ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE

TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ  -  TÀI LIỆU TỔNG HỢP 1

anhsangmoi2015.com

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

NGUY CƠ HIỆN TẠI VÀ TƯƠNG LAI

CHO ĐỒNG BÀO & ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM

 

Từ một năm nay, những tin tức đưa tới từ Việt Nam, đă làm cho chúng ta, những người Việt tỵ nạn (vaø moät soá khoâng ít ôû trong nöôùc!) trăn trở và bâng khuâng trước những biến đổi chính trị tiêu cực ngày mỗi gia tăng như những vấn đề của biên giới đang mở ra cho người Trung Quốc tự do vào Việt Nam, vấn đề Thác Bản Dốc, Ải Nam Quan bị lấn chiếm, Trường Sa và Hoàng Sa trở thành huyện Tam Sa của Trung Cộng, nay đến vấn đề Cộng Sản Việt Nam công khai cho phép Trung Quốc khai thác Bâuxít trên Tây Nguyên.

Những hành động trên cho thấy tham vọng bá quyền của Trung Cộng đang từng bước muốn thôn tính Việt Nam và cũng cho thấy thái độ ươn hèn, bán nước để vinh thân ph́ gia của tập đoàn Cộng Sản cầm quyền hiện nay tại Việt Nam. Là những người Việt yêu nước, dù ở trong hay ngoài nước, chúng ta cũng không thể bàng quang để cho đất nước bị xâm lược dù dưới h́nh thức nào.

Moïi ngöôøi VN trong và ngoài nước haơy v́ hieän taïi vaø töông lai ñaát nöôùc maøtuyệt đối ủng hộ tinh thần tranh đấu bảo vệ sự sinh tồn của dân tộc Việt Nam của các cá nhân và đoàn thể.

Chúng ta luôn kiên định:

             Đất nước c̣n, c̣n tất cả,

             Đất nước mất, mất tất cả!

Những nhận định dựa trên những tài liệu và tin tức đáng tin cậy đang cần phổ biến rộng trong dư luận như sau:

 

I - Các biến chuyển mới nhất.

 

Công nhân cùng các lực lượng quân sự trá h́nh của Trung Cộng đă tràn ngập khắp nơi trên lănh thổ Việt Nam: Ngoài các Công trường khai thác mỏ nhôm bâuxít tai Tây Nguyên, các công tŕnh xây dựng cầu cống, nhà máy nhỏ khắp nước và kể cả công tŕnh xây dựng trung tâm điện lực chạy bằng năng lượng nguyên tử cũng giao cho Trung Cộng.

Ngoài một số nhỏ các chuyên viên, Trung Cộng đưa cả các lao động chân tay và các người phụ nữ giúp việc đến các nơi hiện diện với âm mưu sẽ thành lập nên những đơn vị coi như làng Trung Hoa có quán nhạc, quán cơm, dịch vụ, v.v… cho nhân công đang hoạt động để dần dần đóng chốt lâu dài tại địa phương nơi mà họ đang hiện diện. Thảm trạng một Tây Tạng thứ hai do Cộng Sản Hà Nội đang tiếp tay cùng Trung Cộng thực hiện một cách đáng chú ư, sẽ dẫn đến những hậu quả bi thảm chưa từng thấy cho Dân Tộc VN: xoá tên nước Việt Nam, biến Việt Nam thành một quận/huyện của Trung Cộng.

Khi ban hành lệnh băi bỏ chiếu khán nhập cảnh/tḥ thöïc (= Visa) cho người Trung Hoa khiến số người Hoa tràn qua biên giới Việt Nam bằng đường bộ từ biên giới phiá Bắc cho đến tận mũi Cà Mau gia tăng nhanh chóng, Cộng Sản Trung Hoa và CSVN đă và đang đẩy mạnh kế hoạch Hán Hoá Đất Nước Việt Nam một cách cấp kỳ.

Trong khi đó, ngoài biển Đông bị chiếm đoạt gần như toàn bộ: mất Hoàng Sa, Trường Sa, hải phận đánh cá, đặc quyền kinh tế cùng thềm lục địa. Thời gian này, Trung Cộng cũng đă đưa một lực lưọng Hải quân đông đảo chưa từng có xuất hiện trong khu vực mà Trung Cộng goïi là Khu Lưỡi Ḅ, ngang nhiên xác nhận chủ quyền thuộc về Trung Cộng, bất chấp các bằng chứng lịch sử và các qui định công pháp quốc tế về luật biển và lănh hải.

Trong đất liền trên lănh thổ Việt Nam th́ tràn ngập người Trung Hoa chiếm đoạt dần dần công ăn việc làm trong các khu vực sản xuất mà người VN có thể làm được. Trên thượng nguồn sông Hồng Hà tại miền Bắc và sông Cửu Long tại miền Nam Việt Nam bị Trung Cộng đắp nhiều hệ thống đập ngăn nước khiến sông Hồng Hà mùa khô cạn kiệt nước có thể đi bộ qua được, vùng sông Cửu Long mực nước ngọt thượng nguồn thấp, nước mặn từ biển tràn ngược vào khiến mùa màng bị hủy hoại và thất thu. Thêm vào đó, do hậu quả của tuyết tan và mưa lũ trên thượng nguồn, Trung Cộng phải xả đập nước, khiến vùng hạ lưu các con sông này bị ngập lụt bất thường không thể trồng cấy theo thời vụ được.

Chỉ c̣n lại sông Đồng Nai th́ nay Trung Cộng đang đưa máy móc, nhân công vào khai thác quặng nhôm bâuxite. Khi đó từ trên thượng nguồn là vùng cao nguyên Lâm Đồng sẽ xả bùn đỏ và phế liệu hoá học xuống đồng bằng, hậu quả từ từ sẽ đưa đến sự hủy diệt môi sinh vĩnh viễn mà theo các khoa học gia cho biết là không thể cứu chữa được nữa. Tương lai là nhiều thế hệ sau không thể phục hồi sự sống trong những môi trường đă bị hủy hoại trong vùng sông Đồng Nai như sông Bé, sông Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây và cả sông Saig̣n, cùng một số sông rạch khác sẽ ngập tràn bùn đỏ chứa đầy phế liệu hoá chất do hậu quả của việc khai thác quặng bâuxit tại cao nguyên Trung phần VN.

 

II - Âm mưu biến toàn nước VN thành Tiền tuyến lớn cho hậu phương lớn TQ lần

thứ hai sau chiến tranh lạnh năm 1975:

 

Với mức tăng trưởng kinh tế chưa từng thấy trong thời gian qua, Trung Cộng nay nghiễm nhiên trở thành một trong những cường quốc kinh tế chỉ sau Hoa Kỳ. Cùng một lúc Trung Cộng đang cố vươn lên với việc bỏ ra những khoản chi tiêu khổng lồ để canh tân các trang thiết bị quân sự mong trở thành một cường quốc. Điều này tất nhiên sẽ đe doạ an ninh các quốc gia trong vùng.

Nhân dịp kỷ niệm 60 năm, Hải Quân Trung Cộng muốn phô trương sức mạnh quân sự của ḿnh trên mặt biển với toàn thế giới trong cuộc diễn tập Hải Quân có sự xuất hiện các hàng không mẫu hạm, tầu ngầm nguyên tử, các chiến hạm tối tân nhất của họ tại vùng biển Lưỡi Ḅ bao gồm vùng lănh hải và các hải đảo đă chiếm cuả Việt Nam, Phi Luật Tân, Malaysia… Dịp này họ muốn chứng tỏ cho thế giới thấy là Trung Cộng nay đă đủ sức khống chế eo biển Malacca một hải lộ quốc tế, một con đường vận hành quan trọng xuyên từ Thái B́nh Dương qua Ấn Độ Dương. Và dĩ nhiên là Trung Cộng cũng sẽ chấp nhận đối đầu với Hải Quân Hoa Kỳ tại vùng biển này.

Một khi t́nh h́nh căng thẳng tranh chấp không thể tránh khỏi xảy ra, người ta nhận thấy hiện nay Trung Cộng cũng đang chuẩn bị tại các địa điểm có sự hiện diện của họ trong các khu khai thác kinh tế rải rác khắp trên lănh thổ Việt Nam, với ư đồ muốn biến các nơi này thành các cứ điểm quân sự để khi hữu sự trong trường hợp có cuộc đối đầu quân sự với các Cường Quốc khác trong khu vực Biển Đông trong đó có Hoa Kỳ. Viễn tượng Việt Nam sẽ trở thành một băi chiến trường thảm khốc nhất kể từ sau cuộc chiến tranh lạnh là khó tránh khỏi.

Có phải chăng Việt Nam đang bị Trung Cộng biến thành tiền tuyến lớn cho hậu phương của Trung Cộng lần thứ hai ?

 

III - Những điều cần làm cấp bách :

 

Trước t́nh h́nh Tổ Quốc Việt Nam đang bị lâm nguy, người dân Việt Nam chúng ta phải làm ǵ?

 

A - Ở Hải Ngoại:

- Người Việt tị nạn CS tại khắp các nơi trên toàn thế giới trong những điều kiện tại địa phương cho phép hăy tổ chức các cuộc biểu t́nh phản đối nhằm tố cáo trước dư luận quốc tế về âm mưu hủy diệt môi sinh và xâm lăng Việt Nam của bọn bành trướng Trung Cộng.

- Tố cáo với đồng bào hải ngoại và quốc nội về sự tiếp tay của bọn tay sai là đảng CSVN đang phối hợp với TC thực hiện ư đồ đen tối biến Tổ Quốc Việt Nam thành một vùng thuộc quyền cai trị của bọn bá quyền bành trướng Trung Cộng.

- Vận động các tổ chức quốc tế về Nhân quyền và Môi sinh, các tổ chức Phi chính phủ (N.G.O), Ông Tổng Thư Kư LHQ,... cùng lên tiếng phản đối TC và CSVN.

- Vận dụng tối đa các phương tiện truyền thông đại chúng để gửi tin tức qua các email, website, blog…về t́nh h́nh diễn tiến hiện nay đến các tổ chức sinh hoạt cộng đồng hải ngoại, các diễn đàn tại hải ngoại cũng như các diễn đàn của các nhà đấu tranh dân chủ ở trong nước.

- Vận động để tiến tới việc thành lập một tổ chức như tinh thần Hội Nghị Diên Hồng tập

hợp tất cả các đoàn thể, hội đoàn Quân Dân Cán Chính Người Việt tị nạn CS trên toàn thế giới có chung một mục tiêu giải trừ chủ nghiă CS và bảo vệ tổ quốc Việt Nam. Hăy gác bỏ mọi sự dị biệt về tổ chức hoặc phương cách đấu tranh để cùng nhau thực hiện tham gia công cuộc đấu tranh sống c̣n này bằng các phương thức cụ thể, có hiệu quả gây sự chú ư và giúp đỡ của các quốc gia trên thế giới có thiện cảm với VNCH trước đây và tập thể Người Việt Tị Nạn CS hiện nay. Thống nhất ư chí vận động Quốc Tế yểm trợ trong nước dành lại Giang Sơn trong Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

Chúng ta nên nghĩ rằng, không ai có thể cứu ḿnh. Người Việt phải tự cứu lấy Tổ Quốc và Dân Tộc ḿnh, không thể cho phép Trung Cộng thi hành kế hoạch Hán Hoá Việt Nam và biến Việt Nam thành một Tây Tạng thứ hai.

 

 B- Tại trong nước:

- Vạch rơ cho người dân và bộ đội đang phục vụ trong lực lượng vơ trang trong nước thấy rơ là với hệ thống lănh đạo vô nhân bằng khủng bố, thủ tiêu, các đảng viên CS không thể từ chối mệnh lệnh hoặc thay đổi lập trường một khi được kết nạp. Toàn bộ hệ thống đảng CS Hà Nội cũng bị khống chế từ đảng CS Trung Hoa. Đây là lư do tại sao CS Hà Nội phải cúi đầu tuân hành các chỉ thị từ Bắc Kinh.

- Là người Việt Nam yêu nước, với kinh nghiệm lịch sử nhiều ngh́n năm bị Trung Cộng đô hộ tàn ác, không ai muốn bị tái diễn t́nh trạng này, nhưng một thiểu số cầm quyền cai trị hiện nay đă lỡ là đảng viên CS nên phải cúi đầu thi hành mệnh lệnh dù biết đó là phản quốc v́ để tự bảo vệ mạng sống và quyền lợi. Chỉ c̣n con đường duy nhất để tự cứu lấy bản thân mỗi người là trả thẻ đảng, từ chối là đảng viên CS để vô hiệu hoá đảng CS và thoát khỏi tội phản quốc để cùng với Toàn Dân bất hợp tác với bọn xâm lăng, cùng đứng lên với Quân Đội đánh đuổi ngoại xâm Trung Cộng.

- Vạch rơ các âm mưu của Trung Cộng có sự tiếp tay của CSVN mang công nhân và máy móc, trang thiết bị để khai thác tài nguyên của đất nước; cướp lấy công ăn việc làm của người công nhân VN đang có nhu cầu làm việc để nuôi bản thân và gia đ́nh.

- Trước hiểm họa mất nước gấn kề, tất cả mọi người dân, quân đội, các lực lượng vơ trang trong nuớc phải cùng nhau kết hợp cùng các tôn giáo, các nhà đấu tranh Dân Chủ trong nước để cùng lên tiếng buộc nhà cầm quyền CSVN phải ngưng ngay các hành động phản dân hại nước, cam tâm bán nước cho Trung Cộng, không nghĩ đến công lao của tiền nhân đă đổ bao nhiêu xương máu để gây dựng nên giang san gấm vóc và đấu tranh kiên cường để bảo vệ đất đai lănh thổ, biển cả. Chỉ v́ quyền lợi của riêng Đảng mà CSVN đă và đang mang đất nước dâng cho Tàu Cộng, một kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam, không màng đến sự tồn vong của tổ quốc.

Cả Nước Việt Nam Đang Bị Sự Tàn Phá, Chiếm Dần Của Trung Cộng

 

Tham Nhũng, Hiếp Dân, Chiếm Đất Dân Là Tội Trọng,

Nhượng Đất, Tạo Cơ Hội Cho Trung Quốc Vào Đồng Hóa, Chiếm Đóng, Cai Trị Việt Nam Càng Là Tội Trọng Hơn : Là Tội Phản Quốc ! Không Thể Tha Thứ

 

Quư Vị Có Thể An B́nh, Sung Sướng Khi Môi Trường Bị Ô Niễm Tối Đa, Khi Hầu Hết Nguồn Lợi Kinh Tế Lọt Vào Tay Người Trung Quốc ? Quư Vị Không Thể Ngồi Nh́n Việt Nam Trở Thành Một Tỉnh / Quận / Huyện Của Trung Quốc !

Quư Vị Có Chịu Sống Dưới Sự Thống Trị Của Trung Quốc Như Dân Tây Tạng Đang Chịu Đựng Hay Không ? ( Và dân Tây Tạng đang bị Trung Quốc gian manh diệt chủng dần dần )

 

Quư Vị Có Thể Ngồi Yên Nh́n Quê Hương Việt Nam Tan Ră,

Đồng Bào Việt Nam Bị Ách Nô Lệ Và Dần Dần Bị Trung Quốc Hóa ?

 

ĐẤT NƯỚC C̉N, C̉N TẤT CẢ ! ĐẤT NƯỚC MẤT, MẤT TẤT CẢ !

HĂY CÓ MỘT HÀNH ĐỘNG G̀ ĐỂ CỨU NGUY

TỐI THIỂU TRUYỀN BÁ THÔNG TIN NÀY, CÀNG NHIỀU NGƯỜI CÀNG TỐT

------------------------------------------

 

 

Đại lễ dâng Ải Nam Quan

cho Trung Cộng ngày 23.02.2009
Đại lễ dâng đất tổ tiên của người Việt-Nam cho Trung-cộng đă được Việtcộng thực hiện trong niềm hân hoan vào ngày 23 tháng 02 năm 2009 vừa qua.
Đại lễ diễn ra ngay tại Ải Nam Quan, ngay tại cột mốc ô nhục Km0!


Hồn Phi-Khanh d́u theo Nguyễn-Trăi đi ngược hàng trăm thước để đến xem bọn cộng sản buôn dân bán đất bỉ ổi đến mức độ nào. Ôi bi thương! Tội này đáng cho tru di tam tộc! Đời đời nguyền rủa!

Dân ViệtNam hèn hạ khiếp nhược ngoại bang như thế sao!

Đất tổ tiên đă thấm máu hồng mà nay lại tươi cười dâng cho Tàu cộng...
Hăy xem và đừng quên những khuôn mặt bán nước cầu vinh hèn hạ!

Toàn cảnh Đại lễ tại Ải
Nam Quan do Trung-Cộng thiết kế từ nhiều tháng trước
Hai bên chính phủ cộng sản-cộng nô đi qua dàn chào



Ngay tại Km0 địa h́nh lại thêm một lần biến đổi.


Có thanh la, phèn trống cho đại lễ thêm phần long trọng. Từ thuở Hùng Vương, Lê Lai-Nguyễn Trăi, Nguyễn Huệ, Gia Long...Bảo Đại đến thằng cu tí ra đời vào ngày 30-04-1975 có mơ cũng chưa bao giờ thấy những cảnh hăi hùng này!



 


Km0 ô nhục mang tiếng quá nhiều rồi. Nay đàn anh Trung-Cộng tặng cho cộng nô Việt-Nam cái cột mốc đánh số 1116. Xóa hết dấu tích!


Chụp h́nh lưu niệm dành cho lịch sử.

Con dân nước Việt đừng ḥng bén mảng đến chân cửa Ải Nam Quan nữa nhé!


Chụp gần hơn. Một trong những tên bán nước nổi tiếng trong lịch sử nhân loại!

(Ung Gia Khiêm và Chủ tịch Tỉnh Quảng Tây)


Hoành tráng!Hănh diện  ! Dâng nạp.


Đồng thời trong ngày này, những vùng đất biên giới tranh chấp giữa Trung-Việt

đă thuộc về Trung-Cộng vĩnh viễn.


 

Người Việt Nam trong nước có hay biết ǵ không???

 

---------------------------------------------

 

BỘ MẶT THẬT CỦA “ BÁC” HỒ :

Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh

Huỳnh Thị Thanh Xuân 

         Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hóa, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường hành chính gần cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi v́ sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.

          Tôi đă sớm giác ngộ cách mạng, đă tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành ủy, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện ủy Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của "Bác Hồ" - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc bấy giờ " Bác " như là thần thánh trong đầu tôi .Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chơng tre căn dặn: “Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đ́nh ḿnh cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khỏe của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con”. Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.

          Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đ́nh và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30-8-1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố- Hữu - người phụ trách chung - nói: “Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong”. Bác Hữu đọc: “... Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Ḥa (Khánh Ḥa), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN)”. Bác Hữu nói: “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả pḥng. Trong ḷng ai nấy đều phấn khởi chạy về pḥng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga - 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa - và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.

           Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên: “Bác Hồ!” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, c̣n Bác th́ xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào pḥng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói: “Dân chố gộ có mặt đây không?” (ư nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp: “Dân dưa cải mắm cái có không?” (ư nói chỉ người địa phương Quảng Ngăi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây nguyên). Ba-Đen nói “có ạ”. Bác lại nói: “Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không?” (ư nói người quê ở Phú Yên, Khánh Ḥa, B́nh Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chiụ với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác. Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Ḥa..., rồi Bác nói tiếp: “Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen” (ư nói quê ở Nam bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói ǵ nữa, sao bác diễu dỡ quá vậy , những ǵ tôi học được về Bác khi c̣n ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con người bác thật sự .

          Bác nói: “Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau, như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang...”. Khi mà chúng tôi say sưa hát th́ bác đi bóp vai những đứa con gái, tới chỗ tôi th́ bác không những xoa lưng tôi mà bác c̣n để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâư rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng, đành đứng yên chiụ thôi . Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói: “Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui”. Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi: “Bác là Hồ Chí Minh, c̣n đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy! Và đây là bác Trường Chinh, bác Vơ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính trị hôm nay cũng có mặt với các cháu”. Bác đang nói th́ thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn: “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả pḥng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái.

         Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm, lưỡi của bác c̣n tḥ vào miệng tôi ngoáy ngoáy , ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên . Lúc này tôi muốn nói về t́nh cảm gia đ́nh tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chiụ dừng lại sau bờ mông của tôi , c̣n tôi th́ nghẹn ngào và mắc cỡ, rồi Bác lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có ǵ kỳ cục qúa không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam.

     ... Bác nói: “Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào?”. Lúc này các bạn nh́n lẫn nhau v́ đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát: “Ngày con mới ra miền Bắc con c̣n bé xíu như là cái hạt tiêu...”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Ḥa mạnh dạn đứng lên hát bài: “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai...”, lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên. Sau đó Bác nói: “Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đ́nh của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ quốc ta được thống nhất, gia đ́nh chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi.. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đ́nh là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đ́nh và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp: “Các cháu đă ra đến miền Bắc xă hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những " hạt giống đỏ " của đồng bào miền
Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với ḷng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khỏe, vui và học tập thật giỏi”.

          Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi: “Các chú có ư kiến chi không?” (ư hỏi ư kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ư kiến với Bác. Bác nói tiếp: “Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim”. Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn th́ đi cạnh bác Tôn, bạn th́ đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị... Vào pḥng chiếu phim ở tầng 1, Bác chiêu đăi bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt h́nh). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi, bác ôm chặc tôi , một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi, bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam .

         Khi đèn pḥng bật sáng Bác hỏi về gia đ́nh tôi và cuộc hành tŕnh của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa , Con Lan và tôi thâư bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng .

         Đêm hôm đó tôi được một chị thư kư của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng v́ sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng Chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở th́ tôi được Chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nh́n tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp .Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua một hàng lang, và tớí pḥng ngủ của bác, chị Nhàng gơ cữa ba tiếng cánh cửa mở ra, Chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi . Khi tôi vào pḥng Bác ôm chầm lấy tôi, hôn môi tôi , hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp hai bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thều thào vào trong tai tôi :
       - Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.

         Bác bồng tôi lên giường, hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi. Bác như một con cọp đói mồi , sau một hồ́ kháng cự tôi biết ḿnh không thể nào làm ǵ hơn nên đành nằm xuôi tay... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tṛn 15 tuổi đă bị bác cướp đi mất cái trong trắng.

         Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện ǵ sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói với ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoa th́ những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của ḿnh .

         Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không c̣n nữa, đă hy sinh cho độc lập dân tộc, song họ hàng tôi vẫn vui ḷng, bởi v́ tôi đă thay mặt gia đ́nh và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác Hồ là chuyện ǵ xảy ra đâu Kể cả chồng tôi khi hỏi tới trinh tiết của tôi, tôi cũng không dám nói, v́ anh ấy là một đảng viên cao cấp, là một người lănh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hăm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hăm hiếp lúc mới 15 tuổi và bị hăm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là " Bác hồ " hăm hiếp tôi, cho chồng tôi nghe .

         Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngố ngậm ngú nhớ laị những đứa bỏ xác lại trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam.  Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đă dạy: “Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của bác cho đồng bào miền Nam”.

Quảng Nam-Đà nẵng (QNĐN) Ngày mùng 2 thánh 9 năm 2005
Huỳnh Thị Thanh Xuân
 

-------------------------------------------------------------------------

Trích bài của Nguyễn Quốc Đống:

 
1- HCM không phải là người sống độc thân, không vợ con để dành hết th́ giờ cho cách mạng giải phóng dân tộc; ông ta có vợ, nhiều nhân t́nh, có con thậm chí c̣n có rất nhiều vợ (Tăng Tuyết Minh, Nguyễn Thị Minh Khai, Nông Thị Xuân…)

 
2- HCM không phải là người khiêm tốn, giản dị; ông ta đă viết sách để ca tụng chính ḿnh ( các sách “Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch”, kư tên là Trần Dân Tiên, “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện”, kư tên T. Lan đều do chính HCM viết)

 
3- HCM không phải là người nhân nghĩa, đạo đức; ông ta đă giết vợ và bỏ con không nuôi dưỡng ( Vợ là Nông Thị Xuân bị giết chết, c̣n con trai là Nguyễn Tất Trung sau phải đổi tên là Vũ Trung và cho người khác nuôi)

 
4- HCM không phải là một người lương thiện; ông ta lấy thơ của người khác và nhận là của ḿnh (Cuốn thơ “Ngục Trung Nhật Kư” không phải do HCM viết ra).

 
5- HCM không phải là một người yêu nước; ông ta không cộng tác với các nhà ái quốc thuộc đảng phái quốc gia mà thẳng tay giết hại họ (Bán đứng cụ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp, giết hại Phạm Quỳnh, Tạ Thu Thâu v́ họ không cùng đường lối với ông ta)

6- Phụ thân của HCM không phải từ quan v́ không muốn làm việc cho giặc Pháp mà v́ phạm tội ngộ sát nên bị băi chức.

 
7- HCM không phải là người thương dân; ông ta sẵn sàng hy sinh mạng sống của người khác để phục vụ cho đường lối chính sách của ḿnh (thực hiện cải cách ruộng đất theo kiểu Tàu Cộng khiến cả trăm ngàn nông dân vô tội miền bắc chết thảm, gia tài sản nghiệp bị tịch thu, con cháu bị trả thù, bỏ đói…) Nhà báo Ba Lan Robert đă phát biểu: “HCM là một người diệt chủng, có tội với dân tộc ḿnh.”

 
8- HCM không phải là 1 lănh đạo sáng suốt; ông ta chọn lầm đường khiến cả nước triền miên sống trong chiến tranh và đói khổ (không chọn liên kết với các nhà ái quốc trong nước để giành độc lập cho nước nhà mà lại chọn theo đường lối cách mạng vô sản do quốc tế CS chủ trương)

 
9- HCM không có công cứu nước; ông ta đă bán nước cho Cộng Sản Nga, Tàu (hoạt động nhiều năm trong các tổ chức Cộng Sản tại Pháp, Nga, Tàu, Đông Dương…) - HCM không có công xuất ngoại để t́m đường cứu nước; ông ta lên tàu xuất dương để t́m kế mưu sinh và chính trong thời gian ở nước ngoài ông ta đă bị mê hoặc bởi chủ nghĩa CS và trở thành 1 đảng viên CS quốc tế. Nhà báo Olivier Todd nhận xét:”HCM là một tín đồ CS cuồng tín.”

 
10- HCM không có công cứu nước; ông ta phạm tội bán nước cho Tàu cộng v́ ngay từ năm 1958 ông đă để Phạm Văn Đồng với tư cách là thủ tướng kư công hàm xác nhận chủ quyền của Trung quốc đối với 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa.Việc mất đất vùng biên giới và mất biển đang xảy ra ngày nay đă là bằng chứng rơ ràng của việc bán nước này.

 
11- HCM không phải là nhà tư tưởng, nhà văn hóa: ông ta không hề có một hệ tư tưởng riêng mà chỉ rập khuôn các tư tưởng sẵn có của người khác.

 

 

- HỒ CHÍ MINH : Người chồng vô đạo ! Người cha vô lương !  :

 

 Vụ thảm sát cô Nguyễn Thị Xuân: chánh phạm là ai?

 

        Cách đây khoảng hơn một tuần lễ, tác giả Bùi Tín đă viết trên Đàn Chim Việt, đặt vấn đề về sự bất công kéo dài đă 51 năm đối với người con rơi Nguyễn Tất Trung mà ông Hồ Chí Minh đă có với người phụ nữ dân tộc Tày tên là Nguyễn Thị Xuân (tức Nông Thị Xuân).. tác giả Bùi Tín đă nhắc lại vụ thảm sát cô Xuân ở Hà Nội vào đầu năm 1957, do tên Trần Quốc Hoàn chủ mưu, mà trực tiếp thực hiện là hai tên Ninh xồm và Tạ Quang Chiến, bảo vệ và lái xe cho ông Hồ.

       

         Ngược gịng thời gian, được biết rằng sau hiệp định Geneva 1954, khi ông Hồ đă về ở trong Bắc Bộ Phủ, theo ư kiến của Ban Lănh Đạo đảng (?), cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi t́m gái về để thỏa măn dục vọng của bọn lănh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh t́m một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lư luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lư điều ḥa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

        

         Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đ̣i rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn ḥi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, v́ như thế th́ c̣n chi là h́nh ảnh linh thiêng của vị lănh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân ḿnh! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ th́ có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ư nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ th́ có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lư Đ̣i Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đă không thành.
        

          Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần t́m được cô Nguyễn Thị Xuân (c̣n tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lư trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ v́ là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, th́ c̣n ǵ danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đă 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân c̣n xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lư cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài ḷng về cô lắm.

 

         Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đă nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đă có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng ḿnh đă có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” th́ hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử h́nh! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đă ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp t́nh hợp lư. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ư, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ư mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa..” (Trích lá thư tố cáo của anh thương binh chồng chưa cưới của cô Vàng, đề ngày 24/07/1983 gửi ông Nguyễn Hữu Thọ, Chủ Tịch Quốc Hội -- Sách Công Lư Đ̣i Hỏi, Văn Nghệ xb 1997, Nguyễn Minh Cần).

 

          Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu ḥa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đă cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đă chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra Và sau đó vụ án mạng man rợ này đă được cho “ch́m xuồng “, không ai dám nhắc nhở đến nữa! Tất nhiên dân chúng không ai biết, v́ báo chí có được phép loan tin đâu. Chỉ có một vài cán bộ cao cấp thuộc hàng trung ương mới biết, nhưng cũng chỉ dám x́ xào trong chỗ rất riêng tư thôi. Không ai dám hé răng v́ nếu lỡ biết mà không kín miệng th́ dễ mất mạng lắm. Theo lá thư tố cáo của anh thương binh chồng chưa cưới của cô Vàng, sau đó cả cô Vàng, cô Nguyệt và những người họ hàng, bạn bè các cô biết được chuyện rùng rợn này nhưng không kín miệng, đều bị giết chết hết, bằng cách này hay cách khác.

Tại sao tên Trần Quốc Hoàn dám làm một việc táo tợn ngoài sức tưởng tượng của mọi người, là cưỡng hiếp vợ (cứ tạm gọi như vậy) của Chủ tịch nước, người quyền uy tối thượng lúc bấy giờ? Tại sao hai tên Ninh xồm và Tạ Quang Chiến là bảo vệ và lái xe – tức là người rất thân tín của ông Hồ – lại dám ra tay giết vợ của chủ ḿnh? Và, điều vô cùng quan trọng là: Ông Hồ có biết vụ thảm sát man rợ này không? Tại sao không thấy ông ra lệnh điều tra vụ án?

 

          Chẳng cần phải có tài điều tra như thám tử lừng danh Sherlock Holmes hay những nhân viên thượng thặng của FBI, người ta cũng thấy ngay những sự kiện rành rành trước mắt để cho một người với một trí thông minh trung b́nh có thể đi đến kết luận về những kẻ ṭng phạm và chánh phạm trong vụ án mạng này.

Trước hết là thái độ thờ ơ, ù lỳ, lănh đạm của ông Hồ sau cái chết thê thảm của cô Xuân, một người mà ông đă từng ăn nằm với người ta trong hai năm trời, với kết quả là một đứa con trai ra đời. Khi một người b́nh thường thấy bỗng nhiên một vật ḿnh thường dùng bị mất – một chiếc khăn lau mặt một đôi vớ… chẳng hạn – th́ cũng phải thắc mắc là “tại sao không thấy nó?” Huống hồ đây là một cô gái đẹp mà ông từng ôm ấp trong 2 năm và đă có con với ông. Vậy mà khi cô Xuân biến mất, ông Hồ không thắc mắc? Nếu ông có thắc mắc th́ ông đă làm ǵ? Có ra lệnh điều tra không? Và kết quả điều tra ra sao? Chỉ biết rằng tên Trần Quốc Hoàn vẫn làm Bộ trưởng Công an và có chân trong Trung ương đảng, tên Tạ Quang Chiến về sau lên tới chức Tổng cục phó Tổng cục Thể dục thể thao. Có thể có người nêu giả thuyết “Hay là hồi đó ông Hồ cũng phải kiêng dè tụi nó? Ông ở thế yếu nên đành phải im miệng?” Điều này hoàn toàn không đúng. V́ vào khoảng thời gian những năm 1955 – 56 – 57 uy quyền của ông Hồ c̣n rất lớn. Sau vụ cải cách ruộng đất làm cho bao nhiêu ngàn dân vô tội mất mạng và mất nhà mất cửa do lỗi của chính ông Hồ (xin đọc Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Văn Nghệ xb, tr. 222), rồi ông đưa Trường Chinh ra làm con dê tế thần để nhận tội thay cho ông. Thời gian này phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ vẫn chưa cấu kết được với nhau và chưa có quyền. Ngày 30/10/1956 báo Nhân Dân loan tin tại hội nghị đảng lần thứ X (tháng 9/1956) Hồ Chí Minh quyết định cất chức Tổng bí thư của Đặng Xuân Khu rồi tự kiêm nhiệm luôn chức vụ này. Những tay chân thân tín của Khu như Lê Văn Lương, và Hồ Viết Thắng cũng bị hạ bệ. Thắng bị ra khỏi BCHTU, và Lương chỉ c̣n chân dự khuyết. Lương c̣n phải từ bỏ chức vụ Thứ trưởng Nội vụ và Phó Chủ nhiệm Pḥng Nội chính Phủ Thủ tướng. Đồng thời, Lê Duẩn, Bí thư Đảng bộ Miền Nam, được đưa ra Hà Nội vào năm 1957 để chuẩn bị thay thế Khu (Xem: VN Niên Biểu Nhân Vật Chí, Văn Hóa xb, tr.166, Chánh Đạo). Như thế, cái lư do mà ông Hồ đưa ra “… phải được Bộ chính trị đồng ư, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ư th́ mới được “ để không chịu cho mẹ con cô Xuân ra công khai và bảo cô “đành phải chờ một thời gian nữa…” là không hợp lư, không đúng sự thật. Chẳng qua, ông Hồ chỉ coi cô Xuân như một thứ đồ chơi, để cho ông thỏa măn ḷng dâm dục mà thôi. Phần cô Xuân th́ quá dại, quá ngây thơ, cứ tưởng rằng cô được làm vợ ông Hồ thật. Cho nên khi bị tên Trần Quốc Hoàn giở tṛ sàm sỡ dâm ô, cô đă mắng hắn: “Không được hỗn! Tôi là vợ ông Chủ tịch nước!”. Bị cảnh cáo như vậy, tên Hoàn chẳng những không tỏ ra sợ, trái lại c̣n cười vào mặt cô Xuân và nói mỉa: “Tôi biết bà to lắm! Nhưng tính mạng bà nằm trong tay tôi”. Rồi hắn ngang nhiên cưỡng hiếp cô. (Công Lư Đ̣i Hỏi, Văn Nghệ xb, tr.322, Nguyễn Minh Cần).

 

        Tại sao tên Trần Quốc Hoàn dám lộng hành như vậy? Hiếp vợ Chủ tịch nước đầy uy quyền, trước đó c̣n nói mỉa mai và cho biết “tính mạng bà nằm trong tay tôi.” Tại sao hai tên Ninh xồm và Tạ Quang Chiến dám giết vợ Chú tịch nước ? Ông Hồ có thuộc hạng người nhẹ dạ, cả tin, để sử dụng những quân phản phúc làm cận vệ, giao sinh mạng ḿnh cho chúng? Vậy th́ câu trả lời là: ba tên này dám lộng hành như vậy, mà c̣n tỏ ra tự tin khi ra tay hành động, chẳng hạn như lời lẽ của tên Hoàn, và sự kiện chúng không cần che dấu hành tung mà ngang nhiên dùng xe của Phủ Chủ tịch đem vứt xác cô Xuân để cho người ta trông thấy. Như thế rơ ràng chúng đă nhận được tín hiệu từ chủ nhân của chúng, để mà hành động. Dĩ nhiên một người thủ đoạn, khôn ngoan, thâm hiểm như ông Hồ, ông không dại ǵ mà ra lệnh – dù là khẩu lệnh – cho chúng. Nhưng ông thiếu ǵ cách? Chỉ cần một vài thái độ, một vài lời nói, cũng đủ cho lũ côn đồ này hiểu là chủ của chúng đă “bật đèn xanh” rồi, chủ của chúng muốn chúng làm ǵ, nên chúng thản nhiên hành động mà không sợ bị trừng trị..

