nhiễm về môi trường, sa sút về văn hóa, suy đồi về đạo đức, thu hẹp về đất đai và bấp bênh về an ninh quốc pḥng… V́ đường lối quản lư xă hội và điều hành kinh tế có thể do bất lực sai lầm nhưng cũng có thể do thâm ư tàn độc của Cộng sản, đại đa số nhân dân VN đang sống trong nghèo nàn khốn khổ bên cạnh một thiểu số đảng viên cán bộ giàu nứt đố đổ vách, đằng sau vài phố thị phát triển hiện đại là vô số gia cư ổ chuột và mênh mông thôn dă bần cùng. Nếu cho rằng CS từng mong muốn đem lại công bằng xă hội như họ hằng rêu rao th́ quả là họ đă hoàn toàn thất bại về mặt dân sinh, kinh tế. Nhưng điều đáng tổng kết sau hơn 1/3 thế kỷ CS cai trị nước Việt, đó chính là sự thất bại về mặt tinh thần, hay nói đúng hơn là sự hủy diệt ư thức của đủ mọi hạng người trong xă hội, mà CS là thủ phạm, y như một nhà văn Nga từng nói : «CS thực chất là một sự ác tinh thần» (Le communisme est un mal spirituel).
1- Tiêu diệt ư thức đại diện quốc dân nơi các thành viên Quốc hội. Được ngồi vào cơ quan quyền lực cao nhất nước trên danh nghĩa này không do dân bầu nhưng do đảng cử, các thành viên Quốc hội, qua hơn 12 khóa, đă chỉ làm một công việc là «giơ tay», «nhất trí cao, phấn khởi lớn» trước ư muốn của đảng, của Bộ chính trị. Những cuộc gặp gỡ, lấy ư kiến cử tri địa phương chỉ là tṛ mỵ dân ; những cuộc chất vấn các thành viên chính phủ thuần là màn tŕnh diễn. Từ công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958, qua hai hiệp định lănh thổ và lănh hải năm 1999 rồi 2000, đến vụ khai thác Bauxite Tây Nguyên 2008 (đây chỉ kể những việc nổi cộm), Quốc hội chẳng hề đứng về phía nhân dân để t́m hiểu, chất vấn, phản biện và hành động, một để cho Bộ chính trị và Trung ương đảng mặc sức tung hoành, dù bất lợi và nguy hiểm cho đất nước.
2- Tiêu diệt ư thức phục vụ công chúng nơi các nhân viên công quyền. Ư thức này đă bị tiêu diệt ngay từ đầu, qua việc họ là những người đă được đảng bộ trung ương hay địa phương tuyển chọn đặt để, nghĩa là không được nhân dân trao quyền, nhưng là cướp quyền từ tay nhân dân (những cuộc bầu cử hội đồng nhân dân các cấp chỉ là tṛ hề). Thành thử họ đă cư xử như những ông trời con, hung thần thổ địa, hống hách khinh người, chỉ lo tích lũy của cải hơn là phục vụ. Lối nói mai mỉa «hành là chính», những cơ ngơi đồ sộ của các «đầy tớ nhân dân» được phơi bày trên mạng Câu lạc bộ «Nóḱa», những màn «cướp cơm chim» của kẻ bần cùng và nạn nhân băo lụt, những cuộc biểu t́nh vô vọng của dân oan bị lấy đất trước các trụ sở ủy ban xă huyện tỉnh, những cuộc đánh phá của các lănh đạo chính quyền nhắm vào tôn giáo tại Thái Hà, Tam Ṭa, Loan Lư, Cồn Dầu, Nha Trang, Lâm Đồng, Vĩnh Long, Thủ Đức… và mới đây là việc các tỉnh cho Trung Cộng thuê rừng quốc pḥng và pḥng hộ là những bằng cớ không ai có thể chối căi.
3- Tiêu diệt ư thức tôn trọng và bảo vệ nhân dân nơi giới công an cảnh sát. Bị nhồi sọ bởi tư tưởng : được đảng gầy dựng, lănh đạo, trả lương, coi như lực lượng bảo vệ đảng, thấm nhuần «lời thề danh dự : Tuyệt đối trung thành với Đảng CSVN, với Nhà nước CHXHCNVN… Nghiêm chỉnh và triệt để chấp hành mọi chủ trương đường lối, chính sách của Đảng… » (trích từ 5 lời thề của CAND), giới này đă trở thành công cụ đàn áp dân oan và giáo oan (có khi với cung cách côn đồ) khi họ đứng lên đ̣i quyền lợi trong các vụ biểu t́nh, phản kháng, khiếu kiện đơn lẻ hay tập thể ; thành «lực lượng đối thọi» với các nhà dân chủ cất tiếng đ̣i dân chủ tự do, thành kẻ hỗ trợ cho công tố viên trong các phiên ṭa chính trị, và gần đây là thành nỗi kinh hoàng cho bất cứ ai bị bắt về đồn công an cảnh sát với bất cứ lư do «vi phạm» lớn nhỏ (vụ anh Nguyễn Quốc Bảo hôm 21-01 mới rồi tại Hà Nội là một ví dụ).
4- Tiêu diệt ư thức bảo vệ Tổ quốc nơi hàng ngũ quân đội: Luôn khắc ghi lời thề «dưới sự lănh đạo của Đảng CSVN, phấn đấu thực hiện một nước VN xă hội chủ nghĩa… Gương mẫu chấp hành và vận động nhân dân thực hiện mọi đường lối, chủ trương của Đảng…» (trích 10 lời thề của QĐND), nhất là từ khi thay thế khẩu hiệu «Trung với nước hiếu với dân» bằng khẩu hiệu «trung với đảng…», rồi được cho làm kinh tế tự do, quân đội nhân dân đă thực sự trở thành công cụ của đảng, chỉ lo làm giàu (nhất là hàng lănh đạo vốn nắm vô số công ty lớn nhỏ), quên lăng bổn phận bảo vệ Tổ quốc, đặc biệt trên lănh hải, bỏ mặc ngư dân cho sự sách nhiễu, cướp bóc, tàn sát của Trung Cộng (v́ chủ trương của đảng hiện thời là thần phục TC và xây dựng XHCN theo tấm gương và trong sự liên kết với TC). Dĩ nhiên từng có những chiến sĩ oai hùng trong cuộc xâm lăng của «Đại Hán» năm 1979 (Việt Bắc) và năm 1988 (Trường Sa), cũng như có một số tướng lĩnh sĩ quan và nhiều quân nhân c̣n ưu tư vận nước, nhưng quân đội xét chung nay hoàn toàn bị khống chế bởi những thành phần tay sai Bắc triều trong Bộ chính trị hay Bộ quốc pḥng.
5- Tiêu diệt ư thức bảo vệ luật pháp và công lư nơi các luật sư. Do việc các Đại học luật khoa và các luật sư đoàn độc lập ở miền Nam bị xóa sổ ngay sau năm 1975 và chỉ mới được tái lập gần đây, nhưng dưới sự cầm trịch của CS, giới luật sư hiện giờ nói riêng và ngành tư pháp nói chung bị biến thành công cụ của đảng, theo cơ chế tam quyền phân công hay tam quyền nhất lập. Rất nhiều luật sư từng than phiền họ bị công an cản trở việc tiếp xúc với các thân chủ trong các vụ án, nhất là vụ án chính trị. Tại những phiên ṭa loại này, các thẩm phán thường có những «bản án bỏ túi» do trên ấn định sẵn và ư kiến của các luật sư công tâm bị xem thường. Báo chí cũng hay nói đến việc chạy án, việc quan ṭa và công tố ăn hối lộ, việc đào tạo luật sư hay thẩm phán cách qua loa. Ngoài những luật gia hay luật sư có tinh thần dân chủ (nay xuất hiện ngày càng nhiều và cũng bị đàn áp không ít), vô số luật sư vẫn sẵn sàng loại trừ các đồng nghiệp «có vấn đề» với đảng, sẵn sàng bênh vực hay ngậm miệng trước nhiều bộ luật chỉ có lợi cho đảng mà thôi.
6- Tiêu diệt ư thức thương xót bệnh nhân nơi các y bác sĩ: Nền y tế VN từ lâu vẫn nổi tiếng thế giới với những bệnh viện quá tải, trang bị lỗi thời, vệ sinh tồi tệ ; với cảnh bỏ mặc những ca cấp cứu chưa nộp tiền, đối xử ngược với châm ngôn «lương y như từ mẫu», đ̣i bệnh nhân hối lộ mới săn sóc tốt, cung cấp thuốc quá hạn hay thuốc dổm, ăn hoa hồng quá độ khiến giá y dược bị đẩy lên tận trời, ưu tiên săn sóc cho đảng viên cán bộ, coi rẻ những người dùng thẻ bảo hiểm y tế và dân nghèo vào bệnh viện chỉ có nước tử vong… Nhân dân chua chát bảo rằng từ ngữ «nhà thương» nay hoàn toàn vô nghĩa, v́ ở đó chỉ có sự khai thác nỗi khổ đau của con người.