 

        Ông Hồ không chỉ tàn nhẫn bất nhân đối với cô Xuân, một phụ nữ ngây thơ hết ḷng tôn thờ phục vụ ông. Ông tàn nhẫn, vô lương tâm đối với cả đứa con nhỏ của ông. Cô Xuân bị giết một cách man rợ, ông lờ đi không cần biết, coi như không có chuyện ǵ xảy ra cả. Ông c̣n lờ luôn giọt máu của ông. Nguyễn Tất Trung sau khi ra đời được mấy tháng th́ mất mẹ. Cha là ông Chủ tịch nước đầy quyền uy – một ông vua đang trên ngôi – c̣n sờ sờ ra đấy, nhưng không hề hỏi han tới. Măi ít lâu sau mới có một tên công an đến đem đứa bé giao cho ông Nguyễn Lương Bằng nuôi. Vài tháng sau cậu bé lại được chuyển cho vợ chồng tướng Chu Văn Tấn nuôi mấy năm trên Thái Nguyên. Rồi sau đó các bà trong hội Phụ nữ cứu quốc trung ương đưa Trung vào trại mồ côi của hội, rồi vào trường Nguyễn Văn Trỗi dành cho con liệt sĩ. Và sau khi ông Hồ chết (1969) th́ Trung được ông Vũ Kỳ, cựu thư kư riêng của ông Hồ, đem về nuôi và đặt tên là Vũ Trung (xem bài Không Thể Bất Công Kéo Dài Đến Vậy, Bùi Tín, Đàn Chim Việt Online). Nếu ông Hồ c̣n một chút lương tâm tối thiểu, c̣n nghĩ tới giọt máu rơi, hoặc ít nhất c̣n biết rủ ḷng thương đối với một đứa trẻ thơ mất mẹ trong hoàn cảnh thật thê thảm, th́ ông chỉ cần ra một lệnh, tất nhiên cậu Trung đă được nuôi nấng rất đàng hoàng. Nếu ông chỉ cần làm một chuyện nhỏ đó, Nguyễn Tất Trung hẳn đă được học hành nên người, chứ đâu có phải sống lây lất, khốn khổ, nay ở với người này, mai ở với người khác, rồi vào viện mồ côi, không được học hành đến nơi đến chốn. Nếu ông c̣n có t́nh thương cha con mà nh́n nhận Trung – dù là ngấm ngầm – th́ đâu đến nỗi khi trưởng thành Trung phải làm công việc coi kho để kiếm sống? Ở đời này, may mắn là không có nhiều người cha tàn nhẫn như vậy.

Một con người vô lương tâm, tàn nhẫn đối với người ḿnh đă từng ôm ấp, người đă từng tôn thờ phục vụ ḿnh, tàn nhẫn với cả đứa trẻ thơ vô tội mồ côi mẹ lại là con của ḿnh – một người ḷng dạ như vậy mà vẫn vỗ ngực tự nhận là đạo đức, nhân ái, thương người … th́ liệu có thể tin được không?


Nguồn trích : vantuyen.net

 

THÊM VÀI CHI TIẾT VỀ HỒ CHÍ MINH VÀ ĐÀN BÀ/CON GÁI:

 

Nguyễn th Minh Khai là v chưa cưới của Lê hồng Phong. V́ LHP có thớ hơn Hồ đối với CS quốc tế,  Hồ bảo LHP trở lại VN rồi báo Pháp bắt. LHP bị Pháp xử tử.

Ở Moscow, Hồ cưỡng đoạt Minh Khai, Minh Khai khai với nhà chức trách Liên Xô là đă có chồng, tên chồng là Nguyễn ái Quốc. Sau này, chính Hồ cũng báo Pháp bắt và xử tử Minh Khai cùng với Hà huy Tập và nhiều đồng chí khác. Nơi xử tử là Mười tám khu Vườn trầu, Hóc Môn. Tác giả bài này (BX) trước 1975 vẫn thường tới gặp gỡ cử tri ở đây.

(4) Nông thị Ngát cùng Hồ (bí danh: chú Thu) sinh ra Nông đức Mạnh (1940). Nông thị Xuân khi được đưa vào phủ Chủ tịch (1955) th́ Hồ đă 65, Xuân mới 20, gái Tày. Xuân sinh ra Nguyễn tất Trung, hiện đang sống ở Hà nội như ông hoàng. Trung có thể thay thế Mạnh khi Mạnh về hưu. Xuân bị Hồ ra lệnh cho Trần quốc Hoàn giết chết chỉ v́ Xuân muốn ra công khai chứ làm gái gọi cho Hồ măi, nhục quá. Trước khi giết, Trần quốc Hoàn đă trói tay chân Xuân vào thành giường, hiếp dâm Xuân nhiều lần (Vũ thư Hiên-Đêm giữa ban ngày).

Theo cụ Trần trọng Kim, tác giả Việt Nam sử lược, Hồ có một người con gái với Đỗ thị Lạc ở Cao bằng. Nhưng sau này không ai c̣n biết hai mẹ con thị Lạc sống chết ra sao nữa. Có lẽ Hồ đă cho người thủ tiêu rồi. C̣n có tin, Hồ có một đứa con hoang với một phụ nữ khác, sinh ra đứa con trai, gửi cho một nhà báo miền Nam nuôi, y có bút danh là Thiểu Lăng Q. cũng viết báo. Con của Hồ cả trăm!

Huỳnh thị Thanh Xuân, người Đà nẵng, cháu ngoan bác Hồ, quàng khăn Đỏ, 15 tuổi mất trinh v́ Hồ (năm 1964), chị tự thuật lại trong một bài viết, hiện c̣n sống.

 

-------------------------------------------------

 

Quê Hương và Chủ Nghĩa

 

( Gửi tuổi trẻ Việt Nam )


Em hăy ngồi xuống đây
Anh kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy
Ngậm ngùi như khói bay
Con ngựa già một đời
Chưa thấy được ngày vui
Mắt mỏi ṃn trông đợi
Những mầm cỏ xanh tươi.
Đă bao nhiêu năm rồi
Hướng nh́n về xa xôi
Tâm tư đau nhức nhối
Cuộc đời vẫn nổi trôi
Em nh́n về tương lai
Cố dấu tiếng thở dài
Mắt dường như ngấn lệ
Có phải v́ khói cay?
Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiă.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,

Chủ nghiă dạy em, thù hận hờn căm
Chủ nghiă dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghiă dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghiă dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiă dạy em, bội phản vong ân
Chủ nghiă dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghiă dạy em, vô thần đấu tố
Chủ nghiă mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghiă ngu, thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghiă bưng bô, xây dựng thiên đàng
Chủ nghiă lừa em, những con ḅ sữa
Chủ nghiă bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghiă tú bà, dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghiă c̣ mồi, vơ vét luôn tay
Chủ nghiă cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghiă lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghiă bịp lừa, bánh vẽ tự do
Chủ nghiă cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghiă chết đi, Quê Hương vẫn sống 
Ai nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ
Thứ dân chủ si ngu
Ai nhân danh chân lư
Thứ chân lư đui mù
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiă,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói ?
Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có ŕnh rập trước sau

Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
Em đứng lên như đại dương dậy sóng
Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những tượng h́nh, chủ nghiă, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em t́m thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử

Nguyễn Quốc Chánh
Saigon

Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài G̣n. Tác giả của nhiều tập thơ như Đêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đă được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Kư, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản: “Đảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra t́nh trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Đảng nhưng lại là phúc của dân. Những ai v́ Đảng sẽ kết án kẻ phản động, c̣n những ai v́ con người th́ sẽ hoan hô kẻ phản động. Hăy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng tin những ǵ cộng sản nói, mà hăy nh́n những ǵ cộng sản làm”.

--------------------------------------------------------------------------------------------                                   

 

BÔXIT, HAY VẬN MỆNH ĐẤT NƯỚC?

(Viết tặng các vị đại biểu dự kỳ họp Quốc hội tháng 5 năm 2009)

TS. Nguyễn Thanh Giang

       Những người tự giác quan tâm đến việc nước đă có những phút hồ hởi, thở phào nhẹ nhơm khi được đọc những ḍng này trong ”Thông báo Kết luận số 245- TB/TW, ngày 24/4/2009 của Bộ Chính trị về Quy hoạch phân vùng thăm ḍ, khai thác, chế biến, sử dụng bauxite giai đoạn 2007-2015, có xét đến năm 2025” : “Phát triển ngành công nghiệp khai thác bauxite, chế biến alumin, nhôm phải bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước; có bước đi thích hợp, từ nhỏ đến lớn, vừa làm vừa rút kinh nghiệm, bảo đảm hiệu quả kinh tế-xă hội, bảo vệ môi trường sinh thái, an ninh, quốc pḥng” “Tây Nguyên là khu vực nhạy cảm, cần đặc biệt quan tâm đến vấn đề an ninh, quốc pḥng cho cả trước mắt và lâu dài, đến môi trường tự nhiên và môi trường văn hóa” .  “Tiếp thu các ư kiến đúng đắn của các đồng chí nguyên lănh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, các nhà khoa học, Ban cán sự đảng Chính phủ chỉ đạo rà soát, điều chỉnh quy hoạch cho phù hợp với yêu cầu phát triển kinh tế-xă hội của cả nước và khu vực Tây Nguyên trong từng thời kỳ; gắn với phát triển kết cấu hạ tầng, bảo đảm an sinh xă hội, phù hợp với nhu cầu thị trường trong nước và quốc tế để đạt hiệu quả toàn diện” .  “Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường th́ mới tiếp tục triển khai thực hiện” . “Việc lựa chọn công nghệ là một nội dung quan trọng; yêu cầu là phải sử dụng thiết bị và công nghệ hiện đại trên thế giới” .
 “Chưa chủ trương bán cổ phần cho tổ chức và cá nhân nước ngoài; sử dụng lao động trong nước” .
 “Ban cán sự đảng Chính phủ chuẩn bị báo cáo vấn đề này với Ban Chấp hành Trung ương trong kỳ họp giữa năm 2009 và chỉ đạo việc chuẩn bị báo cáo Quốc hội trong phần báo cáo về kinh tế - xă hội năm 2009”

Giáo sư Nguyễn Ngọc Trân dù phê phán một cách rất rụt rè: “Như nhiều người, tôi cũng đă mong đợi Kết luận của Bộ Chính trị được đưa ra sớm hơn, bởi một lẽ dĩ nhiên, ra sớm hơn sẽ tốt hơn” , nhưng cũng đă hoan nghênh: “Nhưng điều chính yếu là các ư kiến phản biện đă được lắng nghe và nhờ vậy đă có những điều chỉnh quan trọng “.

Vậy mà, phút hồ hởi vui tin này tuồng như chỉ rất ngắn ngủi và đă qua đi khi chỉ vài ngày sau đó, trên hệ thống truyền thông, báo chí của Đảng, thấy xuất hiện nhiều bài viết, nhiều bản báo cáo, nhiều thuyết tŕnh … hoá giải hầu hết các huấn thị trên kia.

Hóa ra, người ta bảo rằng họ đă am tường từ trước, đă làm đúng đắn từ trước tất cả rồi, Bộ Chính trị không nắm được ǵ nên cứ “Khổ lắm, biết rồi, nói măi !” .

Song, thực tế th́ sao ?

* Thứ trưởng Bộ Công Thương Lê Dương Quang nói: “Trong lĩnh vực sản xuất alumina - nguyên liệu luyện nhôm th́ tất cả các nhà sản xuất lớn trên thế giới đều áp dụng công nghệ Bayer, đă được khẳng định qua gần 100 năm nay. Hiện nay, Mỹ, Úc, Pháp đều áp dụng công nghệ này. Ư kiến cho rằng công nghệ lựa chọn đưa vào Nhân Cơ và Tân Rai không phải công nghệ gốc, công nghệ nguồn là không xác đáng. Chưa kể, suốt bao nhiêu năm qua, công nghệ này đă được cải tiến, nâng cấp, được hoàn thiện hơn. Cả 2 dự án Nhân Cơ và Tân Rai đều lựa chọn công nghệ Bayer ḥa tách bauxite ở nhiệt độ 145 độ C – áp suất 5 atm cho hiệu suất ḥa tách đạt 85,5% và hiệu suất thu hồi alumina toàn bộ đạt 83,6%”.

 Tiến sỹ Nguyễn Thanh Sơn nói: “Nh́n chung, bôxit của Tây Nguyên thuộc loại ” phong hóa”, khác bôxit thuộc loại” sa khoáng”về nguồn ngốc địa chất. Như vậy, công nghệ và kinh nghiệm của nhà thầu về bôxit sa khoáng khác với công nghệ và kinh nghiệm về bôxit phong hóa. Chất lượng quặng bôxit: có ảnh hưởng rất quyết định đến tính khả thi về mặt kinh tế cũng như tính cạnh tranh của công nghệ được lựa chọn. Nh́n chung, công nghệ Bayer được áp dụng cho loại bôxit có chất lượng cao, có hàm lượng SiO2 thấp. …Theo đánh giá chung, chất lượng bôxit của VN thuộc loại thấp, So với bôxit của các nước trên thế giới, bôxit của Tây Nguyên thuộc loại chất lượng thấp nhất, đ̣i hỏi phải có thêm công đoạn tuyển rửa quặng nguyên khai để tăng modun silic, v́ vậy tính cạnh tranh khi sử dụng công nghệ Bayer cũng là thấp”.

* Những người được hưởng lợi lớn từ Dự án Khai thác Bôxit Tây Nguyên ở Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (TKV) nói:”Hiện nay công ty chúng tôi đă tận thu được hơn 1,3 triệu tấn quặng bôxit. Tùy theo khu vực, có những nơi quặng nằm lộ thiên, có những nơi quặng nằm dưới lớp đất dày 0,5-3m. Chúng tôi dùng xe máy bốc hết lớp đất trên mặt đi, sau khi khai thác hết quặng bên dưới sẽ trả lại lớp đất về chỗ cũ và đảm bảo đất sẽ tốt hơn khi chưa khai thác quặng.

 Nhưng thực tế th́: tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) có một mỏ bôxit nhỏ đă được khai thác hàng chục năm nay. Diện tích bị đào bới lên tới 36ha nhưng sau khi khai thác, chỉ 2ha trong số được hoàn thổ. Đất hoàn thổ ở đây cũng chỉ thấy trồng bạch đàn và keo, song ngay cả hai loại cây này cũng phát triển kém.

* Thông báo Kết luận số 245- TB/TW, ngày 24/4/2009 của BCT nêu: “Phát triển ngành công nghiệp khai thác bauxite, chế biến alumin, nhôm phải bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước; có bước đi thích hợp” .

 Một Hội thảo khoa học nghiêm túc do GS. NGND Nguyễn Văn Chiển, Nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam, Chủ nhiệm chương tŕnh Tây Nguyên I chủ tŕ, có sự tham gia của một số nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà kinh tế có uy tín như: Nhà văn Nguyên Ngọc; GS.TSKH Đặng Trung Thuận, Chủ tịch Hội Địa hóa Việt Nam; GS.TS Trần Nghi, Chủ tịch Hội trầm tích, tổng Hội Địa chất VN; GS.TS Phạm Duy Hiển, Nguyên Viện trưởng Viện Hạt nhân Đà Lạt; PGS.TS Khổng Diễn, Nguyên Viện trưởng Viện Dân tộc học; PGS.TS Hà Huy Thành, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Môi trường và Phát triển bền vững, Viện Khoa học Xă hội Việt Nam; PGS.TS Trần Đ́nh Thiên, Quyền Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam... đă khẳng định: “Việt Nam không nên quá vội vă trong việc khai thác Bauxit và xây dựng các nhà máy sản xuất Alumin để xuất khẩu, bởi giá trị của Alumin chỉ bằng 12% giá trị của Nhôm kim loại. Bauxit là tài nguyên không tái tạo, khi khai thác và sử dụng th́ nó sẽ vĩnh viễn mất đi v́ thế chúng ta không nên vội vàng lăng phí tài nguyên mà hăy để dành Bauxit đến khi có điều kiện (điện năng, công nghệ…) để sản xuất thành các sản phẩm có giá trị cao như nhôm và các sản phẩm nhôm. Bài học kinh nghiệm từ ngành than cho thấy sau bao nhiêu năm khai thác và xuất khẩu, đến nay Việt Nam đă phải tính đến việc nhập khẩu 3,5 triệu tấn than / năm từ Indonesia” .

Lại nữa, v́ biết rằng quá tŕnh oxy hóa của nhôm kim loại sẽ giải phóng một lượng nhiệt cực lớn, các nhà khoa học coi nhôm kim loại là vật tích năng lượng tiềm ẩn vô giá. Công nghệ nano nhôm đang được tích cực nghiên cứu triển khai. Bột nano nhôm được xếp đầu bảng về năng lực phản ứng và hiệu quả tích năng lượng cao. Chỉ vài ba thập kỷ nữa, khi công nghệ nano nhôm phát triển mạnh th́ chính bôxit Tây Nguyên sẽ là nguồn năng lượng dự trữ khổng lồ cứu văn t́nh h́nh đói năng lượng cho nước ta khi dầu mỏ, than … đều sẽ cạn kiệt.

Cho nên, muốn “bảo đảm lợi ích trước mắt, lâu dài và bền vững của đất nước” th́ chưa nên xúc tiến đề án khai thác bôxit Tây Nguyên một cách ồ ạt như đang bắt đầu triển khai..

Tinh thần”Dân biết, dân bàn”dấy lên mạnh mẽ như vừa qua, đă đóng góp cho các nhà lănh đạo những ư kiến hết sức xác đáng với đầy trí tuệ và tâm huyết nhẽ ra phải được những người lănh đạo cao nhất chân thành cảm ơn và nhiệt liệt biểu dương

Trớ trêu sao, người ta lại chỉ thị mở chiến dịch phản kích họ một cách rất tàn nhẫn !

 Báo Nhân Dân, số ra ngày 26-4-2009 đăng: “Cần cảnh giác và có thái độ rơ ràng, kiên quyết với những mưu toan chính trị hóa vấn đề của các thế lực thù địch, thiếu thiện chí, muốn chia rẽ nội bộ chúng ta; xuyên tạc sự thật, lợi dụng những t́nh cảm thiêng liêng trong trái tim, khối óc mỗi người để kích động ḥng thực hiện những mưu đồ xấu xa của họ”.

 Tờ Tuần Việt Nam đăng: “Chúng ta không thể đồng t́nh và cần cảnh giác với lối phản biện có tính chất chia rẽ xă hội, thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí nhằm thỏa măn những toan tính vụ lợi cá nhân, v́ xét cho đến cùng đó chỉ là lối phản biện”té nước theo mưa”rất vô trách nhiệm và không có hiệu quả.”

 Báo cáo của Bộ Công Thương viết: “Cả ba nội dung trong kiến nghị (do giáo sư Nguyễn Huệ Chi, GSTS Nguyễn Thế Hùng, nhà giáo Phạm Toàn khởi xướng, đă thu thập được trên hai vạn chũ kư) đều không có cơ sở và không đúng t́nh h́nh thực tế. Hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”. ”Điều đáng buồn là các nhà khoa học, do thiếu thông tin, lại kư vào một bản kiến nghị sai trái như vậy.”

Thứ trưởng Lê Dương Quang quy chụp các người phản biện là: “Rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng”.

Không kể các nhà báo có thể là được thuê viết, phát biểu của ông Lê Dương Quang phải được đánh giá là hàm hồ và hỗn xược. Chẳng nhẽ bao nhiêu tên tuổi như: đặc đẳng công thần Vơ Nguyên Giáp; những trí thức lăo trượng như Nguyên Ngọc, Nguyễn văn Chiển, Hoàng Tụy, Trần Văn Khê, Nguyễn Trung …; những lăo tướng cách mạng như Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sỹ Nguyên …; những nhà khoa hoc trứ danh như Nguyễn Thanh Sơn, Phan Đ́nh Diệu, Chu Hảo, Lê Văn Cương, Hà Sỹ Phu, Nguyễn Quang A, Lê Đăng Doanh …; những nhà văn, nhà báo nổi tiếng như Dương Tường, Bùi Minh Quốc, Trần Văn Thủy, Hoàng Hưng, Phạm Đ́nh Trọng, Lê Phú Khải …; những trí thức giầu ḷng yêu nước đang ở nước ngoài như Ngô Bảo Châu, Ngô Vĩnh Long, Trần Văn Thọ, Trịnh Xuân Thuận, Vũ Quang Việt …..cùng hàng trăm, hàng vạn người đă đứng tên trong các bản Kiến nghị đề ngày 3 tháng 3 năm 2009 và Kiến nghị đề ngày 17 tháng 4 năm 2009 không đủ làm cho ông thứ trưởng hậu sinh này dù không c̣n đức khiêm tốn vẫn cần phải biết nghiêm túc lắng nghe và thận trọng trước khi nói sao ? !

Cũng thật đáng tiếc là ngay cả giáo sư Nguyễn Ngọc Trân dù biết thừa nhận “những ư kiến lạc lơng này chỉ càng làm sáng hơn các phản biện xây dựng và khách quan” vẫn nói như để trả ơn những ai đă cơ cấu ḿnh vào làm đại biểu Quốc hội: “trong thời gian qua, bên cạnh những ư kiến phản biện tâm huyết và khoa học của các giới, đă có những phát biểu mang tính xuyên tạc của một số người muốn lợi dụng vấn đề bô-xít để kích động, chia rẽ dân tộc”!.(Có thể đúng như giáo sư nói: “đă có những phát biểu mang tính xuyên tạc của một số người muốn lợi dụng vấn đề bô-xít để kích động, chia rẽ dân tộc”, tuy nhiên số ư kiến như thế có là bao và đáng kể ǵ).

Thật ra th́, không ai lạ ǵ cái ngón nghề sở trường này của nhà cầm quyền. Mồi khi bị búa d́u dư luận chĩa mũi nhọn phê phán quyết liệt vào, họ thường vẽ ra một bóng ma ghê rợn để hù dọa nhân dân, đồng thời dùng đó vừa làm khiên chắn cho họ, vừa để đánh lạc mục tiêu.

Trong khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thành khẩn hứa sẽ tŕnh Quốc hội các dự án khai thác bôxit ở Đak Nông và Lâm Đồng th́ chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng lại phủi bỏ: “Dự án Nhân Cơ có tổng vốn đầu tư hơn 600 triệu đôla, chưa thuộc dự án phải đặt dưới sự giám sát của Quốc hội".

Là chủ cơ quan lập pháp của Nhà nước nhưng phải chăng ông Trọng không nhớ rằng theo Nghi quyết của Quốc hội, bất cứ dự án, công tŕnh quan trọng quốc gia nào thuộc về một trong năm tiêu chí sau đây th́ đều phải được Quốc hội duyệt xét:

1 - Quy mô vốn đầu tư từ hai mươi ngh́n tỷ đồng Việt Nam trở lên đối với dự án, công tŕnh có sử dụng từ ba mươi phần trăm vốn nhà nước trở lên.

2 - Dự án, công tŕnh có ảnh hưởng lớn đến môi trường hoặc tiềm ẩn khả năng ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường.

3 - Dự án, công tŕnh phải di dân tái định cư từ hai mươi ngh́n người trở lên ở miền núi, từ năm mươi ngh́n người trở lên ở các vùng khác.

4 - Dự án, công tŕnh đầu tư tại địa bàn đặc biệt quan trọng đối với quốc gia về quốc pḥng, an ninh hoặc có di tích quốc gia có giá trị đặc biệt quan trọng về lịch sử, văn hóa.

5 - Dự án, công tŕnh đ̣i hỏi phải áp dụng cơ chế, chính sách đặc biệt cần được Quốc hội quyết định.

Dự án Khai thác Bôxit Tây Nguyên không rơi vào điều quy định số 1 nhưng vào điều 2 và điều 4.

Trong buổi tiếp xúc với cử tri quận Ba Đ́nh ngày 4 tháng 5 vừa qua, ông Trọng c̣n quả quyết rằng: chủ trương khai thác bôxit ở Tây Nguyên “đã được thống nhất trong các Nghị quyết 9, 10 của Đảng”.

Ông Trọng đă ngụy biện !

Văn kiện Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ IX c̣n ghi đó: “Khai thác chế biến các loại khoáng sản: phát triển công nghiệp khai thác bôxit, luyện alumin và chế biến nhôm theo một trong hai phương án: sản xuất 300 ngh́n tấn/năm alumin để điện phân 75 ngh́n tấn nhôm sử dụng trong nước; sản xuất 1 triệu tấn alumin cho xuất khẩu, giai đoạn sau nâng lên 3 triệu tấn. Đầu tư khai thác và tuyển quặng đồng, khai thác inmênit, đá quư, vàng, đất hiếm; xây nhà máy luyện kẽm Thái Nguyên, luyện đồng ở Lào Cai”.

Không hề nói khai thác bôxit ở Tây Nguyên, càng không hề nói phải đưa Trung Quốc vào Tây Nguyên.

Vậy mà trong chuyến đi Trung Quốc năm 2008 tổng bí thư Nông Đức Mạnh đă thỏa thuận: “Hai bên tích cực ủng hộ và thúc đẩy các doanh nghiệp của hai nước hợp tác lâu dài cùng có lợi trong các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, công nghiệp chế tạo, phát triển nguồn nhân lực, năng lượng, chế biến khoáng sản và các lĩnh vực quan trọng khác. Hai bên tăng cuờng hợp tác trong các dự án như: Bôxit Đắc Nông, các dự án trong khuôn khổ”Hai hành lang, một vành đai kinh tế “và các dự án lớn khác. Hai bên khẳng định tăng cường hợp tác trong các cơ chế kinh tế khu vực, liên khu vực và quốc tế như Tổ chức Thương mại thế giới”.

Sao ông Nông Đức Mạnh lại làm như vây !

Trước khi quyết định mời Trung Quốc vào làm bôxit ĐakNông ông đă bàn kỹ ở Trung ương chưa ? Đă tham khảo ư kiến các nhà khoa học chưa ? Đă thông qua Quốc hội chưa?

Cho nên người ta thấy đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đă nén một tiếng thở dài, nghẹn ngào thốt lên: chuyện ấy đă an bài !

Có ai đó đặt câu hỏi: ông Mạnh đă bị lừa, hay đă bị mua ? hay là cả hai ?

Không bị lừa th́ không thể nào lại dại dột như thế !

Bị mua th́ có thể bằng cả hai giá. Cái giá chính trị: lời hứa bảo vệ ngai vàng. Và cái giá tài chính không biết là bao nhiêu ?

(Dân gian truyền tụng: “Theo Tàu mất nước, theo Mỹ mất Đảng”. Khẩu lệnh”thiên đ́nh”: “Trung với Đảng”(chứ không phải “Trung với Nước”như lời Hồ chủ tịch). Có nghĩa là thà mất Nước chứ quyết không để mất Đảng ! Mất Tổng Bí thư tức là mất Đảng chăng?).

Vậy là ông Mạnh đă đặt Đảng vào thế kẹt của “chuyện đă rồi”.Làm theo lời khuyến dụ chân chính để bảo vệ quyền lợi Tổ quốc th́ Tổng Bí thư thất hứa với Bắc triều. E rằng, vần đề không chỉ là danh dự và uy tín.

Cho nên, chẳng cần bàn thảo thêm nữa làm ǵ. Như tiếng “Sát Thát” ngày nào, toàn dân Việt Nam hăy hô xé trời khẩu lệnh này: “Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên!”

“Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên”, bởi đă thêm một lần ta nghe lời căn dặn thiết tha hôm thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm Vơ đại tướng nhân kỷ niệm 55 năm chiến thắng Điện Biên Phủ: “Rất mong các đồng chí lưu tâm đến chuyện khai thác bôxit Tây Nguyên. Đây là địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước, có ư nghĩa quan trọng về quốc pḥng an ninh không chỉ với Việt Nam mà cả với Đông Dương”.

Tây Nguyên đă từng là hậu cứ giúp vua Quang Trung chống quân Thanh và từ đây tấn công đè bẹp Chiêm Thành khi người ta muốn tạo thế gọng ḱm giúp nhà Thanh quấy phá nước ta. Tây Nguyên đă tạo thế chân kiềng kết nối ta với các nước bạn Lào và Campuchia trong suốt mấy cuộc kháng chiến vừa qua.

Tây Nguyên đă khởi đầu cuộc tháo chạy của quân đội Mỹ và mở màn cho chiến dịch dẫn đến đại thắng 1975.

Các nhà quân sự Pháp đă đánh giá:”Tây Nguyên là xương sống Việt Nam và là chỗ dựa không ǵ hơn của đất nước này. Nếu mất nó là Việt Nam mất nước, nếu giữ vững nó th́ không kẻ thù nào có thể đánh bại được họ”.

Vậy mà, ai không thể không giật ḿnh thảng thốt khi nghe thiếu tướng PGS TS Lê Văn Cương, đương kim viện trưởng Viện Chiến lược và Khoa học Công an thông báo: “Hiện nay Trung Quốc đă thuê một vùng đất rộng lớn ở tỉnh Munbunkiri, sát biên giới tỉnh Đắc Nông với thời gian 99 năm và Trung Quốc đă làm chủ các dự án lớn ở tỉnh Atapư, cực nam của Lào, giáp với Việt Nam và Campuchia (tại Ngă Ba Đông Dương)”.

Và, thiếu tướng cảnh báo khẩn thiết: “Đây là hậu họa khôn lường đối với an ninh quốc gia. Không rơ những người quyết định cho Trung Quốc vào Tây Nguyên có biết điều này không ?”.

Người ta không chỉ lo lắng mà c̣n rất nghi ngại. Đúng như tâm trạng của nhà văn Nguyên Ngọc: “Theo tôi, người ta vẫn giữ ư định của người ta muốn làm v́ do những áp lực hay do những cái ǵ đấy … cho nên cái thông báo (ngày 24/4/09 của BCT) nó cũng phản ánh một sự dằng co”.

Không nghi ngờ sao được khi, cho đến 24 tháng 4 năm 2009 Bộ Chính trị c̣n thông báo: “Chưa chủ trương bán cổ phần cho tổ chức và cá nhân nước ngoài; sử dụng lao động trong nước”, vậy mà cờ quạt, biểu ngữ Trung Quốc đă trưng đỏ Tây Nguyên.

Người ta bảo số Trung Quốc mới kéo vào Tây Nguyên chỉ khoảng 600 nhưng có nguồn tin cho biết đă lên tới hàng ngàn. Phóng viên báo Nhân Dân ở Tân Rai viết trong báo cáo: “Hầu hết số lao động Trung Quốc đang có mặt tại công tŕnh là lao động phổ thông”.

Chính trung tướng Đồng Sỹ Nguyên cũng vô cùng bức xúc: “Tại sao có chuyện dự án nước ngoài thắng thầu và đưa lao động phổ thông của nước họ vào làm việc ngang nhiên tại Việt Nam, kể cả trường hợp không có giấy phép lao động ?”.

Người Việt Nam rất nể trọng nước Trung Hoa láng giềng khổng lồ đă từng sớm có nền văn minh cổ đại huy hoàng; cũng rất yêu một dân tộc tài hoa, cần mẫn đă từng có lúc chia ngọt sẻ bùi, nhưng trước những hành vi xâm lấn không chỉ Biển Đông với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, mà cả thác Bản Giốc, suối Phi Khanh (Mục Nam Quan) …. với thái độ trịch thượng, bằng những thủ đoạn vừa quỷ quyệt, vừa đê tiện th́ không thể không cảnh giác và sẵn sàng đối phó.

Nhưng, không hiểu sao người ta lại lén lút đưa Trung Quốc vào Tây Nguyên và khẩn trương kiến tạo con đường cao tốc rộng răi nhất, hiện đại nhất Việt Nam dẫn thẳng từ Trung Quốc đến thủ đô Hà Nội ?

Đất nước này thực ra đă và đang chịu sự “đô hộ mềm” của Trung Quốc qua huấn thị: “Việt Nam không nên sốt sắng gia nhập WTO” (mà phải để cho Trung Quốc vào trước đă). Huấn thị này được cơ quan t́nh báo Hoa hải ngọai truyền qua Báo cáo của Bộ Quốc pḥng (thực chất là của Tổng cục II) tại Hội nghị Quân ủy Trung ương mở rộng ngày 24 tháng 8 năm 2004. (V́ những huấn thị kiểu như thế, mặc dù thủ tướng Phan Văn Khải đă sang đến New Zeeland chuẩn bị kư kết thỏa ước Việt Nam-Hoa Kỳ, mở đường cho Việt Nam vào WTO, vẫn bi TBT Lê Khả Phiêu điện sang bắt phải đ́nh hoăn. Cho nên, đâu phải chỉ Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam !).

Qua cái gọi là cùng chung ư thức hệ. Qua các hội nghị, hội thảo song phương Trung-Việt về Văn hóa-Tư tưởng-Lư luận.

Qua chủ trương: “Hai bên cùng lập nhiều cơ chế hợp tác giữa các bộ, ngành, giữa các địa phương giáp biên giới hai nước, đặc biệt là cơ chế Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương để chỉ đạo và điều phối sự hợp tác Việt Nam-Trung Quốc trên tất cả các lĩnh vực” (Thông cáo chung Việt Nam- Trung Quốc nhân chuyến thăm của tổng bí thư Nông Đức Mạnh cuối tháng 5 năm 2008).

Qua “Đường dây nóng giữa các nhà lănh đạo”…(Có người c̣n bảo Trung Quốc tác động cả vào cơ cấu nhân sự cấp cao của ta, cụ thể như trường hợp Nguyễn Chí Vịnh).

Trong bài viết đăng trên tập san Tổ Quốc số 63, luật sư Trần Lâm nêu kiến nghị giải pháp tách ĐCSVN làm 2. Tạm h́nh dung là sẽ có một Đảng Tiến Bộ và một Đảng Bảo Thủ. Sáng kiến này kể ra rất hay. Có điều e ngại là ngộ nhỡ xẩy ra t́nh trạng Đảng Tiến Bộ dồn Đảng Bảo Thủ vào thế sống c̣n th́ có thể chăng sẽ có lời mời, và … xe tăng, thiết giáp Trung Quốc sẽ rầm rập trên đường cao tốc hiện đại nhất Việt Nam kia để không chỉ đến Hà Nội mà c̣n nhanh chóng phối hợp cùng cánh quân Trung Quốc Tây Nguyên tiến qua Sài G̣n. (không cần lập căn cứ địa đầu tiên ở Thanh Hóa quê tôi như bản kế hoạch tác chiến đă công bố trên các mạng Trung Quốc hồi năm ngoái).

Julius Fuxik đă từng tha thiết: “Nhân loại hỡi, tôi yêu tất cả mọi người, các bạn hăy cảnh giác”.

Không phải chỉ thế hệ trẻ cần thức tỉnh. Hỡi các bạn già chúng ta, dù sức tàn lực kiệt, hăy cứ vẫn phải mang tinh thần dũng sỹ mà soi xét, mà suy ngẫm và sẵn sàng hành động. Sự tưởng tượng kỳ quái kia mong sao chỉ là hoang tưởng. Nhưng, không thể không đề pḥng, không thể không sẵn sàng, bởi thực tế trước mắt đă cho ta thấy chỉ riêng chuyện bôxit thôi mà ta đă phải đặt vấn đề “Bôxit, hay vận mệnh đất nước”.

Hà Nội 9 tháng 5 năm 2009
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lư Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại: 35 534 370

------------------------------------------------------------------

 

 Vén Lên Màn Bí Mật Tại Việt Nam:

Quặng Bauxite hay Quặng Phóng Xạ?

 

Trong hiện tại, chúng ta có thể nói một cách chính xác và không sợ phản biện là những người lính Tàu dưới dạng công nhân đang hiện diện đầy rẫy trên quê hương Việt Nam của chúng ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, giống như mọi quốc gia trên thế giới như Tây Tạng, Tân Cương, Phi Châu…những nơi có dấu chân TC  khai thác các công tŕnh quặng mỏ  hay những công ty sản xuất khác tại những nơi nầy.

 

Cộng sản Việt Nam cũng như Trung Cộng (TC) cũng khpông thể nào chối cải được nhận định trên. Tại Việt Nam, người Trung hoa dù dưới dạng công nhân hay chuyên viên, mỗi khi vào một công ty nào đó đều sinh hoạt hoàn toàn riêng rẽ , nói chuyện với nhau bằng tiếng Hán mà thôi. Họ xây dựng lều trại làm nơi ăn ở, giải trí và có cuộc sống hoàn toàn cách biệt với các cộng sự viên người Việt. Thậm chí, mỗi khi có tranh căi, họ ăn hiếp, đánh đập công nhân Việt. Thật không có ǵ nhục nhă cho bằng hiện tượng nầy xảy ra ngay chính trên mănh đất quê hương của ḿnh mà cán bộ hay  công an cố t́nh làm ngơ trước những nghịch cảnh trên.

 

Những khu biệt lập nầy có thể nói rằng do TC hoàn toàn quản lư mọi sinh hoạt, không có người “lạ” nào hay cán bộ, công an Việt Nam có thể bén măn đến được, mặc dù những công ty họ làm việc, đa số đều do người Việt quản lư.

 

Cho đến hôm nay, những tệ trạng trên tiếp tục diễn ra ở khắp mọi nơi, tạo nên một luồn sóng phẩn uất trong ḷng người Việt, và thiết nghĩ những người công nhân lương thiện nầy sẽ có ngày đứng lên dành lại quyền công nhân thực sự và sẽ không để công nhân TC hiếp đáp măi măi được.

 

Những sự kiện tương tự cũng đă từng xảy ra ở những quốc gia có người Hán xâm nhập, đôi khi đi đến đổ máu như ở Tân Cương, Tây Tạng, và gần đây nhứt tại thành phố Alger, Algeria, qua những nguyên nhân hết sức cá nhân, nhưng từ đó xảy ra những cuộc đụng độ có tích cách chủng tộc v́ sự hống hách, ức hiếp của người Hán trên mănh đất quê hương của ngườui bản xứ.

 

Trờ lại Việt Nam, riêng tại hai vùng hiện đang là điểm nóng ở Việt Nam; đó là Tân Rai ở Lâm Đồng và Nhân Cơ ở Đắk Nông. Hai nơi nấy hiện đang được TC phát động kế hoạch khai thác quặng mỏ bauxite từ hơn một năm nay dưới sự đồng thuận của CS VN. Sau khi không thể bưng bít được từ hơn 6 tháng nay, cs VIỆT NAM đă phải bạch hoá công bố hai công tŕnh trên mặc dù đă kư kết với TC từ năm 2001 giữa Nông Đức Mạnh và Hồ Cẩm Đào qua quá nhiều áp lực của đông đảo từng lớp dân chúng ở quốc nội cũng như ở hải ngoại cảnh báo về hiễm hoạ từ môi trường, kinh tế, chính trị, và quân sự nếu để cho TC khai thác hai vùng nầy.