7- Tiêu diệt ư thức làm chứng cho sự thật và lẽ phải nơi giới tu hành: Cộng sản từng phỉ báng tôn giáo là thuốc phiện ru ngủ nhân dân, nhưng nay lại muốn tôn giáo trở thành thuốc phiện thực sự. Và họ đang làm được điều đó với những chức sắc chỉ c̣n biết ư nghĩa cuộc sống và hoạt động tu hành của ḿnh là xây dựng điện thờ nguy nga, tổ chức lễ hội rầm rộ, ra ngoại quốc làm mục vụ xin tiền, mà hoàn toàn dửng dưng trước cảnh đồng bào bị đàn áp, xă hội bị băng hoại, tổ quốc bị lâm nguy… Những vị này c̣n lư luận ḿnh không muốn làm chính trị, chỉ lên tiếng về các nguyên tắc luân lư chung chung (an toàn hơn) chứ không can thiệp vào những trường hợp cụ thể (dễ gặp nguy hiểm), sẵn sàng đặt tượng tên tội đồ dân tộc, từng bách hại tôn giáo bên cạnh Đức Phật trên điện thờ hay lấy tên của y làm danh hiệu cho giáo phận…
8- Tiêu diệt ư thức lương sư giáo dục nơi các thầy cô giáo: Nền giáo dục CS là nền giáo dục mang tính chính trị, không nhắm đào tạo những công dân tự do và trưởng thành cho đất nước nhưng là nhào nặn ra những thần dân khiếp nhược và nô lệ cho đảng. Chính v́ thế CS đă cố gắng huấn luyện ra những thầy cô «hồng hơn chuyên », bó buộc hiệu trưởng mọi loại trường (trừ một số trường mẫu giáo của các giáo hội) phải là đảng viên để nắm chắc đường lối chủ trương của đảng, để theo dơi tư tưởng lập trường của mọi giáo viên và học sinh. Thành ra nền giáo dục VN ngày càng sa sút với vô số giáo viên thiếu tư cách, thiếu khả năng («đứng nhầm lớp»), với vô số vụ việc thầy bạo hành tṛ, đổi t́nh lấy điểm, bắt học sinh làm điếm (như tại tỉnh Hà Giang), bỏ mặc công an dân quân hành hạ học tṛ (vụ sinh viên Vũ Hoàng Quang), với việc giáo sư cấm sinh viên biểu t́nh chống Trung Quốc để bày tỏ ḷng yêu nước… Từ đó, sinh ra một hậu quả khủng khiếp là sự ngây thơ, trong sáng, chân thật nơi các học sinh cũng bị tiêu tùng. Điều này dễ nhận thấy qua việc tệ nạn học đường ngày càng gia tăng với vô số vụ học sinh đánh lộn nhau (ngay cả trẻ nữ), hành hung thầy, học hành kiểu gian dối hay kiểu đối phó, dùng tiền hay t́nh để mua điểm, thậm chí sẵn sàng nhắm mắt theo lệnh những kẻ điều khiển «Đoàn thanh niên côn đồ HCM» như trong vụ Thái Hà và Ṭa Khâm sứ tại Hà Nội.
«Thành quả quan trọng» của 35 năm CS cai trị chính là những điều vừa nói trên. Tất cả cho thấy sự ghê gớm và ghê tởm của chủ nghĩa lẫn chế độ CS. Sở dĩ có thành quả kinh hoàng này, đó là v́ ngay sau khi chiếm được miền Nam cách đây đúng 35 năm, CS đă hành xử không chút t́nh đồng loại, t́nh đồng bào, t́nh dân tộc qua việc lăng nhục, hành hạ, giam nhốt, đọa đày, cướp tài sản, đuổi đi kinh tế mới hàng triệu con người cùng da vàng máu đỏ như họ (xem bài So sánh ngày 8-4-1865 của HK và ngày 30-4-1975 của VN). Nhân đă ra sao th́ quả cũng thế. Khởi sự thế nào th́ kết thúc cũng y như vậy.
35 năm cay đắng.
Ba mươi tháng tư năm nay người dân VN ghi dấu 35 năm khổ đau dưới ách cai trị độc tài của việt cộng. Một bọn ma cô khát máu đă mang chủ nghĩa ngoại lai cộng sản dă man vào đất nước chúng ta. 35 năm việt cộng đă đưa VN thụt lùi cả trăm năm.
Sau khi việt cộng chiếm miền Nam, bao nhiêu nhân tài, tinh hoa của đất nước chúng bỏ tù hết. Bọn ngu si việt cộng không biết rằng muốn có những chất xám đó phải đào tạo cả mấy chục năm. Một lần kia có tên việt cộng hỏi một ông lao công ở một bệnh viện rằng: " Đồng chí nàm việc ở đây bao nâu dồi ?" Ông này trả lời " Tôi làm đă 20 năm" Tên việt cộng hỏi lại " Nàm nâu thế sao đồng chí chưa nên nàm thủ trưởng (giám đốc)?". Cái ngu dốt của việt cộng như thế đó, trong các nghành, cơ sở chuyên môn, chúng đưa những tên một chữ kư cũng không biết kư vào đứng đầu.
Tối thứ 2 sau khi vào tù (tại Trung tâm yểm trợ tiếp vận của Tiểu khu Long khánh cũ) gần Cua heo Xuân lộc, việt cộng bắt chúng tôi tập họp lại một chỗ, một tên cán bộ cầm tờ báo đi vào giơ lên và hỏi " Ở đây có ai biết đọc chữ in không?" Mọi người nh́n nhau bỡ ngỡ. Một lần khác tên cán bộ kể: " Tầu mic của ta đi tới đâu mang tới đó, dù ở trong rừng cũng vậy, xếp lại chỉ bằng cái ḥm (ư hắn nói chỉ to bằng cái vali), khi nào muốn cho bay lên chiến đấu, chỉ cần mở ra rồi bấm nút là nó bay vụt lên. Đây chỉ là tiêu biểu trong hàng ngàn câu chuyện ngu dốt của việt cộng.
Việt nam Cộng hoà ( miền Nam VN ) trước 1975 có thua ǵ các nước láng giềng như Thái lan, Nam hàn....đâu. Ngày nay dưới sự cai trị của bọn người ngu dốt, những người trong nước phải đi làm nô lệ cho cả thế giới. Bé gái năm, sáu tuổi đă phải đi làm nô lệ t́nh dục cho ngoại bang. H́nh ảnh cả trăm cô gái trần như nhộng, chẳng khác con vật, đứng xếp hàng cho người ngoại quốc chọn mua làm vợ. Đàn ông, đàn bà chạy chọt để ra ngoại quốc làm lao nô, bị bọn chủ đối xử thua con vật. Bất nhân hơn nữa là ngay trong đất nước VN bọn chủ ngoại quốc chúng cũng đối xử với công nhân VN như vậy mà bọn cầm quyền vẫn làm ngơ.
Hầu hết dân VN bây giờ đói khổ, đầu tắt mặt tối suốt ngày mà vẫn không có ăn. Bọn cầm quyền là một bọn cướp, chúng vơ vét hết tài sản quốc gia làm của riêng. Những bé trai gái thay v́ được ngồi ở các lớp tiểu học th́ nay phải lần ṃ bơi móc ở những băi rác kiếm ăn. Xă hội cộng sản tạo chúng thành những người mất vẻ ngây thơ thành thật của tuổi thiếu niên. Chúng cũng phải lăn lộn, mánh mung, xảo trá, giành giật để mà có thể sống. Một ngày nào đó không c̣n việt cộng, phải cần cả trăm năm, đạo đức con người VN mới trở lại như miền Nam trước năm 1975.
Cộng sản VN (việt cộng) c̣n là một lũ bán nước, chúng dâng đất, dâng biển thân yêu của tổ quốc cho quan thày chúng là Tầu cộng. T́nh h́nh này nước VN có nguy cơ như Tây tạng, bọn Tầu cộng sẽ đồng hoá dân Việt. Mọi người trong và ngoài nước cùng nhau đoàn kết, đứng lên lật đổ bạo quyền việt cộng khát máu.
Tháng tư đen
Ba mươi tháng tư mỗi năm là:
Ngày tang uất hận của dân ta
Bao năm chiến đấu cho dân nước
Một tiếng buông tay bởi thế tà
Từ bắc vào nam trời u ám
Nh́n già thấy trẻ mắt lệ sa
Tháng tư đen ấy: Ngày Quốc hận
Hận măi ngàn năm thật xót xa
Trí nhân
------------------------------------------------------------------------
Thư Tố Cáo
Nguyễn Tấn Dũng Tham Nhũng, Giàu Nhất Châu Á
Một đảng viên CSVN mang tên Phan Văn Trung vừa gửi thư cho các quan chức đảng và nhà nước gồm: Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Sang để tố cáo Nguyễn Tấn Dũng một tay tham lam, thủ đoạn đang kéo thân nhân, tay chân bè đảng để kinh tài theo kiểu mafia. Lá thư có đoạn nói rằng: Giở lại lịch sử Đảng ta có lúc thăng lúc trầm nhưng chúng ta chưa bao giờ sai lầm như bây giờ.
Chưa bao giờ chúng ta đă sai lầm như khi chọn Nguyễn Tấn Dũng đặt hắn vào nghế Thủ Tướng. Chúng ta chưa bao giờ có thủ tướng đầy tham vọng quyền lực và vật chất như hắn. Chưa đầy một năm kể từ khi hắn nắm quyền hắn đă làm ǵ được cho đất nước? Hay hắn chỉ dở mọi thủ đoạn để củng cố quyền lực nhằm tạo thêm vây cánh để thực hiện quyết tâm theo gót Enxin đưa VN từ Chủ nghĩa Cộng Sản sang Chủ nghĩa Tư bản. Nguyễn Tấn Dũng đă h́nh thành được một nhóm tư bản dưới trướng và tạo mọi điều kiện để nhóm này thâu tóm nền kinh tế VN từng bước thực hiện âm mưu dơ bẩn của hắn. Tài sản hắn có hiện nay đă đưa hắn trở thành người giầu nhất Châu Á.
Gia đ́nh Nguyễn Tấn Dũng và gia đ́nh vợ hắn đang thọc sâu vào tất cả hoạt động của nền kinh tế,dân gian muốn làm ăn đều phải sợ những tên: Tư Thắng, Liêm, Chính, Chí. Nguyễn Tấn Dũng c̣n liều lĩnh coi thường dư luận khi hắn cho con gái là Phượng thành lập Quỹ đầu tư Viet Capital, đây là h́nh thức rửa sạch dấu vết những dồng tiền bất minh của gia đ́nh hắn. Nghị con trai của Nguyễn Tấn Dũng cũng có một cách ăn tiền hợp pháp là nhận thiết kế các công tŕnh xây dựng lớn.
Dưới trướng Nguyễn Tấn Dũng hiện nay là cả một đường dây kinh tài hoạt động theo kiểu mafia mà chỉ nghe thấy tên là không ai dám đụng đến như Hội (Bitexco), Trầm Bê (Ngân hàng Phương Nam), Tiền (Ngân hàng An B́nh), Bắc Hà (Ngân hàng Đầu Tư), Kiên (Ngân hàng Á Châu), Mừơi Rua (Ngân hàng Sài g̣n) Hùng (Lilama), Ngọc Minh (Tổng công ty Hàng Không VN), Don Lâm (Vinacapital), Hùng (Savico), Gia B́nh (FPT), chị Lâm (Ngân hàng Việt Nam Thương Tín, công ty Hoa Lâm), Diệu Hiền (công ty B́nh An Cần Thơ), Nga (công ty Vinh Hạnh) (Vincom). Đây chỉ là những công ty bị lộ c̣n biết bao nhiêu công ty dưới trướng Nguyễn Tấn Dũng mà chúng ta chưa liệt kê được.
Tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng đang có kế hoạch chi phối cổ phần các công ty lớn như Dầu khí, điện lực, khoáng sản, hàng không, ngân hàng. Nguyễn Tấn Dũng lớn tiếng kêu gọi chống tham nhũng nhưng tâm hắn có sáng không? Đức hắn có đáng trọng không? Tay hắn có sạch không?”…
Lá thư tố cáo c̣n kêu gọi các quan chức đảng và nhà nước nói trên “… nếu c̣n nghỉ đến Đảng, đến Dân. Các Đồng chí phải ngay lập tức đưa Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi nghế thủ tướng trước khi quá muộn. Nguyễn Tấn Dũng với bản chất tham lam, mưu mô thủ đoạn sẻ đưa VN đi chệch hướng của Đảng ta hắn sẻ đi ngựơc lại lợi ích của Đảng để trở thành một Enxin Việt Nam với khối tài sản khổng lồ. Nếu chần trừ sẽ có một gia đ́nh Nguyễn Tấn Dũng hoặc là Enxin VN chi phối toàn bộ cả chính trị và kinh tế VN. Tài sản và quyền lực hắn có là máu xương của Đồng Chí, Đồng Đội ta, là mồ hôi nước mắt của Dân ta. Đảng c̣n hay mất? Câu trả lời là mất nếu Nguyễn Tấn Dũng c̣n tiếp tục là thủ tướng. Thời gian không c̣n nhiều, tôi hy vọng các Đồng chí sáng suốt loại bỏ Nguyễn Tấn Dũng ngay trước khi quá muộn”….
Từ khi CSVN bịa ra chuyện kê khai tài sản cán bộ chưa ai đề cập đến ở đâu mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nhiều tài sản như nhà hàng, khách sạn, đất đai, đoàn xe taxi vài trăm chiếc, tậu đất, mua nhà, gởi nhà băng nước ng̣ai.
Nhưng Nguyễn Tấn Dũng hô hào chống tham nhũng “Quyết Liệt”!??
Vậy AI … chống AI ….khi sự thật là:
Nhà riêng của Nguyễn Tấn Dũng tại Kiên Giang :
Khu đất rộng hơn 3.000 m2 này tọa lạc tại đường Nguyễn Trung Trực, phường An Ḥa - Rạch Gía , nguồn gốc lấy ruộng của dân với cái cớ là Quy hoạch ….thời 3 Dũng c̣n làm bí thư tỉnh ủy Kiên Giang , nay 3 Dũng lên chức thủ tướng được thêm nhà mới ở SàiG̣n ,c̣n ngôi nhà này cho công ty bảo hiểm Bảo Minh thuê lại.
Cây xăng này của mẹ ruột Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (cách nhà của Ba Dũng chưa đầy 50m) ngay đầu cầu Quay - An ḥa - Rạch Gía. Đây là cây xăng chỉ bán trá h́nh thôi chứ thực sự là nơi chứa xăng cung cấp cho Đ̣an xe taxi hàng trăm chiếc của Tư Thắng (em của Ba Dũng) và Ba Dũng đang ngang dọc khắp các nẻo đường Miền Tây.
Đoàn xe Taxi của tập đ̣an Ba Dũng + Tư Thắng có mặt khắp các tỉnh miền Nam có các tên như Gia Thảo, Phương Trinh, Hoàn Mỹ…. Đậu ngổn ngang chiếm ḷng lề đường trong thành phố nhưng chẳng có anh công an giao thông nào dám đến hỏi thăm như những chiếc xe khác… Đây là những lợi thế kinh doanh “Quyền Lực“.
Ông KHAI đă dùng quyền lực tham nhũng hàng chục tỷ đồng từ các “phi vụ” mua Tàu Hải âu kê khống gía, đục khoét gian lận trong xây dựng công viên An Ḥa Kiên Giang. Ông Khai đă cấu kết với nhiều cán bộ trong tỉnh ủy xẽ quăng Trường Lạc Hồng để bán nền nhà, đồng thời dùng thủ đọan chiếm đọat nhiều nền có vị trí “ngon “ như h́nh trên. Trong các vụ này đều có sự nhúng tay của Tư Thắng (em ruột N.T. DŨNG ). Dư luận rất phẩn nộ và trông chờ đưa vụ án này ra ánh sáng. Nhưng tất cả đă được N.T. Dũng về “dàn xếp” ổn thỏa. Thế là vụ án ông Khai bị ch́m xuồng ….. Nay ông Khai đă được định cư ở Mỹ???
Bệnh viện B́nh An – Rạch Gía mới được xây thêm khi đảng viên làm kinh tế tư nhân?!! Theo tin được biết từ nội bộ trong hội đồng quản trị th́ có đến 80% cổ đông là cán bộ cao cấp của tỉnh Kiên Giang có phần hùn không dưới 5 tỷ đồng, như hai ông : Ba Tân 05 tỷ (Phó Chủ tịch Tỉnh ), Trần Lam 10 tỷ…. ..(Nguyên Phó Chủ tịch Tỉnh )………
Đây là những cơ hội tốt cho các quan rửa tiền .
Bệnh viện có tên B́nh An …nhưng người bệnh khi lọt vào đây th́ không “b́nh an” chút nào, bởi những toa thuốc do bác sĩ của Bệnh viện này kê toa mua ở ngoài không có … chỉ có bán trước cổng bệnh viện B́nh An mà thôi !!!…. Nói chung tập đ̣an Quan tham lập ra cái bệnh viện này để hút máu người bệnh, từ việc khám chữa bệnh cho đến việc bán thuốc …
Từ khi “đảng” cho phép làm kinh tế tư nhân các quan chức của Kiên Giang đă “Rửa Tiền” bằng cách xây bệnh viện tư nhân , nhà hàng , khách sạn , Kinh doanh bất động sản, Kinh doanh công ty xe tắcxi , tàu Biển , xăng dầu ..v.v….. Tiền các quan tham như núi …….Mới đây có vài tờ báo Quốc doanh có đưa tin ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Kiên Giang là Trương quốc Tuấn tự tay kư xuất ngân quỷ nhà nước cho con ḿnh đi học nước ng̣ai hơn 700triệu VNĐ ….nhưng đến nay ông ta vẩn b́nh an , trái lại c̣n được cán bộ TW giới thiệu là ứng cử viên sáng gía làm đại biểu Quốc hội khóa 12 tới !!!
Thông tin từ nội bộ chóp bu của tỉnh này cũng cho biết “Anh Ba Dũng …ḿnh” sẽ nâng đỡ tất cả đàn em Ra Hà Nội …. để tạo phe cánh cho cái ghế Thủ tướng của Ba Dũng vửng chắc hơn
Các cơ quan truyền thông trong và ng̣ai nước cần đưa những tin này để người Dân điểm mặt những tên CSN tham nhũng ..rửa tiền …bóc lột đồng bào không thương xót !..
Cờ Đỏ Sao Vàng Của CSVN Bị Hạ Nhục Ở TQ
Mà CSVN Chẳng Dám Lên Tiếng Ǵ !
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tết nói chuyện giàu nghèo
Trần Việt Tŕnh
Đất nước Việt Nam đang chuẩn bị đón mừng một năm mới âm lịch. Năm nào cũng vậy, cứ mỗi độ xuân về, gần Tết, các gia đ́nh VN lại chuẩn bị tạm biệt một năm cũ và đón chào một năm mới. Với truyền thống tự ngàn đời, Tết Nguyên Đán với người VN dù ở đâu cũng có nhiều ư nghĩa lớn lao, cũng có những thiêng liêng sâu sắc, mà mọi người trân trọng, nguyện cầu cho sức khỏe, an b́nh, ấm no và nhiều thành công cho năm mới.. Tết cũng là một dịp để con cháu nhớ đến gia đ́nh, tổ tiên, anh em, bè bạn, gặp nhau qua rượu chè trà mứt sau một năm dài làm việc.
V́ vậy, mọi người, mọi gia đ́nh đều háo hức đón chờ và chuẩn bị Tết rất chu đáo và công phu. Khắp cơi VN những ngày này, từ đô thị đến những vùng nông thôn hẻo lánh xa xôi, nơi nơi chuẩn bị đón Tết. Nhưng đâu phải gia đ́nh nào cũng có thể chuẩn bị được một cái Tết vui vầy, ấm cúng! Rất nhiều gia đ́nh không thể tự lo Tết được. Họ là những người nghèo quá đâm ra sợ Tết hay nghèo quá không dám nghĩ đến Tết!