 

Nhưng trầm trọng hơn cả là trong việc nhường bước cho TC khai thác, cs VIỆT NAM để lộ ra tinh thần quốc tế vô sản (?) (mà bây giờ đă biến thành tinh thần quốc tế hữu sản chăng?) trong việc hợp tác với TC. Và đây cũng có thể được xem như là một tiến tŕnh then chốt của việc tiến chiếm Việt Nam không tiếng súng của TC.

 

Ngay từ giờ phút nầy (8/2009), đă có sự hiện diện của trên 570 công nhân TC ở Tân Rai và trên 300 ở Nhân Cơ. Đây là những con số do chính Ủy Ban nhân dân ở hai tỉnh trên công bố. Thiết nghĩ, con số thực sự chắc phải cao hơn nhiều.

 

Có nhiều câu hỏi được đặt ra cho t́nh trạng nhân sự TC ở hai địa điểm trên là, tại sao họ có mặt hơn một năm qua mà vẫn chưa hoàn tất việc chuẩn bị mặt bằng cho cơ xưởng, giải quyết các vụ đuổi nhà, chiếm cứ các vườn trồng cây công nghiệp của dân như trà, cà phê, cao su v.v…mà chỉ lo xây dựng láng trại và nhà ở cho công nhân và chuyên viên cùng những dịch vụ sinh hoạt khác như giải trí riêng biệt và cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài bằng hàng rào được thiết lập chung quanh? Đây là một tiến độ côngb tŕnh rất chậm so với số lượng nhân công hiện có và thời gian thi công. Và điều nầy đang làm ngạc nhiên cho những nhà quan sát có kinh nghiệm về hoạt động công trường.

 

Từ đó, câu hỏi khác được đặt ra là, họ có thực tâm đến đây để khai thác quặng mỏ bauxite hay không?

 

Hay là họ có những dự tính thâm độc nào khác mà việc khai thác quặng mỏ bauxite chỉ là Diện để chứng minh sự có mặt của họ, và trọng tâm chính của họ là Điểm, là khai thác  một công tŕnh bí mật nào khác?

 

Để trả lời và khơi mở một số nghi vấn trên, cũng như qua đề tựa của bài viết, người viết xin lần lượt tạo dựng ra nhiều giả thuyết qua các thông tin có được để từ đó chứng minh sự hiện diện và hành động của TC trên mănh đất quê hương Việt Nam.

 

 Việc khai thác quặng mỏ Uranium

 

Cao nguyên Trung phần Việt Nam là một phần của cao nguyên Bolloven. Nơi sau nầy là một vùng đất bazan, chuyển hoá từ phún xuất thạch của núi lửa hàng triệu năm qua. Do đó, hàm lượng phóng xạ của vùng đất nầy rất cao so với các vùng đất tự nhiên khác. Và sác xuất có quặng mỏ Uranium cũng rất cao.

 

Để có khái niệm về việc khai thác quặng mỏ Uranium, sau đây là quy tŕnh sơ lược dựa theo các nguyên tắc căn bản đang được sử dụng trên thế giới. Thông thường quặng Uranium có được là do sự phối hợp của hai chất đồng vị (isotope) Uranium: Uranium 235 và Uranium 238. U 238 được xem như là đồng vị nặng v́ có 3 electron nhiều hơn U 235 . Chính U 235 mới đích thực là tác nhân tạo ra nguồn năng lượng cho nhân loại và thông thường có trữ lượng trong hỗn hợp quặng mỏ là 0,7% mà thôi.

 

Việc khai thác gồm:

 

- Quặng Uranium trong thiên nhiên cần phải được tách rời hai đồng vị 238 và 235;

- Sau đó Uranium 235 sẽ được tinh luyện hay làm giàu (enrich) để đạt được nồng độ Uranium cần thiết để ứng dụng trong nhiều mục tiêu khác nhau.

 

Việc tinh luyện Uranium gồm 3 phương pháp: ly tâm, khuếch tác vật lư, và dùng tia laser. Các quốc gia như Pakistan, Ấn Độ, Bắc Triều Tiên hay Iran vẫn c̣n đang áp dụng phương pháp cổ điển là ly tâm. Trong lúc đó, ở các quốc gia phát triển khác như Hoa Kỳ và Tây Âu, hai phương pháp sau được dùng đến v́ có hiệu quả và năng suất cao hơn. Muốn chế tạo ra bom nguyên tử, ít nhứt, nồng độ của Uranium cần phải đạt được là 80%. Đối với các nồng độ thấp hơn, tuỳ thuộc vào những ứng dụng khác nhau trong việc dùng trong các nhà máy phát điện nguyên tử hay các hệ thống an toàn trong một số dịch vụ thật chính xác trong quy tŕnh sản xuất mà con người không đủ khả năng để điều chỉnh bằng tay hay mắt được.

 

Trung Tâm Nguyên Tử Lực Cuộc  

 

Đây là một trung tâm nghiên cứu về nguyên tử và phóng xạ được người Pháp xây dựng từ giữa thập niên 50 ở thế kỷ trước. Hiện nay, Trung Tâm vẫn c̣n hoạt động. CS VIỆT NAM dùng Trung tâm nầy để sản xuất các dụng cụ, hệ thống sensor để kiểm soát hay vận hành những khu vực hiểm yếu trong các công nghệ mhư khai thác mỏ than, hay các thiết bị kiểm soát trên tàu bè, cũng như trong các lănh vực kiểm soát các valve an toàn về áp suất hay nhiệt độ, hoặc điều chỉnh một cách chính xác việc thay đổi điều kiện trong các quy tŕnh sản xuất. Quan trọng hơn cả là việc ứng dụng vào các valve an toàn khi có vấn đề cấp bách trong vận hành để hạn chế hay tránh tai nạn.

 

Hiện tại, Việt Nam đang nhập cảng nguyên liệu phóng xạ từ nước ngoài.

 

Câu hỏi được đặt ra nơi đây là, tại sao người Pháp cho lấp đặt Trung Tâm nầy tại Đà Lạt vào thời điểm trên, trong khi quốc lộ 20 nối liền Sài G̣n và Đà Lạt chỉ là một con lộ thô sơ, chưa được tráng nhựa đẩy đủ?

 

Phải có điều ǵ bí ẩn khiến cho họ thành lập Trung Tâm nầy?

 

Để trả lời hai câu hỏi trên, phải chăng là họ muốn xây dựng Trung Tâm gần nơi vùng có phóng xạ để nghiê cứu, thăm ḍ, và khai thác nguồn nguyên liệu phóng xạ tại chỗ?

 

Ngược ḍng lịch sử, trong giai đoạn chiếm đóng ngắn ngũi của Nhât Bổn vào thế chiến thứ hai, họ cũng đă gởi nhiều phái đoàn địa chất để thăm ḍ vùng nầy. Và trong thời gian chiến tranh Mỹ-Việt, nhiều phái đoàn nghiên cứu của Hoa Kỳ cũng đi lại thường xuyên trên vùng Bolloven nầy.

 

Nhưng tất cả đều được giữ bí mật. Không có một báo cáo khoa học nào công bố về vấn đề trên hay cho biết vùng đất nghiên cứu có chứa nguồn nguyên liệu phóng xạ Uranium hay không?

 

Giả thuyết về sự hiện diện của TC trong vùng Cao nguyên Trung phần

 

Ngày 21 tháng 4 năm 2009, tại Công ty NWT Uranium Corp. ở Toronto, Canada, Ông Chủ tịch Tổng Giám Đốc John Lynch đă công bố bản tin sau khi họp với đối tác là Việt Nam rằng, Công ty đă đồng ư trên nguyên tắc về việc chia sẻ, khai triển và khai thác quặng mỏ Uranium ở Việt Nam. Quả thật đây là một chỉ dấu cho thấy giả thuyết có nguồn nguyên liệu phóng xạ ở cao nguyên Trung phần Việt Nam là có thật. Chính nhờ đó mới có những giao kết thăm ḍ và khai thác giữa Việt Nam với các đối tác khác. Và TC, đă nắm bắt cũng như biết nguồn nguyên liệu nầy, v́ vậy cho nên mới thực hiện dự án khai thác quặng mỏ bauxite để đánh lạc hướng thế giới thêm một lần nữa.

 

Theo ước tính sơ khởi của công ty NWT th́ cao nguyên có trữ lượng là 210 ngàn tấn quặng oxid uranium (U3O8) với nồng độ trung b́nh là 0,06%. Và ở một tài liệu khác cho biết hàm lượng quặng mỏ oxid uranium ở mỏ than Nông Sơn, Quảng Ngăi là 8.000 tấn quặng và có cùng một nồng độ trung b́nh với oxid uranium ở Cao nguyên.

 

Qua hai thông tin trên, một lần nữa có thể cho chúng ta có một kết luận một cách xác tín là với mức độ quan trọng về nguồn nguyên liệu nầy khiến cho nhiều quốc gia như Pháp, Nhật, và Hoa Kỳ đă biết trước nhưng không công bố mà thôi v́ điều kiện an ninh của Việt Nam trong thời chiến lúc bấy giờ không cho phép.

 

Ngày hôm nay, TC đă biết và thay v́ đến Việt Nam để khai thác nguồn nguyên liệu quư giá về phương diện quốc pḥng nầy, họ đă đánh lận con đen để nói tráo qua việc khai thác quặng mỏ Bauxite.

 

Với hàm lượng oxid uranium kể trên, có thể ly trích và khai thác được hàng trăm Kg Uranium có nồng độc cao có thể ứng dụng vào trong kỹ nghệ quốc pḥng và quân sự.

 

Thêm nữa có hai chi tiết sau đây để củng cố giả thuyết về việc TC đang bí mật chuẩn bị việc khai thác quặng mỏ Uranium:

 

- Mỏ than Nông Sơn đă được VNCH khai thác từ năm 1961, và vẫn được vận hành từ đó đến nay, và hoàn toàn không có tai nạn nào xảy ra ở TQ. TC với tư cách nào và với lư do ǵ đă đem trên 200 chuyên viên vào nơi đây từ 6 tháng qua?

- Một phần cao nguyên Bolloven nằm trên địa phận Lào đă được TC thuê mướn trong ṿng 50 năm?

 

Hai chỉ dấu sau nầy chính là cái ch́a khóa để mở toang cánh cửa bí mật giữa cs VN và TC trong việc khai thác quặng mỏ Bauxite ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam.

 

Việc khai thác nầy chỉ là Diện để che mắt thế giới, và Điểm chính là việc t́m kiếm, khai thác, ly trích và tinh luyện chất phóng xạ Uranium để làm tăng lợi khí “cường quốc” của Hán tộc.

 

Và đây mới là điểm then chốt của tham vọng quyền lực của TC với sự đồng thuận của đảng cộng sản Việt Nam.

 

Ảnh hưởng của việc khai thác quặng mỏ Uranium

 

Đứng về mặt môi trường, quy tŕnh khai thác quặng mỏ Uranium tương đối phát thải phế thải ít hơn và dễ bảo quản cũng như kiểm soát hơn việc khai thác bauxite. Tuy hai công tŕnh đều đem đến sự hủy diệt thảm thực vật ở miền Cao nguyên nầy, nhưng đứng về hiệu quả kinh tế, phát triển quốc gia, cũng như quốc pḥng, việc khai thác Uranium chiếm nhiều ưu thế hơn cả. Lư do là trong ṿng 10 năm nữa Việt Nam sẽ đưa vào hoạt động hai nhà máy phát điện nguyên tử tại Ninh Thuận, cho nên việc khai thác Uranium nầy có thể là nguồn cung cấp nguyên liệu cho nhà máy, và Việt Nam có được tính chủ động không tùy thuộc vào nước ngoài để có thể bị áp lực của các quốc gia cung cấp nguyên liệu phóng xạ trên.

 

Thêm một điểm cần lưu ư là, nếu Việt Nam chủ động và làm chủ được nguồn nguyện liệu quan trọng và hiếm quư nầy, vị trí của Việt Nam trên thương trường quốc tế sẽ được bảo đảm cũng như tư thế chính trị cũng sẽ được nâng cao v́ nguyên liệu nầy sẽ là một yếu tố quyết định trong các mặc cả trong nhiều lănh vực nhứt là quốc pḥng đối với những quốc gia khác trên thế giới.

 

Thay lời kết

 

Qua những nhận định vừa nêu trên, giả thuyết về việc khai thác quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên Trung phần và ở Nông Sơn có tính xác tín rất cao. Và giả thuyết nầy lại là một lư giải cho sự hiện diện của những người lính dưới dạng công nhân ở hai nơi nầy.

 

Nếu suy nghĩ trên trở thành hiện thực, người Việt quốc gia ở quốc nội và hải ngoại phải làm ǵ trước những diễn biến đang xảy ra trên quê hương?

 

Một điều không thể chối cải được là tiến tŕnh Hán hóa Việt Nam của TC đă thể hiện rất rơ ràng. Đây là một tiến tŕnh tiệm tiến giống như trường hợp của Tân Cương và Tây Tạng.

 

Ngay sau khi chiếm đóng Trung Hoa lục địa, và nhứt là lợi dụng t́nh trạng c̣n lơng lẽo của Hội Quốc liên, tiền thân của Liên Hiệp quốc thời bấy giờ (1949), Mao Trạch Đông vội vàng chiếm đóng quốc gia Tây Turquistan và đổi tên thành Tân Cương, cũng như chiếm Tây Tạng vào năm 1959. Tiếp theo sau, chính sách Hán hóa bắt đầu thực hiện bằng cách cho người Hán nhập cư vào hai nơi nầy để rồi lần lần đồng hóa bằng những cuộc hôn nhân dị chủng. Hồ Cẩm Đào, ngày nay vẫn tiếp tục chương tŕnh trên và kết quả hiện tại là dân Tây Tạng trở thành thiểu số trên chính quê hương ḿnh, và dân Tân Cương chỉ c̣n chiếm 42% trên tổng số tại nơi đây.

 

Qua hai diễn biến lịch sử kể trên, Việt Nam chắc chắn sẽ nằm trong “tầm bắn” của TC trong chính sách nầy trong một tương lai không xa.

 

Hẳn chúng ta c̣n nhớ, vào những tháng cuối cùng của Việt Nam Cộng Ḥa, hai món hàng dầu hỏa và quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên đă được chính quyền thời bấy giờ mặc cả với nhiều quốc gia đối trọng khác nhau ngơ hầu cứu văn  miền Nam, nhưng bị thất bại. Và ngày hôm nay, nguy cơ nguồn nguyên liệu quốc pḥng nầy sẽ lọt vào tay TC rất cao.

 

Chính v́ thế, một trong những việc làm cấp bách hôm nay là phải cảnh báo cho thế giới biết rơ âm mưu của TC về việc khai thác quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên và Nông Sơn, để từ đó mượn áp lực chính trị và kinh tế của thế giới để đ́nh chỉ việc khai thác trên.

 

Nếu không, TC, một khi làm chủ được nguyền nguyên liệu nầy sẽ mọc “thêm râu thêm cánh” và ngang nhiên tung hoành như đi vào chỗ không người. Tinh thần Hán tộc cực đoan và chủ nghĩa bành trướng của TC càng được đẩy mạnh thêm lên qua quyển Tân Biên Sử mới của TC mà biên giới gốm thâu cả vùng Đông Nam Á, Miến Điện, Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, Nam Bắc Hàn v.v

 

Bằng bất cứ giá nào, người Việt khắp nơi sẽ không để nguồn nguyên liệu nầy lọt vào tay TC. Nếu không, Việt Nam sẽ biến thành một vùng tranh chấp quốc tế và thảm họa sẽ khó lường trong tương lai một khi đă có tranh chấp.

 

Việc liên kết với các quốc gia ASEAN trong giai đoạn nầy để tạo hậu thuẫn trong các cuộc tranh chấp với TC là một trong những điềiukiện tối cần thiết trong lúc nầy. Cũng cần phải nói thêm là việc kết đoàn với Ấn Độ, một đối lực ngang ngữa với TC cũng là việc nên làm. Ấn Độ cũng vừa có một quyết định sáng suốt trước hiễm hoại TC là chấm dứt hợp đồng xây dựng đường ống dẫn dầu khí xuyên qua Ấn Độ, Miến Điện và Vân Nam (TQ). Đây là bước ngăn chặn có hiệu quả nhứt trước sự bành trướng của TC.

 

Sư kết đoàn giữa quốc nội và hải ngoại, giữa Việt Nam và quốc tế rất cần thiết trong lúc nầy v́ chính đảng Cộng sản Việt Nam đă bất lực một khi để sự việc kể trên xảy ra cho đất nước trong lúc họ có khả ngăn chặn từ lúc đầu.

 

Lịch sử Việt Nam sẽ không quên tội ác kể trên!

 

Mai Thanh Truyết

08/2009

 

Ghi chú: Tin giờ chót, Theo báo Thanh Niên ngày 6/8/2009, Ông Trần Xuân Hương, Bộ trưởng Bộ Môi trường & Tài nguyên vừa công bố ngày 4 tháng 8  là Việt Nam quyết định thăm ḍ và khai thác quặng mỏ Uranium ở Nông Sơn, ước lượng có trữ lượng 8.000 tấn quặng oxid uranium U3O8. Việc khai thác nầy chia làm hai đợt cho đến 2020.. Đối với một số địa điểm khác, ông cũng có nêu tên tỉnh Lâm Đồng nhưng không nói cụ thể như trường hợp Nông Sơn cũng như tên Đắk Nông cũng không được nhắc tới. Phải chăng đây là hai vị trí cấm kỵ v́ c̣n nằm dưới chiêu bài khai thác quặng mỏ bauxite của TC?

 

Và Ông cũng cho biết là đă kư Biên bàn ghi nhớ (Memorendum of Understanding) với Ấn Độ trong việc nghiên cứu và định hướng về công nghệ áp dụng cho việc khai thác quặng mỏ Uranium trên.

 

-------------------------------------------------

 

Nghèo đói và lúa gạo

Phạm Khiêm

BBCVietnamese. com từ Thái Lan

 

Việt Nam xuất khẩu gạo nhiều nhưng thu nhập của nông dân trồng lúa vẫn thấp. Đối với nông dân Nguyễn Văn Bảy từ Tiền Giang, vùng nằm trong vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long, khủng hoảng kinh tế thế giới tác động đến gia đ́nh ông trên hai mặt. Giá nông sản giảm nên thu nhập giảm. Và số nhân khẩu phải nuôi trong gia đ́nh bỗng nhiên gia tăng.

“Con của nông dân đi làm ở các khu chế xuất, nhà máy đóng cửa,xí nghiệp giảm người, họ phải quay về mảnh ruộng. Thêm nhân khẩu và thêm gánh nặng cho nông thôn.”

Ông Bảy, nông dân ba đời với mảnh ruộng chừng một ha rưỡi, cho rằng kiến thức thị trường kém làm cho nhiều nông dân thua lỗ, v́ họ chậm đáp ứng nhu cầu của thị trường.

“Rồi nông dân không có tŕnh độ để theo dơi khủng hoảng cho nên chỉ chạy theo đuôi. Cái ǵ có giá họ chạy theo đuôi, nó mất giá th́ đốn bỏ. Ví dụ như trồng lúa không có giá, thấy người ta trồng tràm, chạy theo trồng tràm, rồi nó ứ không bán được, lại đốn bỏ, cứ vậy, phát triển kinh tế không được.”

Trong khi thu nhập b́nh quân đầu người tại Việt Nam trong năm lên tới 1000 USD, thu nhập của nông dân không cải thiện được bao nhiêu. Báo trong nước nói một hộ làm lúa ở đồng bằng Bắc Bộ, với hai sào ruộng, một năm làm ra khoảng một triệu rưởi đồng, (85USD). Nông dân Nguyễn Văn Bảy nói chi phí cho sản xuất quá cao đă ăn hết vào thu nhập của gia đ́nh ông.

“Nông sản không bao giờ có giá cao cả, nhưng cái vốn bỏ ra rất lớn. Thí dụ như phân bón cao, tiền công làm ruộng cao, thậm chí gặp phân giả thuốc giả coi như nông dân chịu chết. Thứ hai nữa cái điều kiện hoạt động của nông dân c̣n lạc hậu dữ lắm, không tân tiến như các nước khác.”

Ông Bảy nhắc đến chuyện lúa thu hoạch trong mùa mưa, và chuyện thiếu nhà kho chứa đă làm giảm phẩm chất, hoặc lăng phí nhiều thóc lúa. Cạnh đó là chuyện bị thương lái ép giá.

Trương Thanh Phong - Tổng giám đốc Vinafood :

“Về giá cả nông dân bị ép dữ lắm. Giá gạo xuất cảng có thể lên gần 600 USD một tấn, hoặc trên 800 USD, như thời cao điểm năm 2008. Tuy nhiên lúc đó nông dân không bán được lúa, chính phủ không cho xuất cảng, lấy lư do đảm bảo an ninh lương thực. Không xuất được th́ nông dân không bán được. Gạo dồn ứ trong nhà rất nhiều, về sau phải bán giá rẻ.”

Không ít người nói rằng nông dân Việt Nam canh tác lạc hậu, thiếu thông tin, bị thương lái ép giá, trong khi công ty lương thực kiếm lời qua hợp đồng xuất khẩu gạo. Trong những năm gần đây khoảng cách thu nhập giữa người làm ra hạt gạo và giới kinh doanh sống bằng nó, ngày càng rộng thêm.

Ông Trương Thanh Phong, Tổng giám đốc Công ty Lương thực Miền Nam, doanh nghiệp quốc doanh có doanh số xuất khẩu gạo lớn nhất nước, không tin rằng các tổng công ty lương thực đă có lỗi trong chuyện làm cho nông dân nghèo.

“Kinh doanh lương thực đâu chỉ có một tổng công ty kinh doanh. Hiện giờ có tới 140 công ty có tư cách xuất khẩu gạo. Đâu chỉ có một ḿnh Vinafood,”

“Phát biểu th́ họ cứ nói. Nông dân nghèo đâu phải chỉ v́ mua lúa mà họ nghèo.”

Giám đốc tập đoàn lương thực lớn nhất VN nói thêm: “Nông dân diện tích trồng lúa nó ít, nhân khẩu nó đông nếu mà b́nh quân trên đầu người nó thấp quá. Nếu độc canh sống bằng cây lúa không, người nông dân không thể nào khá được.”

Hệ thống thu mua gạo xuất khẩu ở Việt Nam có lợi cho thương lái và tổng cty.

Ông Phong cho biết chỉ những hộ có ruộng đất lớn th́ trồng cấy hay kinh doanh mới khá. Ở Việt Nam số hộ có chừng 5 héc ta đất trở nên chỉ chiếm có 1%.

Ông Phong, người giữ chức Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam cho hay ngoài gạo, Tổng công ty Lương thực Miền Nam c̣n kinh doanh lúa ḿ, thực phẩm chế biến, khách sạn du lịch.

“Các mặt hàng phi lương thực chiếm 40 phần trăm doanh số của công ty.”

“Tổng công ty đâu chỉ mỗi xuất khẩu gạo. Họ kinh doanh đa ngành đa nghề, nhiều mặt hàng sản phẩm khác đâu chỉ có gạo không.”

 

Nông dân vẫn nghèo

Giáo sư Vơ Ṭng Xuân, chuyên gia đầu nghành về cây lúa, cho rằng nông dân trồng lúa vẫn là nhóm người nghèo nhất Việt Nam.

“Nông dân bán gạo hiện nay vẫn là những người nghèo nhất do cách tổ chức thị trường trong nước và do sự ép giá của các thương lái,”

“Cạnh đó là cách điều hành xuất khẩu gạo của tổng công ty lương thực.”

Nhà khoa bảng có nhiều năm lăn lộn với nông dân kể lại năm 2008 khối tổng công ty và các công ty lương thực kiếm lời lớn trong khi nông dân thiệt tḥi.

“Lúc đó nhà nước cấm không cho xuất khẩu cho nên đâu có ai mua được. Nông dân khi ấy người ta đang cần tiền. Trong khi chỉ có một ông mua, ông ấy mua với giá rẻ, nông dân chịu chết,”

“Xong rồi họ xuất cảng với giá cao. Cho tới giờ này những người nghèo nhất là những người trồng ra lúa bởi v́ họ luôn luôn bị lợi dụng.”

Giáo sư Xuân nói nông dân ngày nay bị thiệt tḥi bởi thị trường mua bán lúa gạo hỗn loạn.

Diện tích trồng lúa của VN quá nhỏ, nông dân lại độc canh cho nên thu nhập thấp.

“Bây giờ nông dân chúng ta mạnh ai ấy làm, không biết bán gạo cho ai, và không biết bán giá bao nhiêu. Luôn luôn là phập phồng,”

“C̣n các công ty họ luôn luôn lợi dụng thị trường để chèn ép người nông dân, làm sao có lời nhất cho họ.”

Giải pháp đối với t́nh trạng này, theo ông Vơ Ṭng Xuân là cho nhiều công ty tham gia để thị trường thu mua gạo được cạnh tranh hơn, giảm bớt thế độc quyền của tổng công ty nhà nước. Khi ấy nông dân mới có hy vọng cải thiện thu nhập.

Hiệu trưởng trường Đại học An Giang muốn thấy doanh nghiệp liên kết với nông dân trong việc tạo ra vùng nguyên liệu xuất khẩu để hai bên cùng có lợi.

“Có cách nào đó doanh nghiệp xuất khẩu gạo tạo ra các vùng nguyên liệu của họ. Rồi từ đó họ chăm sóc giúp đỡ người nông dân ngay từ đầu để làm ra sản phẩm, hay nguyên liệu tốt nhất cho doanh nghiệp để xuất khẩu,”

“Có như thế người nông dân mới an tâm làm ăn. V́ khi ấy người ta biết là trồng cây ǵ cho ai, với sản lượng ra sao, chất lượng như thế nào. Và chắc chắn nó sẽ được mua bởi cái công ty đặt hàng.”

Bài nằm trong loạt Bắt nhịp Kinh tế Toàn cầu -Taking the Pulse of the Global Economy của BBC World Service, nhìn vào các chỉ số kinh tế, giá cả, chính sách nhà nước, thị trường và tác động của chúng đến đời sống người dân trên thế giới.

 

------------------------------------------------------------------

 

H̀NH ẢNH NHỤC NHẢ CHO QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM

TUYỂN LỰA CÔ DÂU LẤY CHỒNG Á CHÂU

(ĐÀI LOAN, SINGAPORE, ĐẠI HÀN, NHỰT, V.V.)

 

DANH SÁCH TRÊN 300 CÁN BỘ CSVN

CÓ TÀI SẢN TỪ 10 TRIỆU ĐẾN HƠN 2 TỈ ĐÔ LA MỸ

 
Phan Văn Khải và con trai trên 2 tỷ USD
Nguyễn Thị Xuân Mỹ : Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Kiểm Soát 417 triệu US
Thích Trí Tịnh : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch, TW GHP 250 triệu USD
Lê Đức Anh : Cựu Chủ tịch nhà nước CSVN 2 tỷ 215 triệu USD
Trần Đức Lương : Chủ tịch nhà nước 2 tỷ 100 triệu USD
Đỗ Mười : Cựu Tổng Bí Thư CSVN 1 tỷ 90 triệu USD
Nguyễn Tiến Dũng : Đệ nhát Phó Thủ Tướng 1 tỷ 780 triệu USD
Nguyễn Văn An : Chủ tịch Ban Chấp Hành Trương Đảng CSVN 1 tỷ 70 triệu USD
Lê Khả Phiêu: Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 430 triệu USD
Nguyễn Mạnh Cầm : Phó Thủ Tướng 1 tỷ 350 triệu USD
Vơ Văn Kiệt : Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 15 triệu USD
Nông Đức Mạnh : Chủ Tịch Quốc Hội 1 tỷ 143 triệu USD
Phạm Thế Duyệt : Uỷ viên Thường vụ Thường trực TW Đảng 1 tỷ 773 triệu USD
Trần Ngọc Liễng : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 900 triệu USD
Hoàng Xuân Sính : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 784 triệu USD
Lư Ngọc Minh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 750 triệu USD
Nguyễn Đ́nh Ngộ : Chủ tịch UBMTTQ 656 triệu USD
Vơ Thị Thắng : Phó Chủ tịch Trung ương HLHPN 654 triệu USD
Ma Ha Thông : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 590 triệu USD
Nguyễn Đức Triều : Chủ tịch TW Hội Nông dân VN 590 triệu USD
Trần Văn Quang : Chủ tịch Hội Cựu chiến binh VN 587 triệu USD
Nguyễn Đức B́nh : Giám Đốc Viện Quốc Gia TPHCM 540 triệu USD
Vương Đ́nh Ái : Phó Chủ tịch Uỷ ban ĐKCĐVN 512 triệu USD
Hoàng Thái : Thường trực Đoàn Chủ tịch 500 triệu USD
Nguyễn Thị Nữ : Chủ tịch UBTW MTTQVN 500 triệu USD
Nguyễn Tiến Vơ : Uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD
Nguyễn Văn Huyền : Nhân sĩ thành phố HCM 469 triệu USD
Nguyễn Xuân Oánh : Kinh tế Thành phố HCM 469 triệu USD
Phạm Thị Trân Châu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 469 triệu USD
Thích Thiện Duyên : Giáo hội Phật giáo QN ĐN 469 triệu USD
YA Đúc : uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD
Hà Học Trạc : Chủ tịch UBTW MTTQVN 400 triệu USD
Hoàng Quang Đạo : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 390 triệu USD
Lê Hai : Tổng cục chính trị QĐNDVN 390 triệu USD
Lê Truyền : Uỷ viên Ban Thường trực 390 triệu USD
Lư Quư Dương : Dân Tộc Dao tỉnh Hà Giang 390 triệu USD
Phạm văn Kiết : Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc 390 triệu USD
Vương Đ́nh Bích : Uỷ viên UBTW MTTQVN 390 triệu USD
Trần Đông Phong : Thường trực UBTƯMTTQVN 387 triệu USD
Trần Văn Đăng : Uỷ viên TƯ Đảng,Tổng Thư kư 364 triệu USD
Hoàng Đ́nh Cầu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Lư Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Ngô Bá Thành : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Trương Thị Mai : Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam 300 triệu USD
Hồ Đức Việt : Bí Thư thứ nhất TW Đoàn TNCS 287 triệu USD
Lâm Công Định : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD
Ngô Gia Hy : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD
Trần Văn Chương : Chủ tịch Hội người Viẹt Nam 287 triệu USD
Trương Văn Thọ : Bác sỹ, dân tộc Chăm 287 triệu USD
Đỗ Duy Thường : Vụ Trưởng vụ Dân chủ pháp luật 280 triệu USD
Đỗ Tấn Sỹ : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 280 triệu USD
Lê Văn Triết : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD
Lương Tấn Thành : Giáo Sư Bệnh viện Bạch Mai 280 triệu USD
Nguyễn Phúc Tuần : Uỷ viên UBTW MTTQVN 280 triệu USD
Phạm Thị Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD
Lê Bạch Lan : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 269 triệu USD
Nguyễn Văn Vi : Uỷ viên UBMTTW 269 triệu USD
Trần Thoại Duy Bảo : Uỷ viên UBTW MTTQVN 269 triệu USD
Vũ Oanh Lăo : thành cách mạng 269 triệu USD
Nguyễn Thị Nguyệt : Cao đài Ban Chỉnh tỉnh Bến Tre 264 triệ USD
Bùi Thái Kỷ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 257 triệu USD
Hoàng Hồng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 257 triệu USD
Lưu Văn Đạt : Tổng Thư kư Hội Luật gia Việt Nam 257 triệu USD
Nguyễn Công Danh : T P. Hồ Chí Minh 257 triệu USD
Nguyễn Túc : Uỷ viên Ban Thường trực 257 triệu USD
Nguyễn Văn Bích : Uỷ Ban Kế hoạch Nhà Nước 257 triệu USD
Hoàng Việt Dũng : Giám đốc Công ty TNHH 256 triệu USD
Phan Quang : Hội nhà báo Việt Nam , Uỷ viên UBMT 256 triệu USD
Vưu Khải Thành : Tổng công ty hữu hạn BITIS 256 triệu USD
Cao Xuân Phổ : Viện Đông Nam á 254 triệu USD
Chu Văn Chuẩn : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 254 triệu USD
Đăng Thị Lợi : Chủ tịch Hội Thân nhân Việt kiều 254 triệu USD
Hoàng Văn Thượng : Đại tá, Anh hùng quân đội 254 triệu USD
Lê Quang Đạo : Trung ương Mặt trận Tổ quốc N 254 triệu USD
Lợi Hồng Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD
Lư Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 254 triệu USD
Ngô Ngọc Bỉnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Nguyễn Kha : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Nguyễn Văn Hạnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD
Nguyễn Văn Vĩnh : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Đinh Thuyên : Chủ tịch hội người mù Việt Nam 250 triệu USD
Đoàn Thị ánh Tuyết : Thượng tá, Anh hùng quân đội 250 triệu USD
Lê Thành : Phó Chủ tịch Thường trực 250 triệu USD
Mùa A Sấu : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 250 triệu USD
Trần Kim Thạch : Uỷ viên UBTW MTTQVN 250 triệu USD
Lê Ngọc Quán : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Vĩnh Phú 249 triệu USD
Nguyễn Quang Tạo : Chủ tịch liên hiệp các hội hoà b́nh 249 triệu USD
Nguyễn Văn Thạnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD
Thào A Tráng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD
Trần Khắc Minh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 229 triệu USD
Lê Minh Hiền : Thường trực UBTƯMTTQVN 215 triệu USD
Hà Thị Liên : Thường trực UBTƯMTTQVN 214 triệu USD
Ama Bhiăng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Âuu Quang Cảnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Bế Viết Đẳng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Đàm Trung Đồn : Đại học Tổng hợp Hà Nội 200 triệu USD
Đặng Đ́nh Tứ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đặng Ngọc Bân : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đinh Công Đoàn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đinh Gia Khánh : Viện Văn học dân gian 200 triệu USD
Hà Phú An : Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Hoàng Đức Hỷ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Lâm Bá Châu : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 200 triệu USD

Lê Văn Tiếu : Việt kiều tại CHLB Đức 200 triệu USD
Lương Văn Hận : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Nguyễn Văn Tư : Chủ tịch Hội Công Thương 200 triệu USD
Phùng Thị Hải : Giám đốc Công ty TNHH Thuỷ Sản 200 triệu USD
Rơ Ô Cheo : Dân tôc Gia Lai tỉnh Gia Lai 200 triệu USD
Sầm Nga Di : Dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An 200 triệu USD
Thích Đức Phương : Thừa Thiên Huế 200 triệu USD
Thích nữ Ngoạt Liên : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Trần Hậu : TWMTTQVN Trưởng Ban Nghiên 200 triệu USD
Triệu Thuỷ Tiên : Dân tộc Nùng 200 triệu USD
Trương Nghiệp Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Trương Quốc Mạo : Chủ tịch Hội nông dân 200 triệu USD
Ung Ngọc Ky : Uỷ viên uỷ ban TWMTTQ 200 triệu USD
Vũ Đ́nh Bách : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Mong Văn Nghệ : Dân tộc Khơ mú tỉnh Nghệ An 197 triệu USD
Đinh Xông : Dân tộc Hrê tỉnh Quăng Ngăi 190 triệu USD
Lê Công Tâm : Phó Chủ tịch Thường trực 190 triệu USD
Mấu Thị Bích Phanh : Dân tộc Raklây tỉnh Ninh Thuận 190 triệu USD
Nguyễn Ngọc Minh : Uỷ viên UBMTTQ tỉnh Huế 190 triệu USD
Phan Hữu Phục : Cao đài Tiên thiên 190 triệu USD
Trần Thế Tục : Uỷ viên UBTW MTTQVN 190 triệu USD
Hoàng Mạnh Bảo : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Nguyễn Thị Ngọc Trâm : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD
Phạm Hồng Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Phan Hữu Lập : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Thái Văn Năm : Phật giáo Hoà hảo 187 triệu USD
Trần Văn Tấn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD
Vi Văn ỏm : Dân tộc Xi mun tỉnh Sơn La, 187 triệu USD
Bùi Thị Lập : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD
Kpa Đài : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD
Lê Văn Hữu : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Phú Yên 184 triệu USD
Nông Quốc Chấn : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 184 triệu USD
Phạm Khiêm Ich : Viên Thông tin KHXH 184 triệu USD
Phạm Thanh Ba : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD
Từ Tân Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD
Viễn Phương : Nhà thơ Uỷ viên UBMTTQ 184 triệu USD
Nguyễn Ngọc Thạch : Tổng Biên Tập Báo Đại Đoàn kết 180 triệu USD
Trương Hán Minh : Người Hoa TP. Hồ Chí MInh 180 triệu USD
Bùi Xướng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 157 triệu USD
Trần Đ́nh Phùng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt 157 triệu USD
Hồ Ngọc Nhuận : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD
Phan Huy Lê : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD
Nguyễn Thống : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD
Trần Minh Sơn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD
Vũ Duy Thái : Giám đốc xí nghiệp trách nhiệm hữu hạn 154 triệu USD
Chu Phạm Ngọc Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Đỗ Hoàng Thiệu : Đà Nẵng Ngân Hàng tỉnh QN ĐN 150 triệu USD
Dương Nhơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Huỳnh Cương : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Mai Thế Nguyên : Kiến trúc sư trưởng tại Na Uy 150 triệu USD
Ngô Minh Thưởng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 150 triệu USD
Nguyễn Ngọc Sương : Đại học Tổng hợp Thành phố 150 triệu USD
Nguyễn Văn Diệu : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 150 triệu USD
Phạm Ngọc Hùng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Thượng thơ Thanh : HT Cao đài Toà Thánh Tây Ninh 150 triệu USD
Trần Đức Tăng : Phối sư Hội thánh Cđ Minh Chơn đạo 150 triệu USD
Trần Phước Đường : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Lê Đắc Thuận : Giám đốc điều hành Cty VANOCO 107 triệu USD
Nguyễn Đức Thành : Chủ tịch Ban điều hành CLB 107 triệu USD
Trần Mạnh Sang : Uỷ viên UBTW MTTQVN 107 triệu USD
Amí Luộc : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Bùi Thị Lạng : Thành phố Hồ Chí Minh. 100 triệu USD
Danh Nhưỡng Dân tộc Khơ me 100 triệu USD
Đào Văn Tư : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Đồng Văn Chè : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Hà Den : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Hồ Phi Phục : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Hoàng Kim Phúc : Tổng Hội trưởng Hội Thánh tin lành 100 triệu USD
Kim Cương Tử : UBTW MTTQV 100 triệu USD
Lê Ca Vinh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Lư Lư Phà : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Hữu Hạnh : Nhân sỹ Thành phố 100 triệu USD
Nguyễn Lân : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 100 triệu USD
Nguyễn Lân Dũng : Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội 100 triệu USD
Nguyễn Minh Biện : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Phước Đại : Luật sư TP. Hồ Chí Minh 100 triệu USD
Nguyễn Tấn Đạt : Phật giáo Hoà hảo tỉnh An Giang 100 triệu USD
Nguyễn Thành Vĩnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Thị Liên : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Nguyễn Thiên Tích : Chủ tịch hội y học cổ truyền VN 100 triệu USD
Nông Thái Nghiệp :Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Phùng Thị Nhạn : Nghệ sỹ nhân dân Thành phố HCM 100 triệu USD
Sùng Đại Dùng : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Trương Quang Đạt : Dân tộc Sán D́u tỉnh Vĩnh Phú 100 triệu USD
Tương Lai : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Vũ Mạnh Kha : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Hà Nội 100 triệu USD
Hà Thái B́nh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 56 triệu USD
Nguyễn Văn Đệ : Thượng tá, kỹ sư thuộc Bộ Quốc Pḥng 56 triệu USD
Trần Bá Hoành : Uỷ viên UBTW MTTQVN 56 triệu USD
Vơ Đ́nh Cường : Uỷ viên UBTQ MTTQVN 56 triệu USD
Cù Huy Cận : Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật VN 50 triệu USD
Lê Khắc B́nh : Chủ tịch, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 50 triệu USD
Huỳnh Thanh Phương : ủy Quân sự thành phố Cần Thơ 32 triệu USD
Hồ Xuân Long : Dân tộc Vân kiều, Quăng Trị 15 triệu USD