Tôi có quen một người, anh làm nghề hớt tóc ở ngoại ô thành phố Nha Trang. Mỗi ngày anh kiếm được khoảng 70.000 đồng, vợ th́ lo việc nội trợ và trông nom đứa cháu ngoại, c̣n hai đứa con th́ đang học trung học. Tháng Chạp lại là tháng cưới hỏi giỗ quảy liên miên. Mỗi đám bỏ b́ cũng cả trăm ngàn. Anh nói “Tết của tui ở tận đâu đâu … nếu cứ đứng núi này trông núi nọ. Thôi th́ thu vén trong vài trăm ngàn lo vài đ̣n bánh tét, ít thịt heo, chút mứt, hạt dưa tiếp khách và nhang đèn cúng tổ tiên cũng được rồi. Ḿnh c̣n thong thả hơn biết bao người khác”, anh buồn buồn an phận chấp nhận.
Tôi cũng có biết trường hợp một gia đ́nh nghèo khác ở một huyện nhỏ ở Quảng Nam Đà Nẵng. Anh mất vợ, có ba con chẳng học hành nhiều v́ đời sống gia đ́nh quá khó khăn. Anh lại đau yếu luôn nên việc làm không ổn định. Mỗi ngày đạp xe bỏ nước đá kiếm được vài chục ngàn. Cái quần tây và chiếc áo sơ mi của một người bạn tặng Tết năm kia, anh vẫn mặc khi giỗ hội. Tết năm nay anh sẽ phải mặc lại. “Tết tới bên lưng rồi ông ơi, mà nhà tôi th́ trống hoác”, anh chỉ nói được chừng ấy rồi ứa nước mắt!
Mới đây báo chí trong nước có đưa tin về một gia đ́nh “Nhà nghèo quá nên sợ… Tết”. Đó là gia đ́nh bà Phan Thị Nga (50 tuổi) ở ấp Thị Tứ, huyện Phong Điền, Cần Thơ. Nhà của bà là của cha mẹ để lại trước khi mất. Căn nhà vốn đă nhỏ hẹp, tồi tàn và lụp xụp c̣n phải bị ngăn ra làm 3 gian. Mỗi gian một gia đ́nh. Bốn mẹ con bà chen chúc với nhau trong một gian.
Bà Nga bị viêm khớp nặng, hàng ngày ngồi một chỗ trước nhà bày bán nước đá và thuốc lá lẻ mong kiếm chỉ vài ngàn đồng mua gạo. Ba đứa con, 2 trai 1 gái, th́ đă có 2 đứa bị bệnh. Con trai lớn của bà là Phan Văn Cường (27 tuổi) cách đây 2 tháng đi làm hồ bị bụi sắt bay vào mắt và do không có tiền chữa trị nên đă bị mù một mắt phải. Hàng ngày Cường vẫn cùng đứa em kế là Huỳnh Bá Dư (25 tuổi) lang thang khắp nơi lượm bao ni long và phế liệu để bán lấy tiền phụ mẹ nuôi sống gia đ́nh. Cô con gái út Huỳnh Thị Trúc Mai (10 tuổi) th́ bị bệnh tim bẩm sinh nên sức khỏe rất yếu. Cũng v́ quá nghèo, lo từng miếng ăn c̣n vất vả nên bệnh tật của mẹ con bà Nga không được chữa trị đến nơi đến chốn.
Trong khi chung quanh nhiều gia đ́nh đang sửa soạn lại nhà cửa để chuẩn bị đón Tết th́ mẹ con bà Nga ngồi lặng lẽ, hiện rơ những nỗi buồn trên gương mặt. Bà Nga buồn bă tâm sự: “Từ lúc chồng mất đi, do không có tiền nên Tết đến, tôi đành đi mua thiếu người ta gạo với ít thịt ăn Tết. Đợi qua Tết, con nó đi lượm bọc kiếm tiền rồi mới trả. Năm nay chắc cũng vậy, lâm vào hoàn cảnh này rồi gia đ́nh tôi có mong ǵ Tết nữa đâu”. Khi nói đến Tết giọng bà thật buồn cho biết không năm nào gia đ́nh bà được đón một cái Tết đầy đủ, vui vẻ. Bà Nga thổ lộ, có nhiều năm đến 29, 30 Tết rồi mà trong nhà không có lấy một hạt gạo để nấu cơm. Bà phải chạy qua hàng xóm để mượn đỡ về nấu cho cả nhà ăn.. Ngày Tết cũng chỉ ăn chao, tương, đậu hũ chứ cũng chẳng có thịt cá ǵ. Bà nói “Năm nay chắc cũng như mọi năm khác, cận Tết mà trong nhà trống không. Nhà nghèo, con cái cứ ngớ ngẩn như thế th́ có ăn Tết cũng buồn lắm”.
C̣n bao nhiêu người nghèo như những người tôi vừa kể rải rác trên khắp đất nước này? Đối với họ, cái Tết sẽ không c̣n hương vị của một ngày lễ hội mang tính văn hóa truyền thống, mà là một gánh nặng. Họ vẫn sống âm thầm khổ nhọc với cái nghèo như một thứ định mệnh..
Trớ trêu thay, bên cạnh những mảnh đời bất hạnh đó, bên cạnh những khó khăn cùng cực đó là những cuộc liên hoan xa hoa tốn kém, những bữa chè chén bạc triệu ở các nhà hàng sang trọng khi các cán bộ tiếp khách. Những cuộc rượu chè xa xỉ đua nhau nốc bia rượu cho đến ói mửa, đến say xỉn không c̣n biết đường về. Dọc đường phố đông đúc của Hà Nội và thành phố HCM có lắm người ăn bận quần áo đắt tiền, lái những chiếc xe hơi sang trọng nhất thế giới, và hàng ngày dùng những bữa tiệc no say tại những khách sạn huy hoàng tráng lệ.
Thời gian gần đây chuyện đại gia ở VN tậu xe hơi “siêu sang” là những chuyện mà độc giả dễ dàng t́m thấy trên báo chí, trên internet ở ngoài nước cũng như ở ngay trong nước. Với khả năng tài chính vô hạn các đại gia ồ ạt nhập siêu xe về cho ḿnh, toàn là loại có một không hai trong nước, loại hàng “độc” thật đắt giá, cho bằng được, bất kể giá cả là bao nhiêu. Theo quy định hiện hành tại VN, xe mới nhập khẩu phải chịu 3 loại thuế, gồm thuế nhập khẩu 70%, thuế tiêu thụ đặc biệt 50% và VAT 10%. Tổng cộng các loại, giá chiếc Rolls-Royce Phantom khi tới tay người sử dụng trong nước lên đến con số 1 triệu USD. Ấy vậy mà hiện nay ở VN danh sách xe “siêu sang” có đến mười mấy chiếc Rolls Royce và trên 20 chiếc Bentley. Thậm chí có đại gia đă bắt đầu sắm máy bay riêng cho ḿnh.
Vừa rồi trang báo điện tử VietnamNet ở VN đưa tin con của một cán bộ cao cấp sắm một xe hơi trị giá 1 triệu 500 ngàn Mỹ kim dù trong tay đă có đến 5 chiếc cùng một loại.
Trước hàng loạt tin tức về việc các đại gia ồ ạt nhập siêu xe về cho ḿnh, nay đến lượt giới văn nghệ sĩ “thể hiện đẳng cấp sống”. Tuần rồi, ca sĩ “Đờm” Vĩnh Hưng đă “gây sốc” khi bỏ tiền ra tậu 1 căn apartment sang trọng ở khu Sunrise City, khu đô thị mới Him Lam Tân Hưng, có giá lên đến 5 triệu Mỹ kim. Đây là một trong những căn Penthouse lớn và sang trọng bậc nhất VN.
Cao cấp hơn th́ lên tới các vị lănh đạo nhà nước. Không cần phải nh́n đâu xa, cái nhà thờ gia tộc ở Kiên Giang của đương kim thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đáng giá hàng chục tỷ. Nếu chỉ căn cứ vào mức lương theo qui định của nhà nước th́ hàng tháng ông chỉ nhận được chừng 5, 4 triệu đồng. Nếu có tính thêm tiền phụ cấp, tiền ăn trưa ở cơ quan nữa th́ cũng chỉ chừng 6 triệu đồng mà thôi. Vậy th́ cái nhà thờ họ của ông, khối tài sản kết xù của ông ngày nay, con cái ông du học bên Mỹ tiền ở đâu ra? Ông là người được Đảng giao cho làm trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng TW mà vậy, các ông “quan” khác th́ sao!?
Nhưng thôi, mặc ai nghèo th́ cứ nghèo, ai kiếm được th́ cứ cố mà kiếm, kiếm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Ai biết được ngày mai sẽ ra sao phải không mấy “quan”!?
Chủ nghĩa Cộng Sản được phát triển mạnh nhờ chiêu bài “xóa bỏ giai cấp” để đưa đến thế giới đại đồng, nhưng thực tế hôm nay cho thấy hoàn toàn ngược lại. Không những không “xóa” mà c̣n “thêm” để cho sự cách biệt giai cấp tồi tệ hơn: giai cấp của tham quan th́ giàu nứt vách c̣n giai cấp của nhân dân th́ nghèo mạt rệp. Ở VN ngày nay người nghèo th́ quá nhiều và người giàu cũng không ít. Người nghèo th́ nghèo đến khốn cùng c̣n người giàu th́ giàu đến mức không thể tưởng tượng nỗi. Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. “Thiên đường XHCN” là đây! Địa ngục XHCN cũng là đây! Cả Thiên đường và Địa ngục đều hội tụ và đang hiện hữu trên đất nước VN. Thiên đường và Địa ngục đó dễ dàng bắt gặp nhiều nơi trên đất nước, ngày càng rơ rệt.