 

--------------------------------------------------------------------------------

   

SỐNG CHẾT MẶC BAY, TIỀN THÀY BỎ TÚI

Hải ngoại ngày 28 tháng 10, 2009

Thưa các bạn,

Tôi là một sinh viên ở hải ngoại, trước viễn cảnh của đất nước hiện nay, tôi xin chia xẻ với các bạn vài điều:

Ngày 28 tháng 9, ngư phủ Việt Nam bị tàu lạ cướp bóc. Ngày 5 tháng 10, Nguyễn Tấn Dũng bắt tay nước lạ! Bao nhiêu là cơ quan đứng đầu của một chính phủ, có cả các ban bệ, nào là Bộ Ngoại giao, nào là Đảng "lănh đạo toàn dân", nào là nhà nước quản dân…Thế mà khi có chuyện th́ trốn đâu mất, để cho cái Hội Nghề Cá nhỏ xíu ra đương đầu cái chuyện này.

Như các bạn cũng biết, báo Tuổi Trẻ ngày 18 tháng 10, 2009 có đưa ra bài viết: "Hội nghề cá VN: Yêu cầu Trung Quốc bồi thường cho ngư dân"). Trong khi đó, th́ trên báo của đảng cộng sản Việt Nam lại đưa ra h́nh ảnh của Nguyễn Tấn Dũng bắt tay thân thiết với Ôn Gia Bảo.

Và tấm h́nh này được thực hiện chỉ không bao lâu sau khi 200 ngư dân Việt Nam tránh băo tại Trụ Cẩu Hoàng Sa bị tàn hại. Th́ ra là "lănh đạo toàn dân" trốn qua tuốt bên Tàu cộng ! Quả thực là "sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi"!  Không những thế, mà qua sự kiện này, chúng ta c̣n thấy kế hoạch mà Việt cộng âm thầm bán đứng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung cộng quả thật là thâm hiểm vô cùng! Cả Việt cộng lẫn Trung cộng đều lợi dụng sự ngây thơ của người ngư phủ Việt Nam. Bên bán nước và bên cướp nước đều dùng mạng sống của người ngư phủ Việt Nam để giải quyết bài toán bán nước này.

 Người ngư phủ Việt Nam, những nạn nhân, bị biến thành những vật hy sinh hết lần này đến lần khác. Cả đời người ngư phủ Việt Nam thật thà chất phác, bán mặt cho biển bán lưng cho trời.

Mỗi chuyến ra khơi, người ngư phủ Việt Nam chấp nhận đối đầu với sóng gió và băo biển, để mang về bờ những mẻ cá làm kế sinh nhai. Họ khó có thể ngờ rằng, Việt cộng và Trung cộng đang dùng chiến thuật tàn bạo, sở trường của cộng sản! Đó là tấn công một số ngư phủ Việt Nam (giết càng tốt), nhằm để khủng bố tinh thần toàn bộ ngư phủ Việt Nam c̣n lại!

Ngày 28 tháng 9-2009, trước sự việc quân đội Trung cộng ngạo mạn trang bị đầy đủ (quân phục, súng, búa, và mă tấu), đập phá, cướp bóc, đánh đập dă man 200 ngư phủ Việt Nam, các "lănh đạo toàn dân" Việt Nam đă mắt lấp tai ngơ

Ngày 5-10-2009, Nguyễn Tấn Dũng bắt tay Trung cộng Ôn Gia Bảo, ăn mừng t́nh bạn tốt đẹp sẽ ngày càng thêm thắm thiết. Theo báo Đảng CSVN trên trang mạng chinhphu.vn), đưa bài với tựa đề "Biểu hiện sinh động của quan hệ Việt Nam -Trung Quốc".

Điều này giải thích chúng đă tính toán và đang thực hiện tốt âm mưu thâm hiểm giữa bên bán nước và bên cướp nước. Mục đích là tạo thành thói quen khiếp sợ kinh hoàng cho người ngư phủ Việt Nam.

Khi ngư phủ đă không c̣n đến Hoàng Sa và Trường Sa nữa, th́ xem như hai quần đảo ấy đă mất chủ quyền Việt Nam rồi! Như thế th́, "lănh đạo toàn dân" rảnh nợ từ nay khỏi phải trả lời dân chúng là tại sao im hơi lặng tiếng khi người ngư phủ Việt Nam bị tàu lạ bắn giết????

 Thưa các bạn,

Chữ "tàu lạ" này, chẳng có ai xa lạ nữa, phải không các bạn!  "Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi"! Các ông chỉ bảo đảm sự an nguy của đảng của các ông được an toàn mà thôi! Đó chính là bộ mặt của đảng cộng sản !

----------------------------------------------------------------------------------------------            

Hai Lăo Tướng Chỉ Ra Hiểm Họa

          Ngày cuối năm âm lịch, mở mạng Bauxite-info, bên những bông hoa mai vàng và lời chúc Tết đẹp là một bài viết rất "nóng" của 2 lăo tướng ở trong nước. Đó là trung tướng Đồng Sỹ Nguyên và thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Bài viết được mạng Bauxite.info giới thiệu một cách trang trọng. 

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên vốn là phó tổng tham mưu trưởng, từ 1967 đến 1975 là Tư lệnh Binh đoàn Trường Sơn dọc đường "ṃn" Hồ Chí Minh, là một binh đoàn tương đương 5 sư đoàn, ngang với 2 quân đoàn, có quân số 42 ngàn quân, gồm vận tải cơ giới, công binh, pḥng không, thông tin, ra-đa, bộ binh, cao xạ, kho tàng, ống dẫn dầu, giao liên, thanh niên xung phong ... rải dài hơn 1 ngàn kilômét. Sau chiến tranh ông là phó thủ tướng kiêm bộ trưởng giao thông vận tải, là uỷ viên bộ chính trị trung ương đảng trước khi về hưu năm 1988.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vốn là uỷ viên trung ương đảng, bí thư tỉnh uỷ Thanh hoá, là đại sứ VN tại Trung quốc suốt 15 năm, từ 1974 đến 1989 (trong cuộc chiến Trung-Việt) về hưu năm 1990.

Đặc điểm của 2 tướng này là uy tín lớn trong Quân đội nhân dân, có ảnh hưởng sâu rộng trong cựu chiến binh, tướng Đồng Sỹ Nguyên có 200 ngàn binh sỹ từng dưới quyền, vẫn c̣n quan hệ với nhau trong "hội " cựu binh Trường Sơn; tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nổi tiếng về tính bộc trực ngay thẳng, hiện là phó chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt nam, có hàng triệu hội viên rải khắp nước.

Cần nói thêm 2 tướng này năm 2009 vừa qua đă lên tiếng mạnh mẽ phản đối, ngăn chặn chủ trương khai thác bôxít ở Tây Nguyên của bộ chính trị hiện tại, cũng cùng lên tiếng qua mạng Bauxite.info do nhà văn hoá Nguyễn Huệ Chi chủ trương, nay lại cùng chung bài viết đề ngày 22-1-2010, nhưng chỉ xuất hiện sáng ngày 12-2-2010 trên mạng Bauxite đang bị đánh phá dữ dội. Sự chậm trễ 20 ngày cho thấy bài báo đă bị các báo lớn nhất từ chối, tẩy chay do tệ độc quyền báo chí chà đạp Hiến pháp của bộ chính trị đương quyền.

Lại cũng cần thưa thêm với độc giả trong và ngoài nước rơ, 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, từ năm 2004, cũng có lập trường chung tố cáo mạnh mẽ, công khai vụ án siêunghiêm trọng Tổng Cục II và T4, vụ án đă được trung ương đảng khoá IX cử ra Ban Kiểm tra Liên ngành điều tra và kết luận, Ban này đă hoàn thành báo cáo, nhưng bộ chính trị do ông Mạnh cầm đầu đă ngang nhiên "khoanh lại" để ỉm đi một cách vô nguyên tắc, nhằm bảo vệ uy tín, che dấu trọng tội của 2 ông Lê Đức Anh và Đỗ Mười. 2 ông này đă được gần như toàn xă hội và đa số đảng viên nhận diện như là "bạn tốt" nhất, "đồng chí tốt" nhất của thế lực bành trướng Bắc Kinh. 

Trong bài viết mới này, 2 ông tướng yêu nước, thương dân đă báo động khẩn cấp việc cấp uỷ đảng cùng chính quyền ở 10 tỉnh đă kư kết với 10 doanh nghiệp Trung quốc đóng tại Trung quốc, Hồng kông và Đài Loan, những thoả thuận cho phép họ thuê đất và rừng để kinh doanh trong một thời gian rất dài.

Danh sách các tỉnh đó là : Lạng sơn, Quảng ninh, Cao bằng, Nghệ an, Hà tĩnh, Quảng nam, B́nh định, Kon tum và B́nh dương. Diện tích cho thuê tổng cộng là 264.000 hec-ta rừng phần lớn ở đầu nguồn,   các tỉnh biên giới (theo báo cáo kín của bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn) .

Các thoả thuận đều có giá trị trong thời gian 50 năm, và sẽ kéo dài hơn sau đó. 

Hai viên lăo tướng chỉ rơ hiểm họa cực lớn cho đất nước, cho cuộc sống và an ninh của nước ta, cho nền quốc pḥng của quốc gia. Tướng Đồng Sỹ Nguyên sinh năm 1923, nay 87 tuổi. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh sinh năm 1916, 94 tuổi. Hai viên tướng báo động : họ sẽ tha hồ chặt phá cây rừng từ đầu nguồn, hồ sẽ cạn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ chết, mội trường sẽ bị huỷ hoại.

Hai viên tướng kết luận : đây là một cuộc tự sát của quê hương đất nước.

2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh đề nghị với đảng, nhà nước và nhân dân :  - với những thỏa thuận đă lỡ (!) kư rồi, hăy thuyết phục các công ty nước ngoài khoán cho đồng bào ta ở tại chỗ khai thác đất rừng, đề pḥng họ sẽ đưa lao động dân nước họ vào lập thành những làng Trung hoa, làng Hồng kông, làng Đại hàn trên đất nước ta .   với  những thoả thuận đang thương lượng th́ đ́nh ngay lại !

Cuối cùng 2 ông yêu cầu đảng và nhà nước thực hiện ngay và rộng khắp việc giao khoán đất rừng cho từng hộ đồng bào ta là dân địa phương tại chỗ.

Tiết lộ và ư kiến của 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh là hết sức khẩn cấp nghiêm trọng.

V́ ông Đồng Sỹ Nguyên khi c̣n là Phó thủ tướng đă chịu trách nhiệm thực hiện Chương tŕnh 327 của chính phủ là Chương tŕnh Quốc gia Phủ xanh đồi trọc và Bảo vệ rừng.

Bài viết của 2 ông tướng này c̣n cực nóng v́ phơi bày một loạt việc làm chui, khuất tất, ám muội, mang tính hại nước hại dân, có thể xếp vào tội phản quốc,

do chính quyền và đảng uỷ các tỉnh, huyện thực hiện thông đồng với các công ty của thế lực bành trướng với các khoản đút lót, hối lộ béo bở, được một số quan chức trong chính phủ, một số bộ trưởng lớn nhất, có thể trong cả bộ chính trị đỡ đầu, yểm trợ để kiếm phần siêu lợi khổng lồ. Họ sẽ thâm thù 2 ông tướng.

Anh Nguyễn Huệ Chi linh cảm rơ điều ấy. Anh nghĩ họ có thể bóp cho mạng của anh nghẹt thở hẳn do tin tày trời mang bí mật quốc gia cực kỳ nhạy cảm này. Anh thề sẽ hiến cho sự thật, cho nhân dân đến gịot máu cuối cùng của anh, để mạng bauxite ngang nhiên sống khỏe.

Chính v́ vậy mà ngày cuối năm 30 Tết tôi cặm cụi gơ bài này và gửi lời chúc chân thành nhất đến nhóm Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng cùng hơn 4.000 anh chị trí thức đă kư kiến nghị Bôxit, cũng như đông đảo bạn yêu nước, yêu tự do trong số gần 20 triệu độc giả quen thuộc của mạng này.

Bùi Tín

--------------------------------------------------------------

 

Xin gởi đến quư vị một bài của một sinh viên VN học kiến trúc :
Bài nói chuyện của Sinh viên Lê Trung Thành

 

Sinh viên Lê Trung Thành ngoài 20 tuổi, người đă bay qua Thái Lan trước đây để chống ngọn đuốc Olympic 2008. Mặc dù sinh ra và lớn lên trong nước, bị nhồi sọ nhưng tuổi trẻ ngày nay với internet đă không c̣n "ngu" như tôi ngày trước. Đọc bài này mới thấy rằng các em bây giờ đă hiểu hết.

Đài Loan 13/03/2009
- Viết cho “bác” ở dưới địa ngục để báo cho “bác” biết dù tôi đă bị Đảng của “bác” nhồi sọ suốt 2 chục năm nhưng đầu óc vẫn c̣n tỉnh táo.
- Viết cho d́ của tôi đang vất vă kiếm kế sinh nhai nuôi đàn con nhỏ.
- Viết cho dượng của tôi đang ngày đêm canh giữ trên ḥn đảo Trường Sa “c̣n sót lại”.
- Viết cho anh chị tôi đang hăng hái dấn thân “v́ sự nghiệp dân giàu nước mạnh xă hội công bằng văn minh”.
- Viết cho bạn tôi tốt nghiệp đại học loại khá, thất nghiệp, đóng tiền nhà th́ hết tiền ăn, muốn ăn th́ hết đóng tiền nhà.
- Cũng viết cho bạn tôi, con một gia đ́nh quan chức giàu có nhưng đang sống mất phương hướng trong xă hội lộn ngược này.
- Và viết cho thằng em tội nghiệp của tôi đang ngồi trên ghế nhà trường, miệng đọc ê a, mặt mày ngơ ngác.
...
Ngày mùng 02/09/1945, Hồ Chí Minh tuyên bố “độc lập” để rồi hàng năm vào cái ngày tối tăm đó đất nước ḿnh dẫu đói nghèo vẫn phải oằn ḿnh tổ chức “quốc khánh” ŕnh rang tốn không biết bao nhiêu là tiền của, phô diễn cờ hoa rợp trời, quan chức đua nhau đọc diễn văn với các bữa tiệc xa xỉ vô tội vạ, cùng lúc đó th́ hàng triệu người khác đang c̣ng lưng trên những cánh đồng cằn cỗi với cái bụng đói meo, tất cả chỉ với một mục đích ca ngợi sự vẽ vang của Đảng đă lănh đạo nhân dân đánh đuổi thực dân Pháp dành “độc lập” cho dân tộc.
Nhưng giờ đây nhân loại đă bước vào kỹ nguyên tin học với tốc độ truyền tải thông tin vô cùng khủng khiếp mà chắc chắn ông Hồ không thể nào tưởng tượng nỗi, người Việt Nam giờ có thể dễ dàng tiếp cận hơn với nhiều “thông tin ngoài luồng”, nhiều anh chị mặt đỏ bừng bừng khi vô t́nh đi lạc vào một “website phản động” nào đó, một người bạn cũ c̣n kín đáo gởi tin nhắn vào blog của tôi với nội dung như sau: “lâu rồi mới vô đọc blog của mi, phản động quá, tau không có đủ can đảm để đọc hết bài nữa, lo học đi mi, việc nước đă có nhà nước lo ”. Và nhiều lần tôi đă cố giải thích cho bạn tôi hiểu rằng thực ra sau mùng 02/09/1945 nước ta không hề có độc lập, đó chỉ đơn giản là việc thay thế Chủ Nghĩa Thực Dân bằng Chủ Nghĩa Cộng Sản, mà chính ông Hồ là tay sai và lá cờ đỏ sao vàng mà ông ta mang về ngang nhiên bay trên bầu trời nước ta từ đó. Bài học năm xưa, lợi dụng người dân ít học ông Hồ đă khéo léo che đậy Chủ nghĩa Cộng Sản bằng cách kích động ḷng yêu nước, bao nhiêu triệu người đă bỏ lại tuổi thanh xuân trong cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước”, chữ “cứu nước” là chữ linh thiêng nhất của Dân Tộc chúng ta v́ nó gắn liền với suốt chiều dài lịch sử của Dân Tộc. V́ hai chữ đó người Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả.