Trần Việt Tŕnh
9 tháng 2, 2010
(26 tháng Chạp Âm lịch năm Kỷ Sửu)
---------------------------------------------------------------------------------------------
LƯ ĐẠI NGUYÊN
HỆ THỐNG LUẬT PHÁP VIỆT CỘNG
CÔNG CỤ ĐÀN ÁP NHÂN QUYỀN
Xuất hiện ở bất cứ cuộc gặp gỡ cấp cao nào với các nguyên thủ quốc gia, hay trong các diễn đàn quốc tế, hoặc trước ống kính truyền thông trong nước và thế giới, từ chủ tịch nước, thủ tướng, bộ trưởng và phát ngôn viên Việtcộng, đều có chung một lập luận rằng: Việtnam không vi phạm nhân quyền, mà chỉ xử lư những người vi phạm luật pháp Việtnam. Ngày 13/06/2007, trả lời cuộc phỏng vấn của báo chí Mỹ, Nguyễn Minh Triết chủ tịch nhà nước Việtcộng nói: “Những người chống đối về chính trị đă bị tù đúng theo luật pháp Việtnam”. Rồi c̣n giải thích thêm “Việtnam xử lư những người vi phạm luật pháp Việtnam. Đó không phải là bất đồng chính kiến”. Có nghĩa là bọn cầm quyền Việtcộng cứ nhân danh thứ Hiến Pháp, Luật Pháp “ăn cướp” do chúng tạo ra, nhằm qua mặt quốc dân và quốc tế, loại hiến pháp và luật pháp này, vốn đă mang chủ đích vi phạm nhân quyền, cướp quyền của công dân Việtnam, giành độc quyền vĩnh viễn lănh đạo quốc gia cho đảng Việtcộng. Rồi trước công luận quốc tế và quốc nội chúng gân cổ lên căi rằng, không vi phạm nhân quyền, mà chỉ áp dụng luật pháp nhà nước.
Năm 1977, Việtnam gia nhập Liên Hiệp Quốc, mặc nhiên nhà cầm quyền Việtcộng phải hiểu được định nghĩa phổ cập toàn cầu về Nhân Qưyền, nhất là đối với các hội viên LHQ, và phải cam kết tuân thủ những nguyên tắc trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền- 1948. Năm 1982 Việtcộng lại kư kết Công Ước Quốc Tế vế những Quyền Dân Sự và Chính Trị - 1966. Công Ước Quốc Tế về những quyền Kinh Tế, Xă Hội và Văn Hóa -1966. Trong đó có ghi rơ và chi tiết hóa 26 quyền tự do chính trị công dân. Buộc luật pháp các nước kư kết không được trái nghịch với các Công Ước này. Thế nhưng, sau khi kư các công ước quốc tế 1982, bọn Việtcộng gian manh đă cho ra đời bản Hiến Pháp 1992, trong đó có Điều 4 , nhằm cuớp quyền công dân, giành độc quyền chính trị và vị trí lănh đạo quốc dân Việtnam vĩnh viễn cho Cộng đảng. Tiếp đó cho ra đời bộ luật h́nh sự hóa những hoạt động chính trị đ̣i nhân quyền, đ̣i công lư và đ̣i quyền tự do công dân của các chủ nhân ông đất nước. Bản Hiến Pháp ăn cướp và Luật H́nh Sự chết tiệt này hoàn toàn trái với Tuyên Ngôn Nhân Quyền và vi phạm các Công Ước Quốc Tế.
Đáng lẽ trong nhiệm kỳ Việtnam được giữ ghế Ủy Viên Không Thường Trực trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, và sang năm sẽ ngồi vào vị trí Chủ Tịch Khối ASEAN, Việtcộng phải nhận thấy những sai trái của ḿnh trong vấn đề Nhân Quyền để kịp thời chỉnh sửa. Chính v́ cả thế giới đều thấy rơ Việtcộng là một chế độ dổi trá, ngoan cố vi phạm nhân quyền một cách triệt để có hệ thống, được xây dựng trên thứ luật pháp chống lại với các công ước quốc tế, nên dư luận khắp thế giới đều nhắc nhở, lên án với thái độ coi khinh giới cầm quyền Việtcộng. Thế mà mới đây Việtcộng lại tự tố cáo, tự xưng tên là một chế độ chuyên môn xử dụng hệ thống công an, luật pháp, và ṭa án làm công cụ vi phạm nhân quyền, đàn áp tiếng nói chính trị đối lập ôn ḥa của công dân, qua bản án đổi tội danh từ Điều 88, “truyên truyền chống nhà nước” sang Điều 79 “lật đổ chính quyền nhân dân”.
Ngày 28/12/09, ṭa án sơ thẩm tại Thái B́nh, khép cựu chiến binh Trần Anh Kim, 5 năm, 6 tháng tù, 3 năm quản chế, v́ tội hoạt động nhằm ‘lật đổ chính quyền nhân dân’ theo Điều 79, Bộ Luật H́nh Sự. Đây là việc Việtcộng mới học được từ quan thầy Tầucộng, vào ngày 25/12/09, ṭa án Trungcộng đă tuyên án 11 năm tù cho ông Lưu Hiểu Ba, đồng tác giả của thỉnh nguyện thư có tên là Hiến Chương 88, về một thứ tội ‘mưu toan lật đổ chính quyền’. Việc này đang bị cả thế giới phẫn nộ lên án chế độ phi pháp Trungcộng. Sắp tới ngày 20-21/01/2010, Việtcộng cũng sẽ đem ra xử các nhân vật bất đồng chính kiến, trong tổ chức Đảng Dân Chủ Việt Nam, cùng tội với Trần Anh Kim là: Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy Thức. Tất cả những người này khi bị bắt đều đă bị khép vào tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’, nay bị đồi thành ‘lật đổ chính quyền nhân dân’. Chỉ điều này thôi, cũng thấy chế độ Việtcộng hiện nay, luật pháp tùy tiện ‘tiền hậu bất nhất’. Những người mà Việtcộng bắt đối với công luận quốc dân và quốc tế là vô tội, Việtcộng cũng biết rơ điều đó. Nhưng v́ sợ họ là người nguy hiểm, và nhằm răn đe phong trào chính trị chống đối ôn ḥa, chúng cứ nhắm mắt bắt bừa. Bắt rồi lại run, nên mới phải dàn dựng ra ‘màn nhận tội’ của những người quá nổi, như luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung và cựu trung tá Quân Đội Nhân Dân, Trần Anh Kim. Những nạn nhân vừa bị ép buộc nhận tội này, Việtcộng liền gán ngay cho tội khác. Đúng là phường gian dối, đểu cáng, không xứng là một chính quyền quốc gia. Chẳng trách ǵ khi bọn cầm đầu Việtcộng đi công du nước ngoài, đều bị chui ‘cổng hậu’.
Thực ra những cá nhân đồng thuận, hay bất đồng chính kiến, những đoàn thể chính trị độc lập, hay đối lập, hoặc thân chính ở bất cứ chế độ dân chủ nào cũng được coi là những hoạt động hết sức tự nhiên, được luật pháp quốc gia bảo vệ. Và c̣n là những đóng góp tích cực cho sự thăng tiến dân sinh, phát triển xă hội, cường thịnh đất nước, hoà b́nh thế giới. Chỉ riêng có dưới chế độ độc đảng, độc tài, độc ác, toàn trị Cộngsản th́ những sinh hoạt trên đây mới bị coi là bất hợp pháp, mới bị khép tội “tuyên truyền chống nhà nước” hoặc “âm mưu lật đổ chính quyền”. V́ thứ chính quyền độc đảng, độc tài vốn không phải là của dân, do dân, v́ dân, mà chỉ v́ đảng, nên chúng mới lo dân lật đổ, c̣n chính quyền do dân bầu lên theo từng nhiệm kỳ, th́ dân không cần lật đổ, chính quyền cũng không sợ bị lật đổ, mà chỉ lo hoàn tất trách nhiệm của ḿnh theo đúng luật pháp dân chủ, để được dân tiếp tục tín nhiệm lựa chọn nữa hay không mà thôi.
Chỗ khó của những người đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền ở Việtnam hiện nay là, cả thế giới hầu như hoàn toàn loại bỏ những hành vi đấu tranh bạo động, với khí giới sát thương, nhằm lật đổ một chính quyền, kể cả chính quyền độc tài khát máu. Nhất là trong thời điểm “Chống Khủng Bố Toàn Cầu” này. V́ mọi cuộc bạo động dù với mục đính nào, cũng dễ bị đồng hóa với “Khủng Bố”. Chính v́ vậy mà Nga đă lợi dụng Phong Trào Chống Khủng Bố Quốc Tế, để tiêu diệt cuộc vũ trang nổi dậy của Dân Tộc Hồi Giáo ở Cherchnya thuộc Nga. Trungcộng nhờ vậy, đă dẹp tan được cuộc đ̣i độc lập của Dân Tộc Uighur Hồigiáo Tân Cương. Rút từ kinh nghiêm ấy, ở Việtnam hiện nay, không ai dại ǵ lại rơi vào chiếc bẫy đấu tranh vũ trang lật đổ, mà đang đi thẳng vào chủ trương đấu tranh Dân Chủ Hoá Chế Độ. Quốc dân hiểu vậy! Quốc tế thấy vậy! Thế mà Việtcộng lại khép cho những người đối lập chính trị vào tội “lật đổ chính quyền” th́ đúng là làm tṛ cười cho thiên hạ mà thôi.
Little Saigon ngày 29/12/2009.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
TƯ NHÂN HÓA, GIA Đ̀NH HÓA
HAY TRUNG QUỐC HÓA
TÀI SẢN QUỐC GIA VN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.01.2010
UNICODE: http://VietTUDAN. net
Kinh tế Trung quốc và Kinh tế Việt Nam thóat thai từ Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Chủ trương Kinh tế này c̣n mang một khía cạnh nhân đạo, đó là Bao Cấp và đồng hưởng Xă hội. Để có thể thực hiện Chủ trương Kinh tế ấy, th́ Nhà Nước tập trung quyền lực Chính trị độc tài về ḿnh, đồng thời giữ luôn độc quyền phác họa những kế họach Kinh tế gồm Sản xuất và phân phối Tiêu thụ.
Kinh tế nhóm đảng Mafia:
Một người làm quan, cả họ được nhờ
Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy và Bao cấp Xă hội đă thất bại v́ tiền bạc chung bị thất thóat và bao cấp xă hội làm người ta lười biếng. Do đó, Trung quốc cũng như Việt Nam tuyên bố chuyển ḿnh sang Chủ trương Kinh tế Tự và Thị trường. Nhưng Chủ trương Kinh tế Tự do và Thị trường THỰC SỰ đ̣i hỏi phải có một Môi trường Chính trị-Pháp lư phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat): Tư hữu những phương tiện sản xuất và tiêu thụ, Tự do tư doanh, Tự do thương lượng và kư kết giao kèo, Luật pháp bảo đảm những quyền sinh họat Kinh tế phải do những cá nhân đồng quyết định (Dân chủ).
Trung quốc và Việt Nam nói rằng chấp nhận Chủ trương Kinh tế Tự do và Thị trường cho mọi tác nhân Kinh tế, nhưng đă đặt hệ thống Kinh tế trong một Môi trường Chính trị-Luật pháp cũ của Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy: độc đảng giữ trọn quyết định trên những phương tiện sản xuất, độc đảng nắm đất đai và tài nguyên quốc gia, độc đảng giữ trọn những sinh họat kinh tế/ thương mại qua những Công ty quốc doanh, Luật pháp liên quan đến sinh họat Kinh tế do độc đảng thiết lập và cá nhân phải tuân phục. Đảng đă thêm vào cái đuôi “định hướng XHCN“ để lấy cớ giữ trọn cái Mội trường Chính trị-Pháp lư bảo đảm cho độc tài Chính trị và độc quyền Kinh tế, đồng thời làm một việc bất nhân nữa là không nhận trách nhiệm bao cấp và đồng hưởng xă hội.
Đó chính là bóc lột của nhóm đảng Mafia mà kết quả là nhóm đảng Mafia trở thành giầu nứt khố và đại đa số dân chúng bị bóc lột đến nghèo kiết xác. Không có CÔNG LƯ ở một lọai Kinh tế như vậy, tất nhiên cũng không thể có H̉A B̀NH xă hội.
Sự phản kháng của đại đa số Dân chúng tại Trung quốc cũng như tại Việt Nam đang lên mạnh để đ̣i hỏi CÔNG LƯ và do đó H̉A B̀NH cho cá nhân và xă hội. Trước sự phản kháng lên mạnh này, nhóm đảng Mafia đă trở thành giầu có sau những chục năm bóc lột, cảm thấy rằng không thể ngồi yên thụ hưởng, nên dường như đang t́m cách cất giấu tiền bạc dưới một chiêu bài nào đó.
Việc chuyển tài sản ra nước ng̣ai để cất giấu là sự tất nhiên. Giới Ngân Hàng Thụ sĩ nói nhỏ với nhau rằng họ sẽ nhận được việc chuyển từ Trung quốc sang Thụy sĩ số tài sản tới USD.180 tỉ. Chúng tôi cũng đọc tin thấy rằng Việt Nam đang định “tư nhân hóa“ một số Công ty quốc doanh lớn. Đây cũng là chiêu bài để nhóm đảng Mafia cất giấu tài sản tại chính quốc nội.
Không phải chỉ nguyên chúng tôi nhận định về Kinh tế nhóm đảng Mafia Trung quốc và Việt Nam. Có nhiều người đă viết. Chúng tôi xin trích đăng một số tỉ dụ.
Nhà phân tích Bill Hayton nói về
Kinh tế Mafia gia đ́nh tại Việt Nam
Việt Nam sẽ đi về đâu? Chắc chắn là sẽ không b́nh yên. Báo Foreign Policy (foreignpolicy. com) hôm 21-1-2010 có bài viết nhan đề “Vietnam’s New Money” (Đồng Tiền Mới của VN) cho thấy một viễn ảnh u ám của kinh tế và xă hội VN, và dịch tóm tắt như sau.
Nhà phân tích Bill Hayton mở đầu bài viết bằng h́nh ảnh ngày 16-11-2008, kể về đám cưới của 2 doanh nhân tại khách sạn sang trọng Caravelle ở Sài G̣n: Chú rể là Nguyễn Bảo Hoàng, 36 tuổi, quản trị công ty đầu tư IDG Ventures Vietnam, và cô dân là Nguyễn Thanh Phượng, 27 tuổi, chủ tịch quỹ đầu tư VietCapital. Hai công ty của cô dâu chú rể kết hợp quản trị 150 triệu đô la các khoản đầu tư ở VN.
Cô Phượng là con gái Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Chú rể là Việt kiều công dân Mỹ, con của một gia đ́nh chạy khỏi VN năm 1975 để trốn chế độ CS, bây giờ trở về để cưới con của một trong những người quyền lực nhất nước.
Đám cưới này biểu hiện cho thấy Đảng CSVN vẫn khống chế cả khu vực công lẫn tư. Nhiều hăng tư thực ra nguyên là hăng quốc doanh cũ (SOE) hay vẫn c̣n thuôc quyền nhà nước quản lư, và hầu hết vẫn điều hành bởi các đảng viên.
Hầu hết những người chỉ huy kinh tế tư doanh hiện này là do đảng chỉ định, hay gia đ́nh họ, hay bạn bè của họ. Giới thượng lưu CSVN đang biến chủ nghĩa tư bản VN trở thành một kinh doanh gia đ́nh. Và nếu phiên ṭa xử 4 nhà dân chủ tuần này về tội lật đổ chính phủ có dấu hiệu nào, th́ t́nh h́nh củng cố quyền lực đảng là diễn biến kinh sợ cho tương lai VN.
Có nh́ều điển h́nh về mối quan hệ gia tộc và tiền bạc, quyền lực tại VN: một trong những người giàu nhất VN là Trương Gia B́nh, chủ tịch công ty tin học lớn nhất VN, hăng FPT. B́nh cùng là ngựi duy nhất tại VN thường được nhắc với nhăn hiệu “cựu pḥ mă” bởi v́ B́nh từng kết hôn với con gaí cuả tướng Vơ Nguyên Giáp.
Một thí dụ khác là Đinh Thị Hoa, người VN đầu tiên tốt nghiệp MBA, cao học kinh doanh, tại Đaị Học Harvard. Khi về VN, Hoa lập công ty có tên là Galaxy. Trông th́ đúng là mô h́nh kinh tế tư doanh. Nhưng Galaxy là một trong nhiều công ty thuộc sở hữu của con cái các lănh tụ đảng. Khi WB cấp học bổng cho Hoa, cha của Hoa là Thứ Trưởng Ngoaị Giao.
Việc kết hợp tài sản của cả nước vào tay các gia đ́nh quyền thế tại VN đang bóp méo nền kinh tế này: kinh tế sẽ đi theo ư muốn của một số ít người, chứ không đi theo nhu cầu của đa số dân. Và mạng lưới chủ nghĩa xă hội bè cánh chia chác kinh tế đang trở thành một đe dọa cho ổn định tương lai VN. VN có cơ nguy gặp số phận của nhiều đứa con cưng trước kia của WB -- bùng nổ kinh tế, rồi sẽ sụp đổ.
Các hăng quốc doanh lớn nhất được hưởng nguồn tài trợ tiền không minh bạch cho các dự án tài chánh với rất ít hợp lư về kinh tế. Vào tháng 6-2008, tới 28 hăng quốc doanh xài 1.5 tỉ đô để thiết lập hay mua cổ phần trong các công ty quản lư tiền đầu tư, các hăng chứng khoán, các ngân hàng thương mại và các hăng bảo hiểm. Có 3/4 công ty tài chánh VN hiện sở hữu của các hăng quốc doanh lớn nhất (c̣n gọi là tổng công ty).
Với tiền dễ dàng xài như thế, nên mới xảy ra hiện tượng các hăng quốc doanh phải hối lộ khách hàng, cán bộ và thanh tra để nhắm mắt cho vi phạm luật. Câu hỏi là, vào thời khoảng khủng hoảng, Đảng CSVN có thể trừng phạt chính các đảng viên của họ không để đưa kinh tế đen naỳ trở lại ṿng kiểm soát. Nhưng bao lâu nữa mới có thể làm thế?
Vụ kết án các nhà dân chủ tuần này có phaỉ là dấu hiệu cho thấy mạng lưới tham nhũng của đảng, của quyền lực và của đặc quyền hiện đă ra ngoá ṿng kiểm soát?
Tim JOHNSTON viết về tư nhân hóa
các Tổng Công ty Việt Nam
Ngày 06.01.2010, từ Bangkok, Kư giả Tim JOHNSTON, dưới đề mục TƯ NHÂN HÓA (PRIVATISATION) đăng trên FINANCIAL TIMES trang 15, đă viết về việc Nguyễn Tấn Dũng sắp cho tư nhân hóa hai Tổng Công ty lớn của Nhà Nước, đó là PETROLIMEX và VIETNAM STEEL CORP.
Petrolimex, trước đây gọi là Vietnam National Petroleum Corp., chính yếu nhập cảng dầu lửa cho cả nước. Hiện Petrolimex có tất cả 6'000 trạm phân phối xăng dầu trên ṭan quốc.
Vietnam Steel Corp. là Tổng Công ty sản xuất và cung ứng sắt thép cho Việt Nam.