Nhưng than ôi, tất cả đă bị lừa và ngày hôm nay vẫn tiếp tục bị lừa. Dân tộc ta đâu thiếu người tài, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Lư Đông A, Huỳnh Phú sổ ... nhưng chỉ có Hồ Chí Minh là người gặp thời, thời của quỷ, chính xác là thời “quỷ đỏ” lộng hành, với tham vọng
nhuộm đỏ cả địa cầu. Chúng ta hăy tưởng tượng xem nếu như ngày hôm nay khắp hoàn vũ này nước nào cũng bị áp bức bởi Chủ Nghĩa Cộng Sản th́ sẽ ra sao ? Xin thưa tất cả hơn 6 tỷ người sẽ sống trong “ thế giới đại đồng”, lúc đó kinh đô ánh sáng
Paris sẽ tăm tối như Bắc Hàn, và người dân Newyork cũng sẽ chèo thuyền đánh cá trên phố giống như Hà Nội của
chúng ta. Tất cả sẽ b́nh đẳng, ai sinh ra cũng đói khổ như nhau, ai cũng mất nhân quyền như nhau, cũng được Đảng nhồi sọ như nhau, sẽ không c̣n ai ganh tỵ ai, tất cả sẽ không c̣n đấu tranh, cứ như thế sinh ra làm nô lệ, không chết v́ già th́ cũng chết v́ kiệt sức. Đó là viễn cảnh một trái đất màu hồng của máu và nước mắt.
Chính v́ hiểu được hiểm hoạ đó nên nước Mỹ với vai tṛ là một siêu cường có trách nhiệm phải đi tiên phong lănh đạo các nước khác trong việc chặn đứng sự bành trướng của khối Cộng Sản trên thế giới, thế nên việc “ngụy Hồ” kêu gọi “chống Mỹ cứu nước” trên thực chất phải được hiểu đúng đắn là chống Mỹ cứu Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chỉ có người dân quê thật thà chất phác là mù quáng tin theo những khẩu hiệu ngụy tạo đó, và có lẽ nếu tôi sinh ra dưới xă hội miền Bắc vào thời đó tôi cũng sẽ yêu nước mù quáng, sẽ cầm súng đi đánh Mỹ, sẽ nuôi giấu cán bộ, sẽ liều chết trong các cuộc xung phong, và nếu không bỏ mạng th́ sẽ may mắn được sống cuộc sống ‘hoà b́nh” với tay cụt, chân cụt, đang ngồi chờ khách bơm xe ở dọc đường, hay về nhà đi cày với mảnh ruộng bé hơn hồi c̣n chiến tranh, v́ hoà b́nh rồi th́ người ta biến nó thành sân gôn hay các khu ŕ sọt để “sánh vai với các cường quốc năm châu”, rồi đời sống quá khổ, quá oan ức tôi cũng sẽ đi khiếu kiện như bao người khác, tôi sẽ kêu “thủ tướng ơi cứu dân”, “quốc hội ơi cứu dân”, đến một lúc kêu hoài chúng nó không nghe th́ có khi với bản tính ngông cuồng cộng với việc hết đường sống, tôi lại đánh bom cảm tử cũng nên ... Chính v́ thế nên tôi muốn nói rằng nếu không có lá cờ đỏ của ông Hồ mang về th́ sẽ không có quá nhiều bi kịch trên đất nước như ngày hôm nay. Tất nhiên lịch sử không bao giờ nói nếu.

Và ngày
30/04/1975, là ngày mà triệu người vui, triệu người buồn, nhưng triệu người vui kia th́ cũng mếu máo không lâu sau đó. Từ đây nửa nước Việt Nam tự do đă ch́m vào biết bao nhiêu khổ đau mà kể cho hết. Vết thương lịch sử này ngoài trách nhiệm của người Việt, cũng không thể không nhắc đến việc Mỹ đă phản bội đồng minh, v́ cục diện chính trị lúc đó và v́ chiến lược lâu dài, Mỹ đă để cho màu đỏ của máu loang lổ trên khắp miền Nam sau khi kư kết hiệp định Paris 1973, hiển nhiên Mỹ không thể thả nổi cho khối Cộng Sản bành trướng sang đến Mỹ nhưng ở một chừng mực nào đó v́ lợi ích của nước Mỹ được cân nhắc kỹ càng th́ Mỹ sẳn sàng thoả hiệp với Cộng Sản cho dù thoả hiệp đó sẽ giết chết hàng triệu người hay cả một dân tộc khác. Gần đây nhất trong bộ phim “Việt Nam Việt Nam“ của đạo diễn John Ford được công bố sau 37 năm bị giấu kín, thượng nghị sĩ Ronald Reagan đă thừa nhận ".. chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. V́ lẽ, cái giá phải trả cho loại hoà b́nh đó là ngàn năm tăm tối cho các thệ hệ sinh tại Viêt Nam về sau". Mỹ đă thua Cộng Sản trên chiến trường Việt Nam, nhưng trên chiến trường thế giới th́ Mỹ đang thắng sau khi một loạt khối Cộng Sản Đông Âu và Nga Xô xụp đổ, đến trong tương lai gần th́ Trung Cộng, Bắc Hàn và Việt Cộng cũng sẽ chịu chung số phận với ông tổ của chúng mà thôi.

Biết chắc chắn là Cộng Sản phải đến hồi suy vong nhưng cái hậu quả của nó để lại sau 33 năm hà hiếp dân tộc mới ghê gớm thay, biết bao nhiêu năm nữa mới phục hồi được môi trường sống đang bị phá hoại, bao nhiêu năm nữa mới cải thiện được ṇi giống đang ngày một bệnh hoạn, và bao nhiêu năm nữa mới làm sáng lại đạo đức nhân phẩm của người Việt khi ngày một băng hoại. Tôi cảm thấy tiếc nuối vô cùng, tiếc cho cơ hội được sống tự do hạnh phúc của người Việt đă vỡ tan tành, tiếc cho những ai chưa từng và đă từng được “ghé bến sài g̣n, là nơi du khách dập dồn từ 5 châu tới viếng thăm thủ đô, ḍng sông chen chúc tàu đ̣, ngựa xe buôn bán hẹn ḥ, người dân no ấm sống đời tự do”, tự do th́ đă mất,tiếc nuối cũng đă muộn, mong sao con cháu thế hệ sau sẽ khắc cốt ghi tâm bài học của một nước nhược tiểu phải gánh chịu.
Sau mùng 02/09/1945, ông Hồ đă đưa đất nước vào con đường khánh kiệt với những cuộc chết chóc triền miên chỉ v́ ích kỷ thủ đắc riêng cho cái bản ngă đầy ắp tính man rợ của Quốc Tế Cộng Sản. Ở thời chiến th́ người dân chết theo kiểu của thời chiến, nay thời b́nh th́ chết theo kiểu thời b́nh, ví như giết “cường hào ác bá” trong cuộc cải cách ruộng đất, thảm sát hàng ngàn người dân vô tội ở Huế trong trận Mậu Thân, hay trên đại lộ kinh hoàng Việt Cộng đă hả hê mở một bửa tiệc thịt người khi nả đại pháo 130 ly và hoả tiễn 122 ly vào người dân Quảng Trị đang rồng rắn kéo nhau dài hàng chục kilômét vào Huế để lánh nạn Cộng Sản, c̣n giờ đây th́ người dân mất đất mất ruộng đói mà chết, ra đường sập hố ga hay xe đụng mà chết, ăn uống ngộ độc mà chết, đi làm giấy tờ bị hành lên hành xuống tức mà chết ... & ... rất nhiều kiểu chết và cứ ở đâu có Cộng Sản th́ ở đó có phi lư, có bất công, có mùi tanh của máu, có xú uế của xác người nên người ta c̣n gọi cờ đỏ sao vàng với một cái tên dễ nhớ khác : Cờ Máu.

Ngày hôm nay vui mừng lắm khi ngày càng có nhiều người trẻ yêu nước chống Cộng quyết liệt, nhiều người không chống Cộng nhưng cũng yêu nước quyết liệt, nhưng tất cả nên là những người chịu khó t́m hiểu lịch sử trước đă.

Hăy nh́n xem cả thế giới đều rùng ḿnh khi nghe nhắc đến Chủ Nghĩa Cộng Sản, và Quốc Tế Cộng Sản bị toà án thế giới lên án với tội ác chống lại hoà b́nh thế giới, tội ác chiến tranh, và tội ác chống lại con người. Những năm gần đây người Tàu Tự Do đă ra mắt tác phẩm Cửu B́nh (9 bài b́nh luận về Đảng Cộng sản Tàu), tác phẩm đă phơi bày những tội ác những cuộc giết người man rợ mà Trung Cộng đă gây ra và vạch trần bản chất lưu manh tà giáo, phản con người, phản vũ trụ của Chủ Nghĩa Cộng Sản, người đọc sẽ không khỏi kinh hoàng và thương cảm cho dân tộc Trung Hoa luôn vổ ngực xưng hùng xưng bá giờ đây thê thảm đến như vậy, thật là khủng khiếp khi nhận được con số thống kê của thời báo Đại Kỷ Nguyên từ ngày 03/12/2004 cho tới nay 13/03/2009 chỉ vỏn vẹn 4 năm 3 tháng mà đă đă có 51.193.607 người kư tên ủng hộ việc dẹp bỏ Đảng Cộng Sản, tính ra trung b́nh một ngày gần 10 ngàn người thức tỉnh, điều đó như như báo trước cái chết của Chủ Nghĩa Cộng Sản  trên đất nước Tàu chỉ c̣n là vấn đề thời gian. C̣n ở Nga từ sau năm 1991 đă thay lá cờ búa liềm bằng lá cờ ba sọc trắng xanh đỏ có từ thời Nga Hoàng, những tượng đài Lênin đă bị tháo bỏ, viện Lênin nay đă đổi tên là Medical Biological Technologies, và nước Nga đă có kế hoạch sẽ
mai táng cái xác ướp Lênin vào năm 2010, trong khi ở Việt nam th́ trẻ con cứ thắc mắc rằng “ ông Lênin ở nước Nga, sao ông lại đứng vườn hoa nước ḿnh ...”, tất cả các lĩnh vực nghệ thuật, hội hoạ, văn thơ, phim ảnh, âm nhạc ... “trăm hoa đua nở” thoả sức vạch trần tội ác Cộng Sản cho người dân được biết, người ta cũng đă đưa tội ác của chủ nghĩa cộng sản vào chương tŕnh giáo dục học đường và rất nhiều lần trong những tiết học các em bé đă phản đối kịch liệt v́ cho rằng làm sao mà con người có thể đối xử với nhau c̣n tệ hơn cầm thú như thế được ?! Thầy giáo chỉ biết nhăn mặt mỉm cười, đă qua rồi các em yêu mến ! qua rồi “thời đại của những lời nói dối tuyệt vời”.

Tôi nêu lên những điều này v́ muốn nói rằng xă hội Việt Nam rồi cũng sẽ phải trăi qua những giai đoạn y như thế, lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chắc chắn sẽ lại tung bay ngạo nghễ trên quê hương Việt Nam, quốc ca sẽ không c̣n “xây xác quân thù”, lăng Hồ Chí Minh sẽ bị phá bỏ, tiền Việt Nam sẽ phải có h́nh hai Bà Trưng, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo ... tất cả 64 tỉnh thành mỗi tỉnh sẽ có một viện bảo tàng tội ác Cộng Sản, cả Dân Tộc sẽ bừng tỉnh, cả Dân tộc sẽ xót xa đau đớn chen lẫn hạnh phúc trước quá nhiều sự thật sẽ được phơi bày, tất cả sẽ phải tiếp tục đấu tranh lâu dài và gam go trước là để lập lại trật tự xă hội, sau là để hoàn thiện dần dần nền dân chủ mà những nước láng giềng như Thái Lan, Singapore, Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản đă bỏ quá xa rồi. Càng nh́n lại lịch sử rồi đối chứng với hiện tại th́ tôi lại càng căm phẫn tột cùng, khi gần 40 ngàn người Việt Nam đă hi sinh dưới lá cờ đỏ sao vàng trong cuộc chiến biên giới với Trung Cộng vào những năm 1979, để rồi hôm nay v́ quy phục quan thầy Bắc Kinh mà những hy sinh mất mát đau thương đó trở thành đề tài cấm kỵ trên tất cả các phương tiện truyền thông trong nước, học sinh th́ không được học, sử gia th́ không được đào sâu phân tích, nhà văn nhà thơ th́ không được tự do xuất bản, ngay đến cả những người đồng đội anh dũng năm xưa, giờ đây cũng chỉ dám “đặt ṿng hoa trong tâm tưởng”. Trong khi đó lại có đến 40 nghĩa trang “Đời đời nhớ ơn các liệt sỹ TC” trên đất nước Việt Nam. Tác phẩm Ma Chiến Hữu của nhà văn Tàu Mạc Ngôn viết về cuộc chiến biên giới 1979, được phát hành trong nước với lời giới thiệu của nhà xuất bản như ca tụng về chủ nghĩa anh hùng của những người lính TC đă xâm lược giết hại người dân Việt Nam. Và gần đây với “Vụ án Bôxít ” Trung Cộng đă âm thầm hủy diệt môi trường sống của người Việt đồng thời ngang nhiên đưa hàng ngàn công nhân chiếm đóng Tây Nguyên và những công nhân đó sẳn sàng cấm súng bất kỳ lúc nào, và tôi dám chắc rằng một ngày rất gần đây thôi chúng ta sẽ được nghe phát ngôn bộ ngoại giao Việt Cộng Lê Dũng hùng hồn lên tiếng “ Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lư và bằng chứng lịch sử về chủ quyền của ḿnh đối với "Tây Nguyên”, rồi cũng giống như Hoàng Sa Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc mà thôi, việc của báo chí th́ cứ lu loa khẳng định chủ quyền, c̣n việc mất đất mất biển là chuyện quốc gia đại sự nên chỉ một ḿnh Đảng biết Đảng giải quyết.
Nói như thế để thấy rơ bản chất vong nô của Việt Cộng và bản tính bá quyền lưu manh của Trung Cộng, dù chúng nó thân thiết với nhau hay chúng nó quay sang đánh nhau th́ chỉ có nước ḿnh nhiễm độc, nước ḿnh mất, dân ḿnh khổ, dân ḿnh chết thôi, chứ nhà nó vẫn to, xe nó vẫn sang, trương mục ngân hàng vẫn kếch xù từ sức lao động của nhân dân, và dù bè lũ chính trị bộ có chạy theo Tàu hay theo Mỹ đi nữa nhưng chắc chắn rằng không có tên nào theo Dân Tộc ḿnh, đối với chúng là nước Tàu hay nước Việt Nam có khác ǵ nhau, Tố Hữu đă báo trước rồi mà : “bên kia biên giới là nhà, bên đây biên giới cũng là quê hương”.

Tôi biết nói những điều này với những người đă bị Đảng nhồi sọ quá lâu sẽ bị họ đấu tố là việt gian phản động, họ sẽ dùng những lư lẽ như nhờ ơn “bác” ơn Đảng mà mới có ngày hôm nay độc lập tự do hạnh phúc, nhưng việc tôi sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ sao vàng không có nghĩa là nhờ lá cờ đó mà tôi được sống được học tập ... mà đúng ra v́ “nó” mà tôi phải mất đi rất nhiều thứ vốn dĩ là quyền cơ bản của một con người. Nói dễ hiểu cũng giống như việc người ta nuôi nhốt những con chim từ lúc nó lọt ḷng, khi lớn lên nó sẽ quanh quẩn với cái lồng, sống với “tư tưởng ăn ỉa có người dọn” trong khuôn khổ của cái lồng, được quyền tự do hót nhưng thường th́ khi từ nhỏ người ta sẽ dạy cho nó hót những câu “đúng đắn và lặp đi lặp lại ” đại loại như “líu lo líu lo, V́ Tổ Quốc Xă Hội Chủ Nghĩa - v́ lư tưởng của bác Hồ vĩ đại -
sẵn sàng” hay “ huưt, huưt, v́ sự nghiệp dân giàu, nước mạnh xă hội công bằng văn minh” ... những chú chim hót hay này sẽ được người ta cho hưởng những đặc quyền đặc lợi, thức ăn ngon, chổ ở đẹp ... C̣n tất nhiên biện pháp tốt nhất dành cho những con chim suốt ngày gào thét “két két, tự do, dân chủ, nhân quyền ” điếc tai th́ sẽ bị đưa vào những “chuồng cải tạo ” với những tội danh rất lạ tai như “Phản động” “thế lực thù địch” “chống phá nhà nước XHCN” “âm mưu diễn biến hoà b́nh” ... và cải tạo đến chừng nào chịu hót đúng bài th́ thôi, c̣n không thể cải tạo th́ t́m mọi cách loại bỏ khỏi đời sống của loài chim. Cũng v́ hoàn cảnh sống trong lồng tù túng cứt cơm lẫn lộn như thế, nên khi nghe thấy những chú chim khác hót ca kể về đời sống văn minh của loài chim tự do, nhiều chú chim trong lồng rất hoang mang không biết có thật ḿnh đă bị đánh lừa suốt quăng đời qua không ? dù sao may mắn thay cho ṇi giống của loài chim vẫn c̣n nhiều những con chim đại bàng khao khát tự do, phá cũi xé lồng oai hùng tung cánh t́m về với bầu trời xanh lơ. Này bạn tôi ơi ! đất nước ḿnh có độc lập không khi đất nước bị lèo lái bởi những thái thú của Tàu Cộng, tự do là ǵ khi đến ḷng yêu nước cũng bị tước đoạt, và hạnh phúc ở đâu khi hàng chục triệu người trên đất nước ḿnh vật lộn kiếm ngày 2 bữa ăn không nỗi.

Khi nh́n thấy các mẹ các chị cầm cờ đỏ ảnh “bác” đi khiếu kiện, thấy sinh viên học sinh yêu nước mang cờ đỏ đi biểu t́nh chống Tàu Cộng, thấy các anh lính ǵn giữ tổ quốc nơi biên ải xa xôi hay trên các vùng hải đảo mang theo lá cờ đỏ sao vàng, tôi đă thốt lên, các anh ơi ! các
chị ơi ! các mẹ ơi ! C̣n cờ đỏ sao vàng th́ không bao giờ có độc lập tự do hạnh phúc.

Lê Trung Thành.
Sinh viên du học ngành kiến trúc.   
  

 

--------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE

TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ  -  TÀI LIỆU TỔNG HỢP 1

anhsangmoi2015.com

anhsangmoi2015.org

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------