Phải chăng đây là tiến tŕnh tư nhân hóa Kinh tế hay chỉ v́ những lư do sau đây:
=> Tổng Công ty Nhà Nước lăng phí, thua lỗ mà Ngân qũy Nhà Nước thiếu hụt không c̣n sức bù thêm tài chánh nữa.
=> Một chiêu bài để con cháu đảng giầu có mua lại Công ty nhà nước làm tư hữu và giấu tài sản. Đây có thể gọi là gia đ́nh hóa, hay nhóm đảng hóa tài sản quốc gia.
=> Trung quốc có nhiều tiền muốn chuyển ra nước ng̣ai. Nếu Trung quốc mua lại đa số phần hùn Petrolimex, th́ họ giữ quyền kiểm sóat xăng nhớt tại Việt Nam. Đây sẽ nằm trong chương tŕnh xâm lăng Kinh tế vậy.
=> Cũng vậy, nếu Trung quốc mua đa số phần hùn trong Tổng Công ty Sắt Thép Việt Nam, họ có thể biến Tổng Công ty này thành một chi nhánh Sắt Thép của họ đă khá mạnh trên Thế giới.
Tác giả Tim Johnston nhận định rằng: “The appetite for investment in Vietnam is quite low!“ (Sự ham muốn đầu tư vào Việt Nam c̣n ḥan ṭan thấp). Bỏ vốn đầu tư vào một Tổng Công ty vẫn lệ thuộc ở một hệ thống Luật pháp độc tài, độc đảng, đó là liều lĩnh.
Chúng tôi cũng nghĩ rằng giới Việt kiều có thể về thăm Quê Hương, giúp vốn cho người nhà làm ăn nhỏ, nhưng chưa dám bỏ số vốn lớn để hùn vào Petrolimex hoặc Vietnam Steel Corp.
Đại đa số dân chúng th́ nghèo khổ, làm sao có tiền hùn vốn mua Petrolimex hoặc Vietnam Steel Corp. Chỉ có nhóm đảng Mafia, đă cướp bóc được nhiều tiền, cánh nhóm đảng Mafia Trung quốc, có thể bỏ vốn mua để cất giấu tài sản.
Jamil ANDERLINI viết về những Công ty của
con Thủ tướng ÔN GIA BẢO và con Chủ tịch HỒ CẨM ĐÀO
Một sự trùng hợp hy hữu. Cũng trong thời gian này, Tác giả Tim ANDERLINI từ Bắc Kinh, cũng dưới đề mục tài sản tư, viết đăng trên tờ FINANCIAL TIMES ngày hôm qua 27.01.2010, trang 17, một bài về những Công ty của con trai Thủ tướng Oâng Gia Bảo và của con trai Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, con rể của Tướng Vơ Nguyên Giáp, tại Việt Nam, nhờ quyền lực độc tài đảng, mà làm ăn giầu có, th́ tại Trung quốc, con trai Thủ tướng Oân Gia Bảo và con trai Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, cũng dựa quyền thế sinh sát độc đóan của đảng mà làm ăn thâu tóm tài sản.
ÔN YUNSONG, cũng gọi là Winston ÔN, con trai của Thủ tướng Oâng Gia Bảo, có Công ty tư nhân về tài chánh NEW HORIZON có thể đầu tư tiền tỷ Đo-la. Chúng tôi xin dịch một đọan viết của Tác giả Jamil ANDERLINI:
“Một Tập đ̣an Tài chánh được thành lập bởi con trai của Oân Gia Bảo, Thủ tướng Trung quốc, đă cùng với một số nhà đầu tư nước ng̣ai sắp đầu tư số lượng USD.1 tỷ vào lục địa Trung quốc.“
“ÔN Yunsong, cũng được gọi là Winston ÔN, là con trai độc nhất của Thủ tướng Trung quốc, có Tập đ̣an Tài chánh NEW HORIZON với vốn lúc đầu USD.750 triệu và sắp tăng lên USD.1 tỷ trong những tuần tới.“
Về những bí mật làm việc của những con cái các Lănh đạo của đảng Cộng sản, Tác giả Jamil ANDERLINI viết: “The children of China’s Leaders enjoy unparalelled access to decision-makers and are seen as essential facilitators by foreign businesses operating in the country. But while their names can help attract investors, any public perception in China that they are trading on their family’s name can be politically devastating and details of their activities are often regarded as state secrets. Internet searches for information on NEW HORIZON and Winston WEN were blocked in China yesterday.“ (Những con cái của các Lănh đạo tại Trung quốc được hưởng liên hệ không sánh được về việc liên hệ trực tiếp với những người có quyền quyết định và được coi như là những người dàn xếp chính yếu bởi nhà kinh doanh nước ng̣ai làm việc trọng xứ Tầu. Nhưng trong khi tên của những con cái các Lănh tụ này có thể quyến rũ những nhà đầu tư, th́ bất cứ những sự biết đến của quần chúng rằng những người con này đang làm ăn dựa trên tên gia đ́nh của họ có thể gây tàn phá về mặt chính trị, và những chi tiết họat động của họ thường được coi là những bí mật nhà nước. Những truy t́m tin tức bằng Internet về Tập đ̣an New Horizon và về Winston ÔN đă được ngăn chặn lại hôm qua tại Trung quốc) (FINANCIAL TIMES 27.01.2010, trang 17).
Về riêng con trai của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, Tác giả Jamil ANDERLINI cũng viết như sau: “In similar situation in July last year, the Central Propaganda Department ordered all Chinese search engines to block searches related corruption probe in Namibia involving Nuctech, the airport scanner group controlled by Hu Haifeng, 38-year-old son of Hu Jintao, China’s president“. (Trong ḥan cảnh giống như vậy vào tháng Bẩy năm ngóai, Bộ Tuyên truyền Trung ương đă ra lệnh xử dụng tất cả những phương tiện t́m kiếm đóng chặt những truy t́m bằng chứng tham nhũng ở Namibia liên hệ đến NUCTECH, Tập đ̣an Air Scanner dưới quyền kiểm sóat của Hồ Haifeng, con trai 38 tuổi của Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch Trung quốc) (FINANCIAL TIMES 27.01.2010, trang 17).
Kinh tế nhóm đảng Mafia Trung quốc và Việt Nam đang t́m cách giấu cất tài sản bằng tư nhân hóa hay gia đ́nh hóa những Công ty quốc doanh vậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.01.2010
------------------------------------------------------------------------------------------------
Buôn dân, bán lính !!!
Xă luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 95 (15-03-2010)
Mới hôm Tết Canh Dần 2010, chủ tịch nước CS Nguyễn Minh Triết đă hí hửng thông báo với đồng bào: "Năm 2009 vừa qua, nhờ nỗ lực của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta, đất nước đă từng bước vượt qua khó khăn do những tác động tiêu cực của cuộc khủng hoảng kinh tế, tài chính toàn cầu và thiên tai, dịch bệnh gây ra, tiếp tục giành được những thành tựu to lớn trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xă hội, an ninh quốc pḥng… Thắng lợi đó, một lần nữa, khẳng định sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, khẳng định những chủ trương chính sách đúng đắn của Đảng, Nhà nước và sức mạnh nội lực của đất nước chúng ta". Sau đó vài tuần, hôm 26-02, trong khi trả lời cuộc phỏng vấn của hăng thông tấn Ấn Độ Express, chủ tịch Quốc hội CS Nguyễn Phú Trọng cũng cất cao giọng khoe với quốc tế: “Việt Nam theo kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa. Kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa là một kiểu kinh tế thị trường vừa tuân theo quy luật của kinh tế thị trường, vừa phải theo định hướng của chủ nghĩa xă hội. Có nghĩa là trong khi chú ư tăng kinh tế th́ phải hết sức coi trọng vấn đề xă hội, bảo đảm vấn đề công bằng xă hội, hạn chế chênh lệch giàu nghèo. Phấn đấu để có nhiều người giàu, nhưng cũng hạn chế tối đa và đi đến xoá bỏ t́nh trạng đói nghèo trong nhân dân. Chăm lo cho người có công, gia đ́nh neo đơn, khó khăn, cơ nhỡ...”
Những luận điệu đại ngôn hoa mỹ như thế, nhân dân Việt Nam (cũng như nhân dân Trung Hoa hiện nay lẫn nhân dân các nước CS Đông Âu trước đây) đều đă nghe cả mấy chục năm rồi. Toàn một kiểu! Tất cả chỉ là khôi hài, mai mỉa, lường gạt. Chỉ cần nh́n đến hai vấn đề, hai sự kiện xă hội nổi cộm hiện nay là thấy tất cả sự dối trá, trâng tráo của các lănh đạo Cộng sản.
1- Buôn dân
Thời gian gần đây, truyền thông Việt ngữ hải ngoại và quốc tế, nhất là châu Âu, nói nhiều đến sự kiện một số người Việt nhập cư lậu vào nước Pháp, tập trung sống trong rừng Tétéghem thuộc vùng Pas-de-Calais cực Bắc nước này để chờ người dẫn trốn qua Anh Quốc làm việc. Sở dĩ có hiện tượng này là do Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đang có chính sách “Xóa đói giảm nghèo”, theo tinh thần những chủ trương đầy hảo ư của Ngân hàng Quốc tế và Quỹ Tiền tệ Thế giới (viện trợ tiền bạc để khuyến khích và giúp đỡ Việt Nam mau chóng đi vào con đường phát triển). Khốn thay, lạm dụng ḷng hảo tâm của quốc tế, CS đă biến chương tŕnh “Xóa đói giảm nghèo” thành chính sách làm giàu cho Đảng.Một hệ thống ngân hàng như Ngân hàng Chính sách Xă hội Việt Nam, Ngân hàng Phát triển Việt Nam, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển, Ngân hàng Quân đội, Ngân hàng Thương măi... được cho ra đời hay được nhảy vào ăn có dưới chiêu bài «phục vụ cho chính sách xóa đói giảm nghèo của nhà nước». Mặt khác, biết người dân nghèo khổ luôn có ước vọng đổi đời bằng cách ra ngoại quốc làm việc (bên cạnh việc kết hôn với ngoại nhân), nhà cầm quyền liền đẻ ra “Đề án hỗ trợ các huyện nghèo đẩy mạnh xuất khẩu lao động”, với lời hứa hẹn sang Anh trồng cỏ sẽ được lănh 5000 đôla một tháng !!!
Thế nhưng, muốn được đi, người nghèo phải đem thế chấp bất động sản (nhà cửa ruộng vườn) để ngân hàng cho vay một số tiền thế chân và tiền lộ phí. Khốn nạn thay, cơ quan này luôn đánh giá bất động sản dưới nửa giá thật. Khi làm hồ sơ, ngân hàng c̣n cho biết mỗi chặng đường đi đều do Bộ Lao động và Thương binh Xă hội xếp đặt. Điểm hẹn tập trung và băi đáp, do ṭa Đại sứ VN tại chỗ phụ trách. Quân đội và Công an đặc trách kinh tế nước ngoài lo các dịch vụ như ăn ở tại địa điểm tập trung, hướng dẫn ra băi đáp để qua Anh. Tất cả đều an toàn và ngon lành! Nhưng trên thực tế, sau khi đă tốn từ 15 đến 20 ngàn đôla cho nhiều chặng đường gian nan từ Việt qua Tàu, qua Nga, qua Đức, qua Pháp, người lao động xuất khẩu lúc đến Pas-de-Calais với hai bàn tay trẳng (bị tịch thu hết giấy tờ tùy thân), phải trú trong rừng như dân lậu, dưới sự quản lư của công an từ Việt Nam sang, bị bóc lột, có khi bị hăm hiếp bởi nhiều tay anh chị và chỉ sống c̣n nhờ ḷng hảo tâm của dân địa phương. Đến khi may mắn qua mặt được hải quan sang tới nước Anh th́ họ mới thấy rằng trồng cỏ chính là trồng cần sa trong những nơi bí mật, cũng do chính công an VN quản lư, do Tàu cộng tổ chức chế biến vận chuyển, và tiền lương chỉ khoảng 500 đô một tháng. Thế là hết đường về, sống mà như đă chết, miệt mài làm lao nô, chẳng giúp được ǵ cho thân nhân ở quê nhà, đang khi ngân hàng tại Việt Nam chờ chực cướp lấy nhà cửa ruộng vườn của họ!
Đài Á châu Tự do, trong loạt bài phỏng vấn hôm 05-06 tháng ba, c̣n nói rơ về đường dây buôn người này, nhưng chú tâm đến các phụ nữ nạn nhân từ các tỉnh nghèo như Hải Pḥng, Quảng B́nh, Nghệ An, Hà Tĩnh. Tất cả đă sa vào nhiều tầng địa ngục sau khi rời khỏi Việt Nam: bị giam đói, bị hăm hiếp, bị bỏ mặc, bị cầm tù, bị những tai nạn thảm khốc, lang thang nơi xứ lạ quê người, mất hết gia sản cầm cố tại quê nhà, sau khi đă đóng chi phí cho chuyến đi lao động từ khoảng 8 đến 25 ngàn mỹ kim. Giữa lúc đó, bọn buôn người, với đường dây nhiều chân rết, được sự bao che của đảng viên cán bộ CS, tiếp tục sống trên xương máu của dân nghèo bị lường gạt.
Trong nước, cũng đang xảy ra vụ buôn dân tại phường Ḥa Xuân, quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng. Nhà cầm quyền muốn giải tỏa trắng 438 hecta đất của dân để bán cho các công ty đầu tư nước ngoài làm khu du lịch. Dự án này ảnh hưởng đến gần 10 ngàn dân thuộc phường, trong đó có 2000 người thuộc thôn Cồn Dầu, một xứ đạo Công giáo. Dù bị nhân dân phản đối, viên tỉnh ủy Nguyễn Bá Thanh cũng lớn tiếng tuyên bố rằng tháng tư này, ông sẽ cho hàng ngàn xe ủi đất đến san phẳng nhà cửa và lấp cánh đồng của họ. Lúc đó họ chỉ c̣n nước chết!
2- Bán lính
Mới đây, ngày 4-3-2010, hàng trăm quân nhân và gia đ́nh của họ đă tập trung về Bộ Tư lệnh Quân khu 4 tại Thanh Hóa yêu cầu được gặp Tư lệnh Quân khu để đ̣i giải quyết việc Sư đoàn 324 thuộc Quân khu lừa đảo các quân nhân.
Số là từ đầu năm 2006 đến đầu năm 2009, Sư đoàn 324 thuộc Quân khu 4 đă cho Phó Tham mưu Đặng Đ́nh Tiến cùng một số sỹ quan liên kết với bà Giám đốc “Công ty trách nhiệm hữu hạn giới thiệu việc làm Bắc Miền Trung”, mời các gia đ́nh có con đang làm nghĩa vụ quân sự tại Sư đoàn để phổ biến “chủ trương của Bộ Quốc pḥng ưu tiên quân nhân hoàn thành nghĩa vụ quân sự được đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc”. Theo đó, mỗi quân nhân muốn đi th́ phải đăng kư và nộp số tiền lên đến 120 triệu. Thấy sự “quan tâm” của Nhà nước, Bộ Quốc pḥng và Sư đoàn như thế, nhiều gia đ́nh quân nhân đă nô nức đăng kư cho con em ḿnh đi xuất khẩu lao động theo chủ trương này. Họ đă chạy vạy, vay mượn, thế chấp sổ đỏ, cầm cố tài sản để lo đủ 120 triệu đồng nộp cho Công ty mà Phó Tham mưu Sư đoàn là người bảo lănh. Thậm chí có gia đ́nh phải mượn đến 11 sổ đỏ để thế chấp mới vay đủ tiền nộp. Theo thống kê sơ bộ, số tiền đă lên đến hàng chục tỷ đồng. Thế nhưng, sau khi đăng kư, nộp tiền rồi được đưa về Vinh học tiếng Hàn trong ba tháng, số quân nhân nói trên vẫn không được xuất khẩu lao động. Họ và gia đ́nh họ liền yêu cầu Sư đoàn 324 và công ty nói trên trả lại số tiền đă đóng, nhưng chỉ nhận được những lời hứa suông. Những gia đ́nh này chủ yếu từ các tỉnh nghèo thuộc Quân khu 4 là Quảng B́nh, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa (không khác chi các nạn nhân buôn người nói trên). Hơn một năm qua, các quân nhân và gia đ́nh xấu số ấy đă đi đến nhiều nơi, nhiều cửa, thậm chí ra trung ương Bộ quốc pḥng để kêu cứu, nhưng hành tŕnh tít mù rồi lại ṿng quanh. Các cấp, các cơ quan có trách nhiệm đă đùn đẩy nhau mà không chịu giải quyết dứt điểm. Hậu quả của vụ việc này hết sức to lớn: hàng trăm hộ có nguy cơ mất trắng nhà cửa, tan nát gia đ́nh, v́ đă cầm cố tài sản, nhà cửa đất đai để vay mượn ngân hàng, nay không có tiền trả lăi. Thậm chí mới đây, có quân nhân xuất ngũ về báo với gia đ́nh việc có thể mất số tiền đó, th́ cha của anh đă đột quỵ và tử vong v́ sợ hăi. Nay ngày càng lộ ra là một vụ lừa đảo có sự bao che và chia chác từ trên xuống dưới trong quân đội Cộng sản. Chắc chắn đây không phải là trường hợp độc nhất.
Lính quân đă bị lường gạt, coi thường như thế, lính tướng cũng chẳng ra ǵ. Bằng chứng là qua vụ khám phá phế tích hoàng thành Thăng Long, vụ Tàu khai thác bauxite ở Tây Nguyên, rồi mới đây là vụ 10 tỉnh (đa phần ở biên giới) cho Tàu thuê rừng trong thời hạn nửa thế kỷ, tiếng nói cảnh cáo và báo động của các tướng lĩnh cao cấp như Vơ Nguyên Giáo, Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê Văn Cương, Đồng Sĩ Nguyên, Nguyễn Hữu Anh… đều đă và đang bị xem thường. Chưa hết, từ cả thập niên nay, sau hai hiệp định lănh thổ và lănh hải với việc quân Tàu ngày càng lộng hành trên biển Đông, quân đội nhân dân VN đă tỏ ra hết sức bạc nhược, không dám đương đầu với kẻ thù xâm lược Hoàng Trường Sa, c̣n bỏ mặc ngư dân cho “tàu lạ” cướp bóc, tàn sát, đánh đuổi. Trái lại chỉ lo làm giàu, với việc sở hữu hàng trăm công ty lớn nhỏ, mà nổi trội là Viettel và Ngân hàng quân đội (một điều cấm kỵ đối với quân đội ở hầu hết mọi quốc gia). Đây là dấu cái đội quân từng lập nhiều chiến công này (dù là chiến công xâm lược, ngoại trừ năm 1979) đă và đang bị thao túng, hay nói thẳng là bị bán vào tay một kẻ ngoại thù đáng sợ là Trung Cộng. Không đoàn kết được toàn quân qua những vụ việc như trên, làm ǵ đoàn kết được toàn dân khi kẻ thù ở ngay trước cửa?
Buôn dân, bán lính, buôn biển, bán rừng, buôn đất, bán khoáng sản…. đó là điều đảng CSVN đă và đang làm hơn nửa thế kỷ nay. Từ đấy tiến đến việc bán nước chỉ là một bước nhỏ. Đồng bào ơi, có ư thức chăng điều đó?
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE
TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ - TÀI LIỆU TỔNG HỢP 3
anhsangmoi2015.com
anhsangmoi2015.org
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